"Đây là rượu quả mai mà mẫu thân ta đã chưng cất, bà ấy chỉ truyền lại phương pháp chưng cất cho học trò tâm đắc của mình thôi, ngay cả nhi tử là ta cũng chưa từng thấy qua phương pháp."
"Thật sao thật sao? Vậy thì đáng tiếc nhỉ..." Nguyệt Quang lắc đầu tiếc nuối, cũng không có ý định muốn gặng hỏi phương pháp chưng cất của người ta nữa.
Lôi Uyên cười ha hả, nói: "Tại hạ cũng có mang theo hai vò rượu này, nếu như Nguyệt Quang các hạ yêu thích thì Lôi mỗ sẽ tặng một vò là được rồi."
Lôi Uyên vừa dứt lời đã vung ống tay áo lên, một vò rượu lớn đã bỗng xuất hiện, ngay sau đó được hắn ta đưa tới trước mặt của Nguyệt Quang.
"Chà chà chà, này sao được chứ..." Nguyệt Quang miệng nói thì có vẻ ngại, nhưng trên mặt lại trái ngược hoàn toàn.
Hắn nhận lấy vò rượu, nhanh chóng thu vào trong nhẫn không gian, sau đó duỗi tay vỗ vỗ vai của Lôi Uyên cười hì hì nói: "Cám ơn nha, tên đô con, ngươi giờ là bằng hữu của Nguyệt Quang ta rồi."
Tô Linh Phong liếc nhìn nhẫn không gian trên tay Lôi Uyên khẽ nhíu mày, không phải trang bị không gian là bảo bối mà dù có tiền cũng không mua được đó sao? Sao chỉ là vô tình gặp được một người thôi mà kẻ đó cũng đều có trang bị nhẫn không gian vậy?
Tá Dịch vốn là một người kiệm lời, giờ phút này cũng dường như rất có thiện cảm với người nam nhân tên Lôi Uyên này, cũng dần bắt đầu nói chuyện với hắn ta.
Nguyệt Quang được người ta tặng quà hời, dĩ nhiên càng lúc càng thân thiện với Lôi Uyên hơn.
Lôi Uyên kể lại hành trình của đám người họ là muốn đi về phía Bắc, xuyên qua rừng Lạc Nguyệt đi đường tắt tới sơn cốc Tùng Ngâm.
Khoảng thời gian nửa năm trước, tộc Thú Nhân đã tiên tri được đại khái về mốc thời gian dị thú sẽ xuất thế là vào khoảng giữa tháng, ở gần sơn cốc Tùng Lâm.
Nghe nói dị thú xuất hiện lần này có khả năng cao là thánh thú, cũng có thể...!Là thần thú.
Nghe được phong phanh tin tức đó, thế lực khắp nơi trong thiên hạ ắt hẳn đều sẽ không bỏ qua cơ hội săn dị thú lần này.
Cho nên khẩn trương phái những đội nhóm tinh anh tới sơn cốc