Jamie không phản bác, giải thích: “Cô Lộc mới tới phủ Kinh Á chơi lần đầu, không hiểu rõ tình hình bên này, chủ tôi cũng là nghĩ cho an toàn của cô.
”
Không đi ra ngoài thì không đi ra ngoài vậy, vốn dĩ Sanh Ca cũng không có tâm trạng dạo phố, lại càng chẳng muốn tìm hiểu đặc sắc văn hóa của nước Âu Phi.
Điều cô quan tâm hơn hết là bao giờ Ninh Thừa Húc mới chịu lộ diện: “Chủ anh định bao giờ mới tới gặp tôi?”
“Có lẽ là đợi cô dùng xong bữa trưa, ông chủ sẽ tới.
”
Jamie nói xong, nháy mắt với hai vệ sĩ da trắng đứng sau lưng, hai người này lập tức tới gần đòi lục soát người Tự Niên.
Tự Niên cảnh giác: “Làm gì vậy?”
Sanh Ca tiến lên một bước che cho Tự Niên, chất vấn đối phương: “Anh ta có ý gì vậy? Anh ta không tin tôi hay là sợ tôi sẽ làm chuyện gì gây nguy hại cho nước Âu Phi sao?”
Jamie giải thích: “Xin cô Lộc và vệ sĩ hợp tác với chúng tôi.
Các cô tới nước Âu Phi thì việc kiểm tra xem có mang theo súng ống dao kéo bị cấm hay không là chuyện đương nhiên.
”
“Trước khi lên máy bay đã kiểm tra xong cả rồi, sao lại vẽ vời thêm chuyện.
” Sanh Ca cười lạnh.
“Xin lỗi, xin cô hợp tác với công việc của chúng tôi.
”
Jamie không giải thích thêm gì, hai vệ sĩ kia nhanh chóng bước tới kiểm tra.
Sanh Ca là nữ, bọn họ không dám chạm vào cô nên gọi một người hầu gái tới kiểm tra Sanh Ca.
Kết quả đương nhiên là không hề lục soát ra bất kỳ thứ gì, Jamie sai người mở rương hành lý của hai người, trong rương của Sanh Ca có một chiếc máy bay nhỏ tinh xảo thu hút sự chú ý của Jamie.
Anh ta đang định cúi xuống cầm lên xem xét cẩn thận thì Sanh Ca ngăn lại.
“Cẩn thận! Đó là đồ chơi anh cả tặng cho tôi, không hề rẻ đâu, nếu làm hỏng thì ngay cả chủ của anh cũng không đền nổi! Huống hồ là anh!”
Jamie ngẩn người, đành phải rụt tay về.
Sau khi không tìm ra được vật phẩm gì nguy hiểm, Jamie sai vệ sĩ thu hết toàn bộ thiết bị liên lạc trong vali lại.
Laptop, tai nghe bluetooth, bút máy có chức năng ghi âm, hễ là đồ điện tử thì đều không bỏ sót, cuối cùng còn tịch thu cả điện thoại của Sanh Ca và Tự Niên, ngay cả đồng hồ điện tử trên tay Tự Niên cũng không bỏ sót.
Sanh Ca không thể nhịn nổi nữa, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Thời đại này mà không có điện thoại thì sao có cảm giác an toàn được.
Anh ta làm vậy có phải quá đáng quá không?”
Lần này, Jamie không hề bị lung lay, anh ta gập lưng thật sâu chào họ rồi nói: “Xin cô Lộc thứ lỗi, chúng tôi chỉ làm theo lệnh, chờ chủ tôi tới, cô có thể tự mình hỏi.
”
“Ra ngoài, tôi muốn nghỉ ngơi.
”
Nếu đã không thể thương lượng được thì cũng không cần hòa nhã với họ làm gì, cô thẳng thừng sai Tự Niên đuổi hết bọn họ ra ngoài.
Tự Niên đóng sập cổng lại.
Hai người đứng sau bức rèm lụa mỏng màu trắng lẳng lặng quan sát.
Bên ngoài ngôi nhà, Jamie để lại hai vệ sĩ trông cửa, một mình leo lên xe Bentley bỏ đi.
Ngoại trừ hai vệ sĩ này, trong sân còn có một người hầu gái đang quét dọn.
Trong lúc Sanh Ca quan sát tình hình người ở bên ngoài thì Tư Niên cũng không hề rảnh rỗi.
Anh ta thuần thục kiểm tra toàn bộ gầm bàn, góc giường, đèn trần, bình hoa ở tất cả các phòng, cuối cùng tìm ra hai, ba chiếc máy nghe trộm cỡ nhỏ, bỏ xuống bàn trà.
Sanh Ca quan sát xong, đóng cửa sổ lại khóa kỹ rồi lại sô pha ngồi, cầm một chiếc máy nghe trộm lên ngắm nghía.
“Anh ta thật lắm trò vặt, ngay cả phòng ngủ của phụ nữ cũng nghe trộm, đúng là hạng cặn bã, biến thái!”
Nói xong, cô quẳng mạnh máy nghe trộm trên tay đi.
Tự Niên đón được, cầm chắc trong tay.
“Đừng vứt đi vội, tôi vẫn còn nhớ vị trí của chúng, đợi chúng ta bàn bạc xong sẽ lại trả nó về chỗ cũ.
Ninh Thừa Húc có tính khôn khéo, đa nghi, cho dù cô mang chuyện này ra chất vấn anh ta, ngoài mặt anh ta đồng ý nhưng sau lưng anh ta sẽ lại nghĩ cách khác để lén theo dõi.
”
Sanh Ca gật đầu, tỉnh táo sắp xếp lại mạch suy nghĩ: “Mở va li kiểm tra xem vừa rồi bị mất bao nhiêu thứ.
”
Tự Niên lập tức đẩy va li hành lý tới.
Bọn người đó rất cảnh giác, vơ vét rất sạch sẽ, chỉ còn chừa lại mỗi chiếc máy bay nhỏ Lộc Sâm tặng cho cô.
Trước đây, Sanh Ca không biết bí mật của chiếc máy bay nhỏ này nên từng chê nó, mãi mấy ngày trước cô mới biết hóa ra nó là một trái bom nhỏ kiểu mới, phải thao tác một cách đặc biệt mới có thể kích nổ.
Vỏ bọc của chiếc máy bay nhỏ được làm bằng chất liệu đặc biệt có thể qua mặt mọi thiết bị kiểm tra an ninh.
Những thứ này chỉ là trò vặt đơn giản đối với cơ trưởng số một thế giới Lộc Sâm.
Ngón tay Sanh Ca vuốt nhẹ chiếc nhẫn ngọc lục bảo ở bàn tay phải, cặp mày thanh tú nghiêm túc, cô chìm vào suy tư.
Tự Niên thở dài: “Hiện tại ngoại trừ vũ khí boss Sâm và cậu Mặc đưa cho cô để phòng thân ra, những thứ