Cũng may Mặc Vấn Trần phản ứng rất nhanh, hai chân nhanh chóng kẹp lấy đầu gối Tô Linh Phong đang đá tới, nguy hiểm tránh thoát được một kiếp này, mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống, nha đầu này thật đúng là hạ chân hung ác mà.
Mặc Vấn Trần như trừng phạt, khẽ cắn cánh môi bên trên của Tô Linh Phong, không tình nguyện rời khỏi cánh môi nhỏ nhắn của nàng, giọng nói ấm ách nói: “Nha đầu, ngươi có biết ngươi suýt đánh mất tính phúc sau này của mình rồi không hả…”
tính phúc là kiểu hạnh phúc về thân thể ấy…(tạm vietsub là hạnh phúc ái dục)
Tô Linh Phong thở dốc, cắn răng nói: “Huynh là cái đồ t*ng trùng lên não, Khốn kiếp!”
“…” t*ng trùng lên não? Mặc Vấn Trần hơi xấu hổ giật khóe miệng, dường như… Bộ phận nam nhân bình thường nào đó của hắn đúng là có chút phản ứng…
Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận!
“Tiểu nha đầu, nàng dùng sai từ rồi, ta chỉ hôn nàng, vừa rồi không cưỡng bức nàng, bây giờ nàng còn quá nhỏ…”
“Hừ, thả ta ra!” Tô Linh Phong lạnh lùng hừ một tiếng, giãy dụa nói.
“Ôm thêm lát nữa, trời vừa sáng, ta đã phải lên đường rồi…” Mặc Vấn Trần hôn lên khóe miệng Tô Linh Phong, giọng nói trầm thấp dịu dàng hỏi: “Tiểu nha đầu, ta đi rồi, ngươi sẽ nhớ ta đúng không?”
“Không!” Tô Linh Phong nói rất dứt khoát.
“… Ngươi đúng là vô tình.
”
“Huynh đến trêu chọc ta rốt cục là có mục đích gì?” Tô Linh Phong lạnh giọng hỏi.
Cơ thể này của nàng mới chỉ có mười ba tuổi, nàng sẽ không tin này là thân thể cứng nhắc này lại có mị lực lớn như vậy, có thể khiến Mặc Vấn Trần yêu đến mức không phải nàng thì không cưới đâu.
“Không thể là… Đơn thuần thích ngươi sao?”
“Huynh từng thừa nhận, huynh tiếp cận ta là có mục đích.
” Giọng điệu Tô Linh Phong trong trẻo nhưng lạnh lùng nhắc nhở hắn.
“Đúng, là ta có mục đích.
” Mặc Vấn Trần gật đầu, lại nói: “Nhưng mục đích đó không liên quan gì đến việc thích ngươi.
”
“Ta rất mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi rồi, huynh đi đi.
” Hắn đã không muốn nói, nàng cũng lười tiếp tục truy vấn, lạnh giọng hạ lệnh đuổi khách.
“Hôm nay ta ngủ ở đây với ngươi.
”
“Huynh nói cái gì?!” khuôn mặt Tô Linh Phong trầm xuống.
“Không cần hoảng, bây giờ ta sẽ không làm gì ngươi, ta nói rồi, ngươi còn quá nhỏ…”
Mặc Vấn Trần xoay người, bế Tô Linh Phong lên, bay tới trên giường, cởi giầy rồi trèo lên giường, nằm xuống ôm Tô Linh Phong trọn vào trong ngực.
Tô Linh Phong biết mình căn bản trốn không thoát được cái ôm mạnh mẽ của Mặc Vấn Trần, dứt khoát không giãy dụa nữa, nằm trong lồng ngực của hắn xoay xoay, cọ cọ vài cái điều chỉnh tư thế thoải mái.
Mặc Vấn Trần cảm giác được tư thế ngủ của cô bé trong ngực rất giống chú mèo nhỏ, khóe miệng không khỏi vểnh lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
Hai mắt rồng con trừng to đầy hiếu kỳ, bay tới bên giường, nghiêng đầu nhìn nhìn hai bóng người đang nằm nghiêm chỉnh ở trên giường, lại thấy không có gì thú vị thì bĩu môi, ngáp một cái rồi bay trở lại trên xà nhà, treo mình đi ngủ.
“Mặc Vấn Trần.
” Tô Linh Phong bỗng nhiên gọi.
“Hả?” Mặc Vấn Trần ngạc nhiên lên tiếng, đây là lần đầu tiên nàng gọi tên hắn đầy đủ như vậy, ba chữ bình thường này gọi ra từ trong miệng của nàng, cảm giác lại vô cùng kỳ diệu…
“Đây là tên thật của huynh sao?” Tô Linh Phong hỏi.
“Ừ, là tên thật của ta, là chính mẫu thân ta đặt cho ta.
” Mặc Vấn Trần mỉm cười, nhẹ giọng trả lời.
Hắn cũng không hiểu vì sao, lúc vừa quen nàng hắn lại nói ra cái tên này mà không phải cái tên "Thương Ngô" mà hắn thường hay dùng…!
“Oh.
” Tô Linh Phong không nói cái gì nữa, nhắm mắt lại, tiến vào giấc ngủ.
Trời mới vừa tờ mờ sáng, Mặc Vấn Trần mở to mắt, thân thể khẽ nâng lên, trông thấy dung nhan ngọt ngào đang ngủ của Tô Linh Phong, ngón tay lại nhịn không được xoẹt qua má nàng một cái, trong miệng thấp giọng lẩm bẩm nói: “Tiểu nha đầu, ta đi trước, nhất định phải nhớ ta đấy, chúng ta sẽ gặp lại nhanh thôi…” Dứt lời thì cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi phơn phớt hồng nhuận của nàng…
Xuống đất đi giày, sửa sang lại quần áo, trong miệng Mặc Vấn Trần lặng yên đọc chú ngữ, biến mất trong hư không…
Mặc Vấn Trần vừa rời khỏi, Tô Linh Phong trên giường liền lập tức mở mắt, xoay người ngồi dậy từ trên giường, đáy mắt không hề có chút buồn ngủ