Ma Đạo Tổ Sư Ngoại Truyện Nhân Vật

Quyển 2 Nếu Như Người Chết Không Phải Là Sư Tỷ 29


trước sau



Nguỵ Vô Tiện tắm qua một chút, liền lên trên phòng đặt, thức ăn đã được dọn ra sẵn bụng hắn lúc này cũng đã liên tục réo lên, hắn liền ngồi xuống hảo hảo nhấm nháp.

Hắn rót ra một ly rượu cho mình, rồi lại nghĩ đến chuyện gì đó, cầm lên thêm một chiếc ly nữa, rót rượu vào, để đến đối diện.


Hắn chợt cười, người nọ sao có thể uống rượu cơ chứ, người nọ tuân thủ gia quy như vậy mà.

Nhìn vào khoảng không phía đối diện, hắn chợt cảm thán, có người nọ ở đây thì liền tốt rồi.

Từng miếng từng miếng một bỏ thức ăn vào miệng, chính là thức ăn cay xé lưỡi, hắn lại làm thêm một ly rượu, đồ ăn cay cùng với rượu ướp lạnh, mùi vị này này thật tốt.

Bản thân Nguỵ Vô Tiện tự nhủ, không biết người nọ có thích mùi vị này không.


Cõi lòng tựa như thật buồn, giá như mà hắn có thể say một lần thì tốt, hắn từng nghe người ta nói say rượu rồi mọi khổ đau cũng sẽ không còn nhớ nữa nhưng hắn chính là loại người càng uống thì lại càng tỉnh, làm gì có chuyện say rượu để quên muộn phiền cơ chứ.

Rượu đã thấm vào thân thể, hắn lại nhìn ly rượu phía đối diện một hồi, phía đối diện hắn vĩnh viễn sẽ chẳng có người nào ngồi, hắn chỉ khẽ thở dài một hơi, liên tục uống hết hai vò rượu mạnh, dần chìm vào giấc ngủ.

Mơ mơ màng màng, Nguỵ Vô Tiện cảm

thấy thân thể mình đang từ trên cao rớt xuống, rớt xuống một vực sâu không đáy, hắn cảm giác bản thân mình sắp tan xương nát thịt rồi, nhưng thân thể hắn bỗng được một lượng sức mạnh nào đó đỡ lại, hắn nhìn xem xung quanh một chút, là Loạn Tán Cương.

Hắn lại trở lại nơi ấy rồi, trở lại ba tháng đau khổ nhất cuộc đời của Nguỵ Vô Tiện hắn, một chút hắn cũng không muốn nhớ lại thời gian lúc ấy, chỉ tiếc rằng khung cảnh ấy luôn luôn xuất hiện trong giấc mơ của hắn, quẫy nhiễu hắn, không buông tha cho hắn một giây một phút nào.


Có lẽ, đây là tác dụng phản hệ của việc tu luyện tà đạo.

Đời này hắn mới chỉ sử dụng sức mạnh của Âm Hổ Phù hai lần, một lần là ở trận Xạ Nhật Chi Tinh, một lần là ở Thành Bất Dạ Thiên, nhưng hắn cảm nhận được việc Âm Hổ Phù sắp thoát ra khỏi sự khống chế của hắn rồi, Thành Bất Dạ Thiên hôm ấy, nếu hắn có thể điều khiển tốt Âm Hổ Phù, Lam Trạm nhất định sẽ không chết.

.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện