Tà Thần đã không cố kị nữa, hắn trước muốn chém Ám Vũ, tiếp tới sẽ là mục đích chủ yếu hôm nay.
“Hừ!”. Ám Vũ nhìn trước mặt khủng bố công kích hướng đến mình thì hơi chút
nhíu mày nhưng không chút sợ hãi, trái lại nàng còn hừ lạnh. “Diệt ma
kinh thứ!”. Nàng nũng nịu hô lên một tiếng, tay phải chợt như hiển hóa
ngàn vạn sau đó liền như trường đằng mọc ra vô số nhánh cây màu xám xâm
nhập hư không đánh về phía Tà Thần, uy năng cũng không chút nào kém Tà
Thần một trảo kia.
“Ha ha, có chút thủ đoạn!”. Tà Thần thấy vậy
vẫn hồn nhiên không sợ hãi cười lạnh. Xung quanh hắn tử khí chợt hiện
lên, quanh thân hắn hình thành một tầng khí vụ tử sắc, vô cùng yêu dị.
“Oanh...”. Năm đạo hư không liệt nhận cùng vô số nhánh cây kia va chạm, một tiếng
nổ mạnh vang lên, hai đạo công kích lẫn nhau tiêu trừ thì Ám Vũ thân thể cũng cấp tốc lui lại, trực diện giao thủ nàng dĩ nhiên không phải Tà
Thần đối thủ, một kích liền chịu thiệt. Bất quá nàng đánh ra những nhánh cây kia lại như còn sống, vẫn là điên cuồng mọc lên đánh về phía Tà
Thần.
Thế nhưng dưới con mắt của nàng, Tà Thần lại như không xem
những nhánh cây kia ra gì, lại tiếp tục lao về phía nàng, những cảnh cây kia vốn đâm vào Tà Thần thân thể thì gặp phải tử khí lại như từng chút
một tan rã, không có cái nào có thể công sát Tà Thần.
“Tà minh
kiếm! Chết!”. Tà Thần chợt quát lạnh, tay trái hóa kiếm, nhất thời một
cái cự kiếm hình ảnh xuất hiện đâm về phía mi tâm Ám Vũ, tộc độ nhanh
làm ngươi hít thở không thông.
“...”. Ám Vũ đáy mắt co rụt, quanh thân màu xám khí vụ chợt hiện, nàng dĩ nhiên là vận dụng Ám lực lượng,
chớp mắt một cái nữ cự nhân cao ba trượng xuất hiện trước kiếm của Tà
Thần, một quyền trực tiếp đánh lên lưỡi kiếm.
Nữ cự nhân này tinh xảo dị thường, không như Thiên Quân lần trước gặp phải “Ám sinh vật”
bên trong Hộ thiên hải, quả nhiên đối với Thiên Quân “cảm hóa” thì Ám Vũ cũng thu được không ít “lợi ích”, chí ít không còn hung thần ác sát như trước.
“Đây...”. Tà Thần con ngươi cũng lập tức co rụt, Ám Vũ
sau khi hóa thân thành màu xám nữ cự nhân này thì lực phòng ngự tăng
mạnh, hắn có cảm giác một kiếm kia cũng không có khả năng công kích
nàng, xem ra hắn còn cần nghiêm túc một hai. Cần nhanh chóng một chút
giải quyết Ám Vũ này, hắn có thể cảm nhận được thiên khiển trên thiên
không lực lượng đang giảm bớt, dĩ nhiên là Hư vô đại thần thông của Nghĩ Hậu đang cùng thiên khiển ganh đua, thiên khiển lực lượng đang không
ngừng bị dẫn đi đến không biết vị diện.
“Oanh!”. Ám Vũ một quyền
đánh tan mũi kiếm hướng đến mi tâm của nàng, tạm thời gian khai nguy
hiểm, bất quá nàng cũng không dám lơ là, Tà Thần chiêu tiếp theo đã đến. Một bàn tay hướng ngực nàng vỗ xuống, không gian cũng theo một chưởng
này ầm ầm phá toái, Tà Thần đương nhiên đã bắt đầu nghiêm túc rồi.
“Ám vũ vân đình thức!”. Ám Vũ không dám khinh thị, hai tay chợt hợp lại
đánh ra một cái ấn quyết, hai tay liền giữ nguyên kết ấn ép về phía thủ
chưởng của Tà Thần, vậy mà lựa chọn đối kháng.
“Bồng...”. Lực
lượng va chạm sau đó cấp tốc lan tràn, không gian cũng tại đó phá ra
không thành hình, hai bóng người một tím một trắng cũng là tách ra.
“Xem ra không được rồi!”. Tà Thần lui lại một chút thì có chút kinh ngạc.
“Bất quá cũng chỉ đến đây thôi! Già thiên tà thủ!”. Hắn là động chân
hỏa, một tay vỗ vào hư không, một cái cự thủ màu tím chợt xuất hiện đập
về phía Ám Vũ, uy năng khủng bố bằng tổng tất thảy lực lượng hắn công
kích vừa nãy, thậm chí còn muốn hơn. Hắn dĩ nhiên là muốn mạng của Ám
Vũ.
“Hư vô chi khóa! Ám linh xích!”. Ám Vũ kinh sợ nhưng cũng
không chậm, tay trái điểm loạn vào không gian, nhất thời vô số sơi xích
màu xám thò ra hư không quấn lấy cự thủ, tay phải của nàng nhưng lại là
vẽ lên không gian một chỗ khác, sau đó là nũng nịu hô lên. “Yêu nguyệt
thập tự trảm!”. Hai đường hư không đen kịt chợt thành hình chém về phía
cự thủ, đánh ra hai đao công kích này nàng cũng không dám dứng lại, thân hình cấp tốc lùi lại.
“Xích...” Xích...”. “Bồng...”. Tà Thần
đánh ra cự thủ lúc này lại bị vô số sợi xích màu xám quấn lấy, lại bị
một cái hình thập tự hư vô chi lực chém vào, bất quá cũng như không làm
được gì, cự thủ nhưu kéo theo vô số xích xám đó tại trong hư không bôn
tẩu, thập tự trảm kia cũng chỉ ngăn cản cự thủ một lát liền bị đánh tan, cự thủ vẫn là hướng Ám Vũ vồ giết, uy năng khủng bố dị thường.
“Àm vũ thiều tịch!”. Ám Vũ lại nũng nịu hô lên, hai tay cấp tộc kết ấn,
nhất thời một loại đạo vận huyền bí tràn ngập. Màu xám khí chất như hóa
thành thực chất, một loại chấn động bá đạo tuyệt luân chợt xuất hiện
hướng về phía cự thủ kia chấn giết.
“Oanh...”. Cự thủ như gặp
phải trọng kích rung động một chút, tốc độ chợt giảm, chỉ là Ám Vũ thân
hình cũng bị đánh lùi mạnh về phía sau, Ám linh thể còn muốn tản đi một
chút.
“Ha! Lại có thể cản lại một chiêu của bổn đế! Không tầm
thường đâu!”. Tà Thần lại kinh ngạc chút ít. “Bất quá liền đến đây thôi, Tà thiên thú! Đi!”. Hắn há miệng khẽ phun một khẩu khí, nhất thời ba
con sinh linh kỳ lạ toàn thân tử sắc cấp tốc thành hình sau đó lớn nhanh như thổi như là đang đón gió lớn lên, sau đó hóa thành ba đạo tử sắc
quang mang lao về phía Ám Vũ.
“Ám linh vệ!”. Ám Vũ thân hình còn
chưa ổn định nhưng nhìn thấy ba con cự thú lao về phía mình lập tức
không dám suy nghĩ nhiều, khẽ quát một tiếng. Nhất thời tại sau lưng
nàng ba cái cự ảnh to lớn màu xám cũng xuất hiện ngênh đón ba cái cự
thú. Tà Thần xuất thủ quá nhanh, lực lượng cũng cường đại làm người sợ
hãi, nàng có chút theo không kịp, xem ra hắn đã muốn tốc chiến tốc
thắng.
“Đông...”. Thế nhưng ba cái cự ảnh cũng chỉ cản được chốc
lát mà thôi, ba con cự thú lực lượng khủng bố lập tức lao qua cắn nát ba cái cự ảnh tiếp tục lao về phía Ám Vũ, thề phải tại chỗ cắn giết nàng.
Lực lượng này tạm thời vượt qua Ám Vũ có thể cản được, đây như là tương
đương ba cái Hư vô cảnh bước thứ tư cường giả hướng nàng công kích, uy
lực rất mạnh.“Ù...”. “Ầm...”. Thế nhưng ngay tại lúc này, mấy chục đạo
công kích phô thiên cái địa từ phía xa lao đến đánh về phía ba con cự
thú, mỗi một đạo công kích uy năng khủng bố đủ khiến một con cự thú bị
thương, lúc này một con liền hứng bảy tám đạo công kích như thế, nhất
thời như mưa bom oanh tạc, ba con cự thú sinh sinh bị đánh tan tại chỗ,
lực lượng công kích còn chưa hao hết lại lao về phía xa xa mặt
mũi âm
trầm Tà Thần.
“Các ngươi muốn chết!”. Tà Thần khuôn mặt có chút
vặn vẹo gầm lên, hai tay chợt hợp lại ở trước ngực băng lãnh nói. “Song
thủ bách túc!”. Nhất thời như có ảo giác sinh ra, trăm cái cự thủ hư ảnh xuất hiện vỗ về phía mấy chục đạo công kích kia. Hắn đương nhiên cũng
đã tính đến hai mươi vị Hư vô cảnh giai đoạn thư hai kia đột nhiên xuất
thủ làm khó dễ, bất quá hắn cũng không coi vào đâu, chỉ cần giết được Ám Vũ thì hắn có thể ung dung chém Nghĩ Hậu, cho dù Vô Đạo hay Thiên Quân
muốn nhúng tay cũng cần xem xét một hai.
“Ầm...”. “Oanh...”. Liên tục vang lên từng tiếng nổ mạnh, mấy chục đạo công kích cùng Tà Thần
đại chiêu tại chỗ bị tiêu trừ biến mất nhưng dư âm nó để lại không có
chút nào đơn giản, không gian khắp nơi như vải màn lỗ chỗ, không còn
hình dạng.
“Ngươi khi bọn ta bản dân không người sao?”. Một giọng nói nữ tính lạnh lùng băng lãnh vang lên, nói là Phong Hậu, bên cạnh
nàng đứng hơn hai mươi vị Hư vô cảnh giai đoạn thứ hai đỉnh phong bản
dân cường giả, bọn hắn một đám đang vô cùng tức giận nhìn Tà Thần.
Tà Thần lách qua bọn hắn suýt chút nữa lấy mạng Nghĩ Hậu, nếu không phải
có Thiên Quân để lại thủ đoạn là Ám Vũ một chút ngăn cản thì Nghĩ Hậu an nguy có thể thấy một hai, bất quá Ám Vũ cùng Tà Thần giao thủ chỉ chớp
nhoáng mà thôi, bọn hắn may mắn tại thời khắc nguy hiểm quan đầu cứu
được Ám Vũ, xem như không làm nhục mệnh ban đầu.
“Ù....”. Tà Thần ngăn cản hơn hai mươi đạo công kích kia kì thì một đạo Ám kình như kiếm đâm về phía hắn mi tâm, lực lượng so với mấy con Tà thiên thú vừa rồi
còn muốn cường đại hơn chút ít. Đây đương nhiên là một cái công kích
đáng sợ của Ám Vũ.
“Hừ! Đáng giận! Tà hồn!”. Tà Thần hừ lạnh một
tiếng, giận tím mặt gầm lên. Mi tâm hắn chợt tách ra, một cái đầu lâu hư ảnh màu tím chợt hiện lao ra đánh lên Ám kình kia.
“Xuy...”.
Cũng không có tiếng nổ mạnh vang lên, hai đạo công kích đánh lên nhau
chỉ nghe những tiếng xuy xuy nhè nhẹ, dĩ nhiên đều là công kích linh hồn bí thuật.
“Ám vũ tỏa thiên!”. Ám Vũ đứng xa xa điên cuồng bấm ấn quyết rồi nũng nịu một quát, nhất thời Ám lực lượng phun trào, cả một
vùng thiên địa rộng lớn bị một màu xám ảm đạm bao phủ, Tà Thần tử sắc
thế giới vậy mà cũng bị che lấp một đoạn, như có như không tối nghĩa lực lượng tràn qua Tà Thần thân thể như là từng cái vô hình xúc tu đang
muốn xâm lấn hắn.
“Đom đóm cũng muốn tranh huy cùng nhật nguyệt?
Tà thiên giới!”. Tà Thần lạnh lùng nói, nhất thời từ hắn thể nội tràn ra một loại lực je9bN51 lượng cổ lão mà tang thương, thế nhưng nó lại
khủng bố đến cực hạn, thình lình chính là thiên cảnh của hắn. Thiên cảnh vừa xuất hiện lập tức đẩy ra ám lực lượng, cái sau bằng mắt thường có
thể thấy đang tán đi không ngừng.
“Ầm!”. “Ầm...”. Thế nhưng lúc
này lại có một đám công kích đánh thẳng về phía Tà Thần khiến cho thiên
cảnh một trận run rẩy, Tà Thần ánh mắt cũng một trận băng lãnh thâm
trầm.
“Rất tốt!”. Tà Thần lãnh túc nói, bất quá hắn con ngươi chợt co rụt, một giọng quát nũng nịu vang lên bên tai hắn.
“Ám vũ thiên bạo!”. Nhất thời một khu vực thiên địa co lại, Tà Thần là là
đứng trong đó, một cỗ hủy thiên diệt địa lực lượng chớp mắt bao phủ hắn.
“Rắc rắc...”. Tà Thần nghiến răng một trận nhưng cũng không dám xem thường,
Thiên cảnh co lại bao phủ phạm vị ba tượng quang thân hắn, con mắt cũng
là băng lãnh xuống, mấy cái tu vi yếu nhược hơn hắn nhưng công kích liên hoàn khiến hắn cũng chịu đến chút thương tổn, điều này hắn làm sao có
thể đơn giản chấp nhận.
“Ầm!”. “Ầm!”. Nổ mạnh kịch liệt vang lên, Tà Thần thiên cảnh rung động kịch liệt, hắn thân thể cũng chấn động
chao đảo nhưng cũng chỉ như thế mà thôi, hắn vẫn không có bị thương thực chất.
“Ha ha ha! Tà Thần ngươi cũng có ngày hôm nay!”. Một cái
Bản dân đại năng đứng xa xa cười lạnh. Bọn hắn tạm thời dừng lại công
kích, dù sao cũng cần điều chỉnh một chút, Ám Vũ lúc này chính là đứng
một chỗ cách bọn hắn một đoạn không xa, Nghĩ Hậu là đứng đằng sau nàng.
“Thêm các ngươi một đám phế vật cho dù đánh lén thì có thể làm được gì bản
Đế?”. Tà Thần nghe vậy thì ngạo nghễ quay đầu lạnh lùng nói, hắn chỉ là
chưa kịp chuẩn bị ăn đến thiệt thòi tí ti mà thôi, hắn nội tâm tức giận
vô cùng đang chuẩn bị động thủ thì hơi chút kinh ngạc, mày hơi nhíu lại
sau đó mở ra, băng lãnh cười cười, tiếp đó hắn quay đầu tại chỗ hư không loạn lưu tôn cự ảnh thứ sáu bị Thiên Quân cùng Vô Đạo đánh chìm vào
trong đó. “Ý chí kia đã hàng lâm, Nghĩ Hậu chết không thể nghi ngờ!”.
“Đông...”.
“Một đám sâu kiến, lại dám vọng động vượt qua rào cản, các ngươi đều phải
chết!”. Quả nhiên, theo như Tà Thần giọng nói kết thúc, hư không chỗ đó
chợt run rẩy, một cỗ kinh thiên uy áp hàng lâm, cùng với đó một giọng
nói tràn đầy uy nghiêm cùng tức giận vang lên.
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com