Ma Tôn Hắn Nhớ Mãi Không Quên

Chương 11


trước sau



Khanh Trạch Tông nằm ở Vân Ngoại Thiên, bên trong rừng sương mù Vân Quyển.
Vân Ngoại Thiên là nơi có linh khí dồi dào nhất, là nơi giàu bảo địa nhất Tu Chân Giới.

Rừng sương mù Vân Quyển ở Vân Ngoại Thiên lại là nhất của nhất.
Đúng như tên gọi, linh khí ở nơi này dư thừa đến mức có thể ngưng kết lại thành sương mù dày đặc vờn quanh khắp rừng rậm.
Núi non ở Vân Ngoại Thiên trùng trùng điệp điệp, nối đuôi nhau trải dài ngàn dặm không dứt.

Mây mù bao phủ lấy vực sâu, lượn lờ quấn quanh đỉnh núi.

Địa hình đặc thù như vậy nên từ ngoài nhìn vào không tài nào phán đoán được núi non nơi đây cao bao nhiêu, vực thẳm nơi đây sâu bấy nhiêu.
Đâm xuyên qua màn sương là những cây cổ thụ cao vời vợi.

Tán lá rậm rạp của chúng cũng không che nổi cảnh sắc hoa đỏ cỏ xanh, yến oanh ríu rít nơi đây.
Động phủ của Hề Hoài là nơi âm u, tịch mịch nhất Khanh Trạch Tông, nằm trên một ngọn núi lơ lửng giữa trời được chống đỡ bởi linh lực, trông như thể nó vừa được ai đó bứng khỏi mặt đất treo lên vậy.

Ngọn núi này chỉ có một dãy dài bậc thang đá đi lên chứ không có tay vịn như trên những đỉnh khác.
Nơi đây cũng có phong cảnh rất đặc biệt.

Từ trên khe núi kéo đổ xuống một thác nước bạc cuồn cuộn, dòng nước chảy xuôi xuống phía dưới hạ lưu, chỉ để lại một dải cầu vồng mờ mờ ảo ảo dưới chân thác.
Men theo cầu thang đi lên một đoạn, có thể thấp thoáng thấy được mái nhà sơn hoa, tường nhà màu đỏ sậm ẩn hiện trong rừng.

Nơi này vừa là nội viện, cũng vừa là lao tù.

Ngọn núi này quanh năm hiu quạnh, cả cổng vào viện cũng khoác lên một dáng vẻ lạnh lẽo.

Phía sau dãy tường đỏ có bố trí một trận pháp cực mạnh, trận pháp này sẽ mở ra mỗi lần Hề Hoài lên cơn điên, giam giữ hắn bên trong, tránh cho lửa không lan ra bên ngoài.
Hề Hoài nhíu nhíu mày giật mình tỉnh giấc, đập vào mắt là trần nhà trạm trổ hoa văn quen thuộc ở động phủ của hắn.

Hắn còn loáng thoáng nghe tiếng Tùng Vị Việt đang quát tháo ầm ĩ:
“Lão già khốn kiếp kia chắc chán sống rồi.

Lão dám nhốt thiếu tông chủ ba năm nay!”
“Không sai.

Theo tin tức chúng ta điều tra được thì huyệt động kia chính là địa bàn của lão.”
“Ta sẽ đốt trụi cái Dược Tông Phủ của lão cho mà xem!”
Tùng Vị Việt tức đến nghiến răng nghiến lợi, ầm ĩ rút ra pháp khí đòi ngay lập tức đi trả thù.

Người đang nói chuyện với hắn đột nhiên kinh ngạc nói: “Thiếu tông chủ tỉnh lại rồi!”
Tùng Vị Việt nghe xong liền dừng bước, chạy ngay tới bên cạnh Hề Hoài bù lu bù loa: “Thiếu tông chủ, ngươi sao rồi? Có phải trúng độc rồi không? Tên lang băm kia nói ngươi chỉ say thôi nhưng ta không tin hắn.”
Hề Hoài uể oải ngồi dậy, nheo nheo mắt nhìn về phía Tùng Vị Việt.

Mắt hắn mấy năm nay ở trong bóng tối đã trở nên rất nhạy cảm với ánh sáng.


Đột ngột sáng sủa như vậy khiến hắn rất khó chịu.

Nhưng hắn chỉ quan tâm duy nhất một vấn đề: “A Cửu đâu rồi?”
“A Tửu?*” Tùng Vị Việt không hiểu Hề Hoài muốn nói đến chuyện gì.

“Ngươi còn muốn uống rượu nữa hả? Vậy là ban nãy say rượu thiệt sao? Giờ còn lảm nhảm gì mà A Tửu…”
*A Cửu và A Tửu đều phát âm là A Jiu2
Thấy Tùng Vị Việt ù ù cạc cạc khó hiểu, Hề Hoài gạt hắn qua một bên nhìn quanh một vòng, đột ngột lạnh giọng hỏi: “Ta về đây bằng cách nào vậy?”
“Bọn ta luôn tìm kiếm ngươi bấy lâu nay nhưng không cách nào truy được tung tích.

Đột nhiên hôm nay ta cảm ứng được linh lực của ngươi, ta lập tức tới khu vực đó lục soát.

Cuối cùng tìm thấy ngươi đang bất tỉnh trong một huyệt động.

Sau đó ta mang ngươi trở về.”
“Người còn lại trong huyệt động đâu rồi?”
“Trong huyệt động không có ai khác cả, chỉ có một đạo truyền âm phù thôi.”
“Vậy truyền âm phù đâu?”
Tùng Vị Việt bỗng biến thành bộ dạng ái ngại: “Ta thấy một đạo truyền âm phù thì nghĩ là của kẻ giam giữ ngươi để lại, nên ta mở ra nghe luôn.

Ai ngờ truyền âm phù đó lại là loại rẻ tiền nhất, nghe một lần xong đã hoá tro luôn rồi.”
“Hắn nói gì?” Hề Hoài nghe Tùng Vị Việt lan man mà tức muốn chết, nói mãi vẫn không vô trọng tâm.
“Hắn xin ngươi cho hắn mượn pháp y với pháp khí phòng ngự đi độ kiếp.

Hắn đem gia tài cả đời dành dụm được bồi thường cho ngươi.

Hết rồi.

À! Gia sản cả đời của hắn ta có mang về đây rồi.”
Hề Hoài lảo đảo đứng dậy, đi lại phía bàn xem đồ đạc của Trì Mục Dao để lại.

Vỏn vẹn chỉ có hơn trăm linh thạch, một ít pháp khí cấp thấp, còn có mấy hạt châu, dám là hạt châu trên đai xích bạch điệp đào hoa bị hắn tháo xuống lắm.

Ngoài ra không có thêm gì nữa.
Tùng Vị Việt chống nạnh khó hiểu: “Bây nhiêu đây linh thạch mua ống tay áo pháp y còn không đủ nữa đó.”
Trước mặt tu giả Khanh Trạch Tông, gia sản cả đời của Trì Mục Dao trông hết sức thảm hại.
“Cái tên ngốc kia muốn tự dùng đạo hạnh của mình đi độ kiếp, không tan thành tro bụi là còn may lắm rồi.” Hề Hoài nổi trận lôi đình, mặc kệ thân thể vẫn chưa khôi phục một mực lao ra cửa, quát: “Đến Hợp Hoan Tông.”
“Đến, đến Hợp Hoan Tông sao?” Tùng Vị Việt hoảng sợ.

Không lẽ vừa mới tỉnh lại đã muốn ấy ấy rồi sao? Hề Hoài đâu phải loại người này.
Tùng Vị Việt vội đuổi theo túm tay Hề Hoài cản hắn lại.

“Thiếu tông chủ từ từ đã.

Ngươi đang mặc có mỗi trung y thôi.

Ăn mặc như vậy tới Hợp Hoan Tông làm ầm ĩ thì chắc chưa tới một ngày cả Tu Chân Giới này đều biết chiến tích của ngươi quá.”
Hề Hoài sực nhớ ra mới cúi đầu xem lại chính mình.

Áo khoác cũng chính là pháp y đã bị Trì Mục Dao lột đi, trên người bây giờ chỉ còn độc một chiếc trung y màu trắng.

Vạn Bảo Linh cũng đã bị lão Dược Ông cướp mất, tình thế cấp bách hắn cũng không muốn phí thời gian đi tìm đồ mặc, liền quay sang nhìn chằm chằm Tùng Vị Việt.
Tùng Vị Việt lập tức thấy không ổn, nhanh miệng cự tuyệt: “Không được đâu…Tuyệt đối không được…”
Nhưng pháp y của hắn cuối cùng vẫn bị Hề Hòai lột mất.

Tùng Vị Việt thích hoa lệ, lộng lẫy, cái gì càng rực rỡ hắn càng thích.

Trên đỉnh đầu hắn cắm mấy sợi lông công, vạt áo cũng thêu hình ảnh chim công, thắt lưng dưới ánh mặt trời sẽ óng ánh ngũ sắc xanh lục.

Từ đầu tới chân đều lấy xanh lục làm màu chủ đạo.

Riêng trên thắt lưng còn được khảm một viên ngọc màu đỏ sậm.

Ngọc này vừa là pháp khí gia tăng phòng ngự, vừa là trang sức gia tăng khí chất tao nhã.
Cả một bộ y phục cầu kì chỉn chu vậy mà sau khi được Hề Hoài khoác lên người lại thành ra cảm giác ngang tàng, còn có chút điên điên.

Cái khí chất khó như vậy chắc chỉ mỗi Hề Hoài toát ra được.
Tùng Vị Việt lôi ra từ túi trữ vật một bộ pháp y khác, lật đật tròng lên rồi đuổi theo Hề Hoài đã ra tới gần cửa.

Hắn vừa ra khỏi phòng thì thấy Hề Hoài quay đầu lại nhìn hắn đầy ẩn ý.
Tùng Vị Việt vội vàng kéo Nắng Chiều* của mình lại nài nỉ: “Thiếu tông chủ, cái này không thể cho mượn được đâu…”
*Nắng Chiều: tên vũ khí của Tùng Vị Việt
“Phi hành pháp khí!”
“À à à!” Tùng Vị Việt bị Hề Hoài làm cho hoảng loạn tới mức quên béng rằng hắn vốn là con trai của cung chủ Nguyệt Cung, Khanh Trạch Tông.

Bảo vật pháp khí trong tay hắn cũng không ít.

Sực nhớ ra, hắn lật đật lục túi lôi ra một món phi hành pháp khí.
Dọc đường điều khiển phi hành pháp khí chở Hề Hoài tới Hợp Hoan Tông, Tùng Vị Việt cứ trộm nhìn về phía Hề Hoài đầy ái ngại.

Hắn nghĩ mãi vẫn không hiểu rốt cuộc Hề Hoài bị cái gì.
“Không phải bị Lão Dược Ông nhốt ba năm sao? Tự dưng hớt hơ hớt hải chạy tới Hợp Hoan Tông làm gì không biết?”
“Rồi A Cửu lại là ai nữa?”
Nhưng nhìn tới bản mặt hầm hầm của Hề Hoài, Tùng Vị Việt quyết định ngậm miệng cho lành.

Máu điên của thiếu tông chủ hắn còn lạ gì.
Sau khi tới Hợp Hoan Tông, Tùng Vị Việt dùng linh lực gõ cửa.


Một đệ tử Hợp Hoan Tông uể oải mở cổng, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Gặp mặt người ngoài, tất cả đệ tử Hợp Hoan Tông đều sẽ mặc trang phục môn phái màu hồng nhạt, trên vai đeo đai xích bạch điệp đào hoa, ngoài ra còn mang một chiếc mặt nạ màu bạc.
Mặt nạ này gọi là Đào Hoa Diện, nửa trên của mặt nạ là hình dáng mặt người, từ đoạn cánh mũi trở xuống không che kín mà đính một rèm tua rua xỏ hạt châu màu trắng dài tới tận ngực.

Lúc di chuyển, rèm châu sẽ lắc lư, thấp thoáng lộ ra cánh môi hồng đào cùng đường cằm xinh đẹp của các nàng.
Để tiện cho việc tu luyện, các đệ tử Hợp Hoan Tông thường giả vờ làm tu giả bình thường, trà trộn vào các danh môn chính phái.

Vì cần che giấu thân phận nên trước mặt người ngoài họ đều đeo Đào Hoa Diện.
Tùng Vị Việt vẫn không hiểu đầu cua tai nheo mình tới đây làm gì, hắn cắn răng ậm ừ đáp: “Tìm, tìm người!”
Hắn trời không sợ, đất không sợ, vậy mà lại rất sợ nữ đệ tử Hợp Hoan Tông.

Mấy tông môn khác có xích mích thì chỉ cần lôi nhau ra đánh tới khi nào đối phương tâm phục khẩu phục thì thôi.

Còn đệ tử Hợp Hoan Tông cứ hễ đánh không lại là các nàng lại giở chiêu lột đồ mời gọi.

Trước mặt là thân hình trắng nõn ngọc ngà, còn ai có tâm trí đánh đấm gì nổi nữa.
Đệ tử của Hợp Hoan Tông không còn xa lạ gì với hai chữ “tìm người”.

Nam đệ tử môn phái khác bị các nàng dụ dỗ song tu, lúc phát hiện ra sự thật tìm tới cửa làm ầm ĩ rất nhiều.

Nhưng lần này lừa được người có tư chất tốt thế này, không biết là đệ tử nào có mị lực cao như vậy.
Đệ tử mở cửa nhoẻn miệng cười, gọi với vào bên trong: “Là một vị có sừng rồng của Vân Ngoại Thiên Khanh Trạch Tông.

Chị em nào làm ăn lợi hại vậy? Nhìn là thấy đã ngủ với nhau luôn rồi.”
Bên trong cánh cửa vang tới tiếng con gái cười khúc khích.
Mặt Tùng Vị Việt lập tức đỏ lựng, hắn quát: “Không có ngủ nghê gì hết! Ta chỉ tới tìm người thôi! Tìm…tìm A Cửu.”
Hề Hoài cũng cố kìm chế cho bản thân bớt nóng, đứng bên ngoài cửa chờ đợi.

Trước đây hắn chưa từng để Hợp Hoan Tông vào trong mắt, nhưng hôm nay hắn khó mà dám thể hiện ra cái tính nóng như lửa của mình.

Dù sao cũng là tông môn của A Cửu.
Đệ tử mở cửa nghe thấy hai chữ “A Cửu” liền ngẩn cả người, sau đó hốt hoảng hỏi lại: “Tiểu sư ca sao? Các ngươi làm sao lại biết tiểu sư ca?”
Một vài đệ tử Hợp Hoan Tông khác nghe thấy liền kéo nhau ra.

Một người hỏi: “Mấy năm nay các ngươi có từng gặp qua tiểu sư ca sao? Huynh ấy ở đâu? Thọ nguyên của huynh ấy sắp hết rồi, giờ chắc có lẽ không còn bao nhiêu thời gian.

Từ ngày huynh ấy rời khỏi tông môn, bọn ta tìm mãi mà không thấy.”
Hề Hoài nhíu mày, hỏi: “Hắn không về đây sao?”
“Không có.” Nữ đệ tử vội nói: “Bọn ta tìm tiểu sư ca đã ba năm nay, bản mạng đèn của huynh ấy vẫn sáng, nhưng người thì không thấy trở về.

Bọn ta còn gấp tìm huynh ấy hơn ngươi.”
Nghe được bản mạng đèn của A Cửu vẫn còn sáng,

Hề Hoài thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Xem ra lôi kiếp vẫn còn chưa thèm mạng nhỏ của A Cửu.
Hề Hoài lại hỏi: “Không phải các ngươi giấu người đi rồi chứ?”
Nữ đệ tử phất tay áo, bực mình nói: “Hợp Hoan Tông có bao lớn đâu, ngươi dùng thần thức quét một lượt hết toàn bộ núi non được mà.

Ngươi xem trên núi này ngoài hai người ngoại đạo các ngươi thì còn có chút dương khí nào không?”
Kỳ thực Hề Hoài đã sớm thả thần thức tra quét, nhưng vẫn không phát hiện được gì.

Toàn bộ đệ tử hiện tại tập trung ở Hợp Hoan Tông còn chưa được năm mươi người, lại toàn những đệ tử tu vi không quá cao.

Hề Hoài xác nhận A Cửu thực sự không trở về tông xong liền phất tay áo định rời đi.
Nữ đệ tử kia lại hỏi: “Các ngươi đã gặp tiểu sư ca khi nào vậy? Ở đâu?”
Hề Hoài nhượng bộ một chút, đáp: “Có gặp.

Mới hôm qua còn ở chỗ của lão già Dược Ông.”
Huyệt động kia đúng thật là đất của lão.
Nữ đệ tử nghe xong liền nổi giận đùng đùng: “Bọn ta chỉ mời lão tới xem bệnh cho một vị sư tỷ.

Hèn gì lúc đó lão cứ nhìn chằm chằm tiểu sư ca.

Không lẽ lão ta nghiện Long Dương* rồi thèm muốn tiểu sư ca sao? Đi! Chúng ta tới tìm lão ta đòi người!”
*Long Dương: đồng tính nam.

Bắt nguồn từ Long Dương Quân, sủng nam của Nguỵ Anh Li Vương thời Chiến Quốc.
Một đệ tử khác kéo tay áo nàng lại: “Chúng ta nên đợi bẩm báo với chương môn không?”
“E rằng chưởng môn vẫn chưa về được đâu.

Chúng ta đợi sư phụ về vậy.”
Tu vi của các nàng đều tầm tầm Trúc Cơ kỳ, kéo nhau tới gặp lão Dược Ông cũng không khác gì châu chấu đá xe.
Hề Hoài bảo Tùng Vị Việt khởi động phi hành pháp khí: “Đi gặp lão già kia đi.”
Theo như cách hiểu chuyện này của Tùng Vị Việt, hắn dữ dằn hùa theo: “Được, đi đốt phủ Dược Tông thôi.”
Tùng Vị Việt thậm chí còn truyền thêm mấy đạo truyền âm phù, triệu tập thêm mấy vị Nguyên Anh kỳ tiền bối đi theo hỗ trợ.

Truyền âm phù của hắn đều là loại cao cấp, vừa thả ra đã biến thành những vệt sáng lao vút đi trong nháy mắt, tốc độ truyền tin cực cao.
Vậy nên lúc hai người bọn họ tới được phủ Dược Tông, những người khác của Khanh Trạch Tông cũng vừa tới.

Trong đó có ba vị cung chủ, còn có phụ thân của Tùng Vị Việt.

Nội bộ Khanh Trạch Tông đều đã biết việc Hề Hoài bị bắt giam, tất nhiên ai nấy đều rất tức giận.
Thiếu tông chủ Khanh Trạch Tông là người mà kẻ khác có thể khi dễ sao? Cháu trai của lão Dược Ông bị phế hết tay chân bọn họ còn chưa đụng đến.

Chứ muốn giết hắn thế nào mà chẳng được, chỉ cần thiếu tông chủ ra lệnh là được.
Khanh Trạch Tông từ trước tới nay luôn bá đạo, kéo nhau tới Dược Tông phủ bằng sấm, vừa tới cửa đã bắt đầu đốt phá.

Ruộng thảo dược mà lão Dược Ông vô cùng trân quý cũng bị bọn họ đốt sạch sành sanh.
Lão Dược Ông vốn đã sớm đoán trước được sẽ có ngày này.


Đệ tử trong phủ phần lớn đều được lão sắp xếp xuất môn rèn luyện, chỉ để lại một vài đệ tử Tạp Linh Căn trợ thủ.

Những đồ đạc quan trọng lão cũng đã cất hết vào trận pháp bí mật.
Sau khi đánh không lại ba vị cung chủ, lão ta vẫn cười nhởn nhơ, trong lúc so chiêu còn chọc tức Hề Hoài: “Tư vị của nam đệ tử Hợp Hoan Tông như thế nào? Xem ra ngươi làm lò luyện không tồi à nha! Mới ba năm mà đã đẩy được hắn lên tới Trúc Cơ kỳ rồi.”
Các Nguyên Anh kỳ Thiên Tôn đánh nhau, Tùng Vị Việt và Hề Hoài đều chỉ đứng ngoài làm khán giả, tránh bị linh lực đi lạc đánh trúng làm bị thương.
Nghe được mấy câu cà khịa của lão Dược Ông, đầu óc Tùng Vị Việt dường như trở nên thông suốt.

Hắn trợn tròn đôi mắt vốn dĩ đã rất to của mình, trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ nhìn sang Hề Hoài.
Hề Hoài…bị nam đệ tử Hợp Hoan Tông…ngủ? Bị người ta dùng làm lò luyện ba năm?
Khó trách hắn vừa tỉnh đã đùng đùng đòi đi Hợp Hoan Tông tìm người.
Đệ tử Hợp Hoan Tông cũng vừa khớp nói tiểu sư ca của bọn họ mất tích ba năm nay.
Tùng Vị Việt bị tin chấn động này làm cho khiếp sợ tới choáng váng.

Theo như tính tình của Hề Hoài trước giờ, gặp phải chuyện này không phát điên ba ngày ba đêm, đánh cho tên kia không còn manh giáp mới là lạ.

Mà hắn đã phát điên lên là giết sạch, không phân biệt địch ta gì cả.

Mỗi lần như vậy mọi người trong Khanh Trạch Tông đều phải trốn biệt.
Đột ngột có một tiếng rồng gầm vang dội tận trời cao.

Một con rồng vô cùng to lớn mang theo khí thế huỷ thiên diệt địa lao ra, nhắm về hướng lão Dược Ông tấn công.
Con rồng màu đen to lớn tới nỗi che lấp cả ánh nắng, thân rồng uốn lượn về phía chân trời, một sắc đỏ sậm thấp thoáng trong mây theo mỗi nhịp chuyển động của nó.

Con rồng này tên là Huỷ, nó có bốn chân, dưới mỗi chân đều đạp Huỷ Long Diễm, lửa quấn lấy thân nó rực rỡ, dường như đang thiêu đốt những áng mây xung quanh.
Vừa thấy Huỷ xuất hiện, ba vị cung chủ Khanh Trạch tông đồng thời lập tức rút lui.

Mỗi lần Huỷ tấn công đều rất đáng sợ, tốt nhất không nên để bị liên luỵ.
Bởi vì có khế ước với Huỷ mà Hề Hoài dù chỉ mới Trúc Cơ kỳ cũng có thể đánh một trận cầm cự với tu giả Nguyên Anh kỳ.

Trước đây nếu không phải bị lão Dược Ông tính kế lạc vào độc trận, Hề Hoài cũng sẽ không dễ dàng bị bắt như thế.
Sau khi nhìn thấy Huỷ, lão Dược Ông trở nên luống cuống, liên tục thối lui, cuối cùng bị ép tới ngồi bệt dưới đất, sợ sệt ngẩng đầu đối diện tầm mắt của Huỷ, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Hề Hoài đi xuyên qua bừng bừng lửa cháy, khắp nơi giờ đây đều bị lửa biến dị của Huỷ bao trùm, phủ Dược Tông giờ chẳng khác nào cảnh địa ngục la sát.

Nhưng lửa của Huỷ không mảy may ảnh hưởng tới Hề Hoài, hắn đi giữa bốn bề lửa cháy mà chẳng khác gì đi dạo giữa đồng không.

Hắn ngồi phịch lên một cái xác bị cháy đen, chân gác chéo ngạo nghễ nhìn xuống lão Dược Ông.
Hề Hoài vẫn luôn là người kiêu ngạo, một đôi mày kiếm mắt sáng, trong mắt luôn ánh lên vẻ hung tàn, ngang ngược.

Hắn nhìn đâu cũng thấy khinh thường.
Hắn nhìn xuống lão Dược Ông, không những không mắng chửi, ngược lại còn nhoẻn miệng cười: “Tư vị của hắn được lắm, ta rất thích.

Hôm nay còn đang muốn trả công ngươi mang hắn tới cho ta.”
Lão già như nghe được sét đánh ngang tai.

Từ đầu lão đã biết có ngày Hề Hoài sẽ tìm lão trả thù, có điều lão chắc mẩm hắn cũng đã bị tra tấn, thống khổ tới kinh hoàng rồi nên lão vẫn mãn nguyện, xem như đại thù đã báo.
Rốt cuộc kết quả…Hề Hoài ở với tên đệ tử Hợp Hoan Tông kia sao lại có vẻ sung sướng, hạnh phúc như vậy chứ???
Lão còn chưa kịp định thần thì lại nghe Hề Hoài nói tiếp: “Vạn Bảo Linh trữ đồ của ta ngươi chắc là đã soi qua nhưng không mở được đúng không? Ngươi xem trong đó ngươi ưng món nào nhất, ta thưởng cho ngươi đó.”
Bộ dạng vui vẻ này của Hề Hoài làm lão tức muốn chết.
“…tuy ta đã đốt sạch phủ với ruộng thuốc của ngươi, nhưng dù sao ngươi cũng đã mang tới thứ ta thích.

Tâm trạng ta đang tốt, bù cho ngươi một vài món bảo bối vậy.”
“Ngươi…ngươi…” Lão Dược Ông tức tới thổ cả huyết.
**********
Nữ đệ tử Hợp Hoan Tông: Nhìn thấy thân hình trắng nõn, yêu kiều, mọi người tự nhiên sẽ không muốn đánh nhau nữa.
Tùng Vị Việt: Ngươi muốn gì? Muốn chết không?
Tác giả có lời muốn nói:
Câu chuyện xoay quanh việc Hề Hoài đi tìm người sẽ dài khoảng hai chương.

Sau đó chúng ta sẽ quay về xem A Cửu thế nào rồi.
Tôi thấy có mấy bạn không hiểu chương trước, là vầy nè:
Trì Mục Dao trong lúc đột phá bị tấn công bởi tâm ma.

Tâm ma chính là Hề Hoài trong nguyên tác mà anh ấy vẫn luôn sợ hãi.

Kết cục anh trải qua chính là kết cục của nhân vật Trì Mục Dao trong nguyên tác.
Trì Mục Dao đã không thể trốn thoát khỏi Hợp Hoan Tông sau khi xuyên sách.

Anh ấy đã cố gắng vô vọng suốt mấy mươi năm.

Bởi vậy anh ấy nghĩ cốt truyện ban đầu chắc chắn sẽ xảy ra dù anh có làm gì đi chăng nữa.

Quãng thời gian đó thực sự rất dài, ám ảnh trong nhiều năm không thể một sớm một chiều mất đi nên anh ấy mới sợ hãi bỏ trốn như vậy..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện