Cường tính kế đánh nổ tịnh thổ của cự nhân kia mục tiêu là muốn chôn
giết đạo ý chí Hỗn độn cảnh kia, dưới lực lượng khủng bố như thế đạo ý
chí kia cho dù là Hỗn độn cảnh phân thần cũng khó lòng tồn tại!
Thiên Quân lúc này cũng là hiểu được Cường đáng sợ, đúng hơn đó là tên này
sáng tạo ra Vô hạn thánh kinh đáng sợ, vậy mà có thể không ngừng hấp thu lực lượng tại chỗ đẩy mạnh, đề thăng tu vi, bình cảnh giống như cũng
không tồn tại. Tại lúc cùng tôn cự nhân kia tịnh thổ chơi tiêu hao chiến thì tu vi của Cường cũng không thấy tăng trưởng nữa, đó không phải là
Vô hạn thánh kinh đã tới giới hạn, mà là khi đó Cường đem lực lượng thúc đẩy tu vi đánh hết vào bên trong tịnh thổ kia, lực lượng chính là vô
cùng vô tận đẩy vào đó, cho dù là tịnh thổ cường đại cũng có lúc no bạo, huống chi Cường lực lượng khủng bố, tinh thổ kia cũng không thể đơn
giản tiêu hóa, nhất thời bị Cường đem ra lợi dụng, cự nhân kia phát hiện thì đã trễ!
Không những tiêu hao chiến mà xét về cả chiến
thuật, cự nhân kia thua Cường là điều không thể phủ nhận! Nếu cự nhân
biết lợi dụng lúc Cường còn chưa đề thăng lực lượng đến cực hạn mà đánh
giết hắn thì có lẽ đã có cơ hội đánh hắn thừa sống thiếu chết, thế nhưng lại có chút khinh thường, đến lúc hắn vận khởi Vô hạn thánh kinh đến
giới hạn nhất định thì lực lượng đã đạt đến một tầng khủng bố, đã không
kém cự nhân chút nào, lúc này dưới tu vi gần như, cự nhân đã không có
khả năng chèn ép được Cường. Ví như Thiên Quân, chỉ cần hắn tu vi đạt
đến Hư vô cảnh giai đoạn thứ tư, chỉ cần sơ kỳ mà thôi hắn cũng tự tin
có thể chém giết cái kia cự nhân!
Ngay sau khi Cường đánh tan
tịnh thổ, lực lượng lại không tiếp tục nữa mất đi, lại hấp thu lực lượng tịnh thổ bạo tạc đi ra, tu vi của Cường lại một lần nữa tăng lên, còn
là bạo tăng đạt đến Hư vô cảnh giai đoạn thứ tứ đỉnh phong!
Gần
như chỉ ngay sau đó, ba tôn hư ảnh kia cũng trực tiếp thành hình, ba tôn ý chí Hỗn độn cảnh cũng đồng thời hàng lâm tại đây! Đây chính là ba vị
tương đương Bán bộ hỗn độn cảnh, cho dù là tại Thái cổ cũng được xem như cự đầu cấp cường giả, dù sao Hỗn độn cảnh cường giả cũng có không
nhiều, có thể đồng thời xây dựng thể nội thế giới hình thành diễn sinh
Hỗn độn khí và lĩnh ngộ một loại lực lượng đến chung cực không phải ai
cũng làm được ah.
Ba tôn cự nhân đứng một chỗ tỏa ra lực lượng dĩ nhiên vô cùng khủng bố nhưng đem cùng Cường đang tỏa ra lực lượng cũng
không hơn được, thậm chí Cường khí thế còn đang ẩn ẩn vượt qua, điều này cho thấy lúc này Cường có thể đơn giản diệt sát một trong ba cái đó, về phần cũng cả ba chém giết thì cần phải xem lại một chút.
Dù sao
nếu là tập trung ba vị Bán bộ Hỗn độn cảnh liên hợp lại vây công sẽ là
một tràng cảnh khác, ít nhất cần phải va chạm một hai mới được.
“Tà Thần! Ngươi rất may mắn!”. Cường nhìn chăm chú ba tôn cự nhân một lát
sau đó nhìn sang Tà Thần xa xa vẫn đang còn khiếp sợ chưa tỉnh kia lạnh
nhạt nói. “Bất quá ngươi tương lai sẽ đối mặt Vũ huynh, hi vọng ngươi
không có chết yểu!”. Hắn giọng nói không nặng không nhẹ truyền khắp cả
Nghĩ tộc tổ địa.
“...”. Tà Thần mày nhíu lại càng sâu đày kiêng
kị nhìn Cường, hắn có thể cảm nhận được Cường lúc này có lực lượng có
thể uy hiếp đến hắn, thật không biết làm sao làm được! Đến lúc này hắn
cũng không thể không thừa nhận sự đáng sợ của Cường, tên này thậm chí
còn muốn vượt qua hắn!
“...”. Thiên Quân nghe vậy thì ánh mắt
cũng hơi khác lạ nhìn Cường, tên này như đang bàn giao cái gì? Trước lo
mấy tôn cự nhân hãy nói mới phải đạo đi?
“Loạn đạo giả!”. Ba tôn ý chí hàng lâm giống như cũng không cùng đạo ý chí lúc nãy có giao lưu
gì, lúc này mới đánh giá hoàn cảnh xung quanh, nhận định thấy Thiên Quân đang trong kiếp vân, Vô Đạo đang cầm cố hai tôn hư ảnh còn lại thì giận tím mặt gầm lên. Nguyên bản bọn hắn ý chí không thể hàng lâm còn không
biết nguyên nhân, lúc này biết đến là do có mấy cái ghê tởm sâu kiến
quấy rồi, bọn hắn làm sao không giân dữ, lập tức liền có hai tôn hư ảnh
xuất thủ hướng đến Vô Đạo cùng Thiên Quân vồ giết.
Bọn hắn vậy
mà không nhìn đến Cường một thân uy áp khủng bố đang tỏa ra kia! Giống
như bọn hắn mới là chúa tể thiên địa, cho dù Cường có cường đại bao
nhiêu cũng không đủ bọn hắn để trong mắt.
“Ngươi cũng là loạn đạo giả? Âm mưu phá vỡ Hư thiên bí cảnh quy tắc?”. Tôn cự nhân cuối cùng
mang theo thiên uy nồng nặc nhìn Cường lạnh nhạt nhưng đầy uy nghiêm
hỏi. Tên này không sai biết chính là một cái lĩnh ngộ Thiên phạt lực
lượng Hỗn độn cảnh. Hắn cũng đơn giản nhìn ra ở đây có mấy tôn tồn tại
không hợp lý, như Tà Thần, Cường tu vi đang thể hiện ra có chút cao đến
quá phận, đều là Hư vô cảnh giai đoạn thứ tư đỉnh phong, thế nhưng hắn
cũng không xem vào mắt, đối với Cường chất vấn vẫn là cương vị thượng vị giả.
“Loạn đạo giả?”. Cường kinh ngạc nhìn sang sau đó cười
cười. “Các ngươi từ đâu cho mình cái quyền định luận một người như
vậy?”. Bọn này một đám luôn cho mình là kẻ khống chế tất thảy, tôn ý chí ban nãy là như thế, ba tôn ý chí này cũng là như thế. Bất quá bọn hắn
thân là Hỗn độn cảnh ý chí quả thật có tư cách này, sai chỉ là bọn hắn
lấy tư cách này ra uy hiếp Cường thì sai nhiều lắm. Một cái sư tử đúng
là có tư cách tự ngạo nhưng đi đe dọa một cái cự long lại là chuyện
khác, cho dù cái này cự long còn chưa chân chính lớn lên nhưng nó ngạo
khí cùng đáng sợ thủ đoạn vẫn là mạnh mẽ vô cùng.
“Muốn chết!”. Cường không xem ai ra gì hành vi ngôn từ lập tức khiến cự nhân kia tức giận,
một thủ chưởng đập về phía Cường. Nhất thời hư không sụp đổ, vô số lôi
điện như từng con tiểu long đủ loại màu sắc lao về phía Cường. Nếu hắn
biết một tôn cự ảnh như hắn vừa bị Cường
đánh cho không biết sống chết
có lẽ sẽ không đơn giản công kích như thế.
“Các ngươi lúc này
liền không có khả năng uy hiếp đến ta!”. Cường không chút sợ hãi lắc đầu nói. “Bát hoang hiện! Thương khung toái!”. Hắn tay trái cũng vỗ ra một
chưởng, trên đó Bát hoang đồ hiện ra, không gian tại đó cũng nứt ra, nói đúng hơn dưới một chưởng này của hắn, cả bầu trời phía trên không biết
bao nhiêu hư không vách ngăn bị đánh nát, chân chính thiên băng địa
liệt.
“Ầm...”. “Ầm...”. Không gian cuồn cuộn chôn vùi, phá diệt
không còn chút nào lưu lại. Lực lượng này tuyệt đối hơn xa cự nhân đại
thủ nắm giữ Thiên phạt chi lực này.
“Cái gì...”. Cự nhân kinh
hãi, lực lượng này không phải một cái Hư vô cảnh có thể tu ra, cho dù
hắn cái này Hỗn độn cảnh ý chí đến phụ thể hình thành phân thần đạt đến
bán bộ Hỗn độn cảnh cấp độ cũng khó lòng đánh ra cấp độ này công kích,
dĩ nhiên cũng cần chút thời gian chuẩn bị mới có thể đánh ra công kích
cấp độ này. Bất quá hắn hối hận đã muộn, chỉ có thể vận dụng lực lượng
cấp tốc truyền vào cự thủ đánh về phía bàn tay Cường mà thôi.
“Oành!”. Nổ mạnh va chạm, tuy rằng có sự chênh lệch vô cùng lớn về hình thể
nhưng lực lượng trong đó không phải chuyện đùa, cự thủ bị Cường tại chỗ
sinh sinh đánh tan, lực lượng lại không chút nào suy giảm hình thành một cái cự chưởng đánh về phía hai tôn cự nhân đang lao hướng Vô Đạo cùng
Thiên Quân.
“Hả...”. Hai tôn cự nhân kia cũng không có chút nào
chuẩn bị, bọn hắn hai cái đều là giận tím mặt, một cái quay đầu vỗ một
chưởng, cái kia nhưng là công kích hướng phía Thiên Quân, hủy diệt khí
tức hóa thành một cái cự quyền đánh vào thiên khiển lôi vân. Đương nhiên bọn hắn biết mấu chốt nhất lúc này chính là cái kia thiên khiển.
“Ồ? Xem ta thành hồng mềm sao?”. Thiên Quân đang quan sát chiến đấu thấy
vậy thì cười băng lãnh, nhìn Cường độc đấu cái kia ý chí vận dụng Vạn
tượng lực lượng Thiên Quân máu đã có chút sôi trào, bất quá hắn cũng chỉ có thể tạm thời bỏ đi cái này ý định, lúc này lại đánh giết không phải
chuyện tốt, thiên khiển càng nhanh tiêu thất càng tốt.
“Tạo hóa
chi quang!”. Thiên Quân tâm niệm khẽ động, nơi ngực trái tim chợt rung
nhẹ, nhất thời năm đạo Tạo hóa chi quang đồng thời xuất hiện quấn quanh
thân thể hắn. “Đi!’. Khẽ hô một tiếng, năm đạo sặc sỡ quang mang hóa
thành một đạo quang trụ đánh về phía cự quyền đang chuẩn bị lao vào
thiên khiển lôi vân.
Năm đạo tạo hóa chi quang, đây chính là tối cực lực lượng mà Thiên Quân có thể đánh ra, chân chính ẩn chứa hủy
thiên diệt địa lực lượng, cho dù là cái kia cự nhân Thiên Quân cũng có
tự tin nganh kháng.
“Oang!”. “Oành...”. Va chạm lại xảy ra, không gian đã không còn như trước cường đại, luân phiên bị quần nát quấy lên, lúc này không gian còn không được chữa trị hoàn tất lại bị xoắn nát, có thể thấy cấp độ này chiến đấu để lại bao nhiêu ảnh hưởng to lớn, tại
Thái cổ tinh không cũng bị đánh nát lâm vào trọng thương BDf4kN7 nghiêm
trọng vậy còn xảy ra kinh thiên đại chiến như thế nào?
Cự nhân
đánh về phía Thiên Quân bị Thiên Quân năm đạo Tọa hóa chi quang sinh
sinh chặn lại, không những thế cự nhân còn bị lùi lại một bước đầy kinh
ngạc nhìn vào hư không thiên khiển. Về phần tên còn lại chặn một chưởng
dư uy của Cường lại không có bao nhiêu biến hóa, chỉ là bọn hắn ba cái
cự nhân này vừa mới xuất hiện nhưng mặt mũi đã không có chút nào ánh
sáng.
Bị một cái Hư vô cảnh giai đoạn thứ tứ đỉnh phong công kích đánh lui, cho dù đối phương là thiên kiêu đỉnh cấp bọn hắn cũng không
thể bình tĩnh được. Nêu biết bọn hắn có thể tu luyện đến Hỗn độn cảnh
thì có cái nào là thường nhân? Bọn hắn đều là thiên kiêu cấp bậc, có
được cơ duyên và tạo hóa thâm hậu mới có thể thành tựu Hỗn độn cảnh! Cho dù lúc này chỉ là một sợi ý thức nhưng cũng là Hỗn độn cảnh, như thế
nào có thể chấp nhận việc mấy cái sâu kiến tiểu bối đánh mặt như thế,
nhất thời ba đạo xung thiên nộ khí phóng lên trời, bọn hắn linh thức
khóa chặt đạo nhân ảnh trước mặt.
Không gian phía trước ba tôn cự nhân chợt bị định lại, một cái lam y thanh niên y phục có chút lộn xộn
hiện thân, hắn vô tình hữu ý đứng chắn lại Thiên Quân cùng Vô Đạo. Dù
sao lúc này làm sao đánh giết cũng nên kết thúc, thiên khiển biến mất
thì đã không còn chuyện gì to tát nữa.
“Ta cũng không có yêu cầu
nào quá đáng, chỉ muốn biết nếu lúc này ta muốn trở về nguyên địa liệu
có được hay không?”. Cường nhìn ba tôn cự nhân cũng không có bao nhiêu
kính ý mà chỉ lãnh đạm nghi vấn. Hắn dĩ nhiên đã đối với mấy cái ý chí
này chán ghét đến cực điểm, đương nhiên, hiện tại Cường có tư bản này.
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com