Ma Thần Hữu Yêu: Tuyệt Mị Thần Vương Phi

Rơi Xuống Lạc Thần (3)


trước sau

"Xèo xèo....xì....." bản ủi trên mặt không ngừng phát ra âm thanh, nhưng thiếu nữ lại chẳng hề có chút phản ứng nào.Ngay chính Liên Hạo đang tra tấn nàng cũng khó nói nên lời, vậy mà nàng giống như sinh ra đã không có cảm giác, mặt không biểu tình, phảng phất giống như thống khổ mặt bị đốt thương, đối với nàng mà nói giống như gãi ngứa vậy."Khóc đi, vì sao không khóc?! Có phải bàn ủi không đủ nóng không?" Bên cạnh vang lên một thanh âm thanh thúy ngọt ngào, nhưng lời nói ra lại vô cùng độc ác.Là một tiểu cô nương trạc tuổi, thanh lệ yểu điệu, trong tay cũng cầm bàn ủi dùng linh hỏa thiêu đốt, khóe mắt mỹ lệ ánh lên vẻ khinh thường.Ở một bên, Liên Hạo bày ra vẻ mặt cưng chiều nhìn Thanh Nhi, đó là đứa con hắn yêu nhất.Dùng linh hỏa đốt bàn ủi khác so với dùng hỏa diễm bình thường, hỏa diễm bình thường dùng chút linh đan là khỏi.Nhưng linh hỏa thiêu đốt, thì đan dược quý hiếm cũng khó lành được."Ngươi... không xứng!" Cố nén toàn thân đau đớn, đôi mắt đen kịt sáng tỏ trừng mắt nhìn hai người phía trước, cắn răn nghiến lợi phun ra ba chữ."Im miệng!" Liên Thanh Nhi hung hăng tăng thêm lực đạo trên tay, nhìn Liên Nhiêu như đang nhìn người chết vậy."Xì xì.....!"Theo lời nàng nói ra, cảm giác thiêu đốt trên mặt càng thêm mãnh liệt, phát ra âm thanh chói tai, máu tươi từ mặt nàng chảy ra nhiều hơn, thuận theo khóe miệng rơi trên mặt đất."Nhiêu Nhi, đau thì khóc đi, không cần cậy mạnh!" Liên Hạo nhìn thấy nàng không có phản ứng, trầm giọng nói.Trên mặt không ngừng truyền đến cảm giác đau đến sôi trào, mồ hôi trên trán chậm rãi trượt xuống, nàng cắn chặt răng, cố gắng để mình không biểu lộ bất kỳ điều gì.Trước mặt nàng cái người nam nhân mặt người dạ thú này, là phụ hoàng của nàng, còn bên cạnh là Tam công chúa Liên Thanh Nhi cùng cha khác mẹ với nàng, cả hai đều không xứng để nàng rơi lệ."Tiếp theo, là phế linh căn, từ từ hưởng thụ nhé, muội muội yêu!" Nhìn khuôn mặt máu thịt be bét, khóe miệng Liên Thanh Nhi giơ lên nụ cười đắc ý.Liên Nhiêu không chỉ có thiên phú tu luyện kinh người, lại có dung nhan tuyệt thế vô song, là gương mặt để cho nàng ghen ghét ròng rã mười năm.Vốn dĩ bọn họ còn kiêng kị thực lực Linh Tướng của Nhiêu Nhi, nhưng hiện giờ đã không còn, cuối cùng cũng có thể loại bỏ nàng, không thể nói là bản thân không dễ chịu.Những thứ nàng từng điên cuồng ghen tị, bây giờ Liên Nhiêu đã không còn nữa!Thanh Nhi đem bàn ủi ném qua một bên, nhẹ phủi tay, nguyên bản chỉ có ba người họ thì đột nhiên trong đại điện tối đen nhiều thêm năm bạch y nhân, trên áo bào đều thống nhất thêu Ngọc Thố bạc.Ngay cả Nhiêu Nhi cũng nhận ra những bạch y nhân này, bọn họ là người Nguyệt Quang Thánh Điện.Năm tên bạch y nhân bắt đầu bày trận, máu trên trận pháp trong đại điện đen càng thêm chướng mắt, không đợi Nhiêu Nhi phản ứng, nàng liền cảm thấy đan điền như bị xé rách, giống như rễ cây đâm thật sâu vào bùn đất, bỗng nhiên bị người nhổ ra, phát ra tiếng "Xoạt".Linh căn từ huyết nhục của nàng từ từ bị kéo ra, mỗi khi kéo một chút, nàng lại đau đớn một lần, cảm giác đau mãnh liệt xé rách vùng bụng khiến nàng đổ mồ hôi lạnh, mồ hôi hào với máu tươi, thấm đẫm quần áo, nhưng từ đầu tới cuối nàng không rên một tiếng.Thời gian dần trôi, linh căn trong thân thể nàng bị cưỡng ép lấy ra, nơi nó từng lấp đầy trong đan điền nàng giờ trống rỗng, máu tươi hơn người, làm nàng cảm thấy trống trải.Nhiêu Nhi hai mắt đen kịt sưng đỏ, nhìn chằm chằm trận pháp, từ trận pháp thình lình mọc lên một cái cây xinh đẹp cực điểm, linh căn năm màu rực rỡ, giờ đây đang bị hỏa diễm trận pháp thiêu đốt, quỷ dị mà mê hoặc.Đó là....Linh căn của nàng...Nhưng nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn linh căn của mình, từng chút một bị đốt cháy, ngay cả cặn cũng không còn.Năm tên bạch y xong việc,

cũng đã biến mất không thấy đâu.Liên Hạo một bên ôn nhu nhìn Liên Nhiêu: "Nhiêu Nhi của trẫm thật tốt, không chỉ thành toàn cho tỷ tỷ ngươi, còn cứu lấy vương quốc chúng ta! Yên tâm đi, Liên Diệu đã ở trong tẩm điện chờ ngươi về!"Liên Nhiêu từ trước tới nay chưa gặp qua ai vô sỉ như vậy, hủy đi dung mạo của mình, đem một thân tu vi của mình phế bỏ, thế mà miệng lúc nào cũng là vì tốt cho nàng, cho vương quốc!Máu tươi trên người Liên Nhiêu chảy đến lòng bàn chân nàng, phần bụng không được cầm máu, đã đem nàng nhuộm thành huyết nhân.Liên Nhiêu ngay cả khí lực để thở cũng không có, đôi mắt cụp xuống, đáy mắt cất giấu hận ý thật sâu, nàng không muốn nhìn Liên Hạo và Liên Thanh Nhi rồi khiến mình buồn nôn.Giờ phút này nàng không chỉ trọng thương, tinh thần cũng nhận đả kích trước nay chưa từng có.Nàng biết mình và đệ đệ Liên Diệu không được sủng ái, nhưng không nghĩ tới Liên Hạo vì Liên Thanh Nhi, vậy mà đem linh căn mình đốt không còn gì, đây là việc làm của một người cha sao?!Nếu không phải bọn họ bắt Liên Diệu uy hiếp, nàng làm sao có thể mắc bẫy để bị trói ở linh trụ?!Tước Vô Phong là người nước Chu Tước, ở Chu Tước tiếng tăm lừng lẫy là thiên tài, tướng mạo tuấn mỹ thiên phú phi phàm, là lựa chọn hàng đầu của vô số hoàng tộc đang kén chồng.Hắn hướng về nước Bạch Hổ ra điều kiện: trong tất cả những người có tu vi ở hoàng thất, muốn kết thông gia với người ưu tú nhất.Thánh Linh đại lục cường giả vi tôn, nước Chu Tước đưa yêu cầu như vậy cũng không quá phận.Mà nàng, lại chính là công chúa ưu tú nhất nước Bạch Hổ.Liên Thanh Nhi đã sớm ái mộ thanh danh lừng lẫy của Tước Vô Phong nước Chu Tước, nhưng với điều kiện mà Tước Vô Phong nói đến, thì người kết thông gia là Liên Nhiêu, không phải Liên Thanh Nhi.Liên Nhiêu từ nhỏ đến lớn đã hiểu rõ một chuyện, chính là phụ thân nàng, trong mắt chỉ có Tam công chúa Liên Thanh Nhi, là con của vị quý phi hắn sủng ái nhất.Vì Liên Thanh Nhi, hắn nguyện ý làm mọi chuyện, đơn giản chính là đem Liên Thanh Nhi sủng đến tận trời, lần này cũng không ngoại lệ, nàng ta muốn gả cho Tước Vô Phong, Liên Hạo tự nhiên là đồng ý với nàng.Cho nên hai cha con bọn họ liền trăm phương nghìn kế hủy dung mạo nàng, phế tu vi nàng, Liên Thanh Nhi liền thành đệ nhất mỹ nữ, lại không ảnh hưởng hai nước thông gia, vẹn cả đôi đường."Thật sự rất cảm ơn muội thành toàn cho tỷ tỷ, tỷ nhất định sẽ thay muội chăm sóc tốt cho Diệu đệ đệ." Liên Thanh Nhi che miệng cười khẽ, Liên Nhiêu bộ dạng như vậy, sợ là không chống đỡ được bao lâu."Ngươi...!" Có cái c** ấy! Liên Nhiêu dùng hết sức lực toàn thân, phun ra một chữ, bởi vì quá suy yếu mà không nói nên lời.Nàng hận!"Phụ hoàng, muội muội cống hiến lớn như vậy, chắc là mệt rồi, để nàng về nghỉ ngơi đi!"Liên Nhiêu nghe thấy Liên Thanh Nhi nói với giọng điệu vui vẻ, như bị kích thích, ý thức dần mơ hồ...Nàng bị cưỡng ép tước đoạt linh căn...Nàng, đã là phế nhân...Nàng rốt cuộc không bảo vệ được Liên Diệu rồi...Liên Nhiêu hai mắt tràn đầy hận ý, rung lên hai cái, sau đó chậm rãi nhắm lại, triệt để mất đi ý thức....


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện