Ma Đạo Tổ Sư Ngoại Truyện Nhân Vật

Quyển 2 Nếu Như Người Chết Không Phải Là Sư Tỷ 37


trước sau



Hàn Đàm Động.Ba ngày ba đêm thủ trận, cuối cùng cũng giành lại được sự sống cho người, chỉ tiếc rằng, ngày người sống lại cũng chính là ngày hắn tan biến khỏi thế gian.


Nhưng đối với hắn, chỉ cần người sống lại là đủ rồi, còn hắn cuối cùng cũng làm được một việc mà bản thân hắn cho là ý nghĩa nhất trong cuộc đời này.Điều tiếc nuối nhất của Nguỵ Vô Tiện hắn có lẽ chỉ là chưa cùng người đi hái đài sen, cùng người đi bẫy chim trĩ, bắt gà lôi, xuống sông bắt cá, cùng người đàm đạo đến cuối cuộc đời này.

Người tỉnh lại rồi chỉ mong người đừng trách hắn, chỉ vậy thôi là hắn đã đủ cảm thấy vui rồi.Đời này gặp người, thật may mắn.Đời này gặp người, thật vui vẻ.Đời này gặp người, có lẽ là may mắn mà ta tu mười kiếp mới được.Đời này gặp người, chỉ tiếc chẳng thể ở bên.Đời này gặp người, chỉ tiếc sinh tử cách biệt.Hy sinh vì người, Nguỵ Anh tuyệt không hối tiếc.Nguỵ Vô Tiện nghẹn ngào nhìn người nằm trên băng phiến giữa Hàn Đàm Động, chỉ nhẹ nhàng nỉ non: "Lam Trạm, ngươi phải sống thật tốt"Hốc mắt hắn nóng rực, từng giọt nước mắt tựa như chuỗi hạt chân châu thay nhau rớt ra khỏi hốc mắt hắn, từng giọt từng giọt như vậy.


Giây phút toàn bộ hồn phách của người nọ từ từ chui vào trong thân xác cũng là lúc Âm Hổ Phù chậm rãi nứt ra từng đường từng đường một, và Nguỵ Vô Tiện hắn cũng dần dần tan biến, hắn chỉ biết giây phút này hắn toàn

tâm toàn ý muốn khắc thật sâu hình bóng của người nọ vào trong tâm trí, chỉ nguyện một lần nữa gặp lại người ở kiếp sau.~~~Vân Thâm Bất Tri Xứ, Cô Tô Lam Thị, chốn tiên cảnh nghìn năm lần đầu tiên mở tiệc chiêu đãi toàn bộ các tiên môn thế gia ba ngày ba đêm, ăn mừng Hàm Quang Quân Lam Vong Cơ cải tử hồi sinh.Từ trên xuống dưới Cô Tô Lam Thị đều vô cùng vui mừng ai ai cũng nói nói cười cười mừng cho Hàm Quang Quân trở mình sống lại, bước khỏi quỷ môn quan.

Duy chỉ có Trạch Vu Quân nhìn đệ đệ mình bằng ánh mắt vô cùng thương tiếc, hắn chỉ muốn nói một câu, Nguỵ Công Tử, ngươi thành công rồi.Nhưng, hình như Vong Cơ đã quên ngươi rồi.


Hắn nhớ lại lúcLiệu ta có nên nói cho hắn biết về ngươi.Chỉ là ta không có cách nào để mở miệng.Hắn vì ngươi như vậy, nhất định khi nhớ đến ngươi rồi, biết ngươi vì hắn hy sinh mạng sống, nhất định hắn sẽ không còn muốn sống trên cõi đời này nữa.Trạch Vu Quân Lam Hi Thần ta xưa nay chưa từng có lỗi với ai, chỉ có lỗi với duy nhất một người Di Lăng Lão Tổ Nguỵ Vô Tiện..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện