Người trên nhân thế (4)
Bắc Mạc nằm ở phía bắc cả hai nước Đại Ung và Đông Lê, cũng là miền cực bắc của 33 châu vùng trung thổ.
Nơi này luôn chìm trong thời tiết giá lạnh, vạn vật quanh năm bị băng tuyết bao phủ.
Chỉ vừa mới cuối tháng 9, Bắc Mạc đã tiến vào mùa đông, nơi nơi đóng băng, vạn dặm tuyết trắng.
Tại vùng phía nam của Bắc Mạc, núi tuyết nối nhau liền thành một dải ngàn dặm, đỉnh núi cao nhất ở đây tựa như một mũi kiếm sắc bén xuyên thẳng vào tầng mây, nối thẳng lên trời.
Những ngọn núi tuyết xung quanh có cao có thấp, tất cả vây nó vào giữa, như thần dân bảo vệ đấng quân vương của mình.
Trên đỉnh núi, từng luồng khí chảy xuôi như thác đổ, mây mù quấn quýt trải dài mênh mông, phản xạ lại ánh nắng từ trời cao.
Những đám mây đủ màu lấp lánh bện lại thành một tấm màn, như ánh sáng thần tiên trút xuống dày đặc, vô cùng huyền diệu.
Trong lịch sử tồn tại vô số truyền thuyết liên quan đến dãy núi nằm vắt ngang qua vùng phía nam của Bắc Mạc này.
Đã từng có Thánh giả bậc Thiên Nhân tìm cách lên đỉnh núi thăm dò thực hư, nhưng sau cùng chỉ có thể lơ mơ đi một vòng rồi trở ra.
Kể từ đó, vùng núi này càng trở nên thần bí trong mắt người đời.
Có người nói vào thời thượng cổ, đây là nơi ẩn cư của các vị thần.
Thánh sư "Nguyên" bước ra từ nơi này, sau đó dẹp yên Thần Châu.
Cũng có người kể rằng, hơn 800 năm trước, vào thời hoàng triều Đại U còn tồn tại, chủ nhân của Bích Lạc Thiên vang danh thiên hạ đã từng dùng một chiêu kiếm làm nên gió tuyết, biến vạn dặm phía bắc này thành cao nguyên băng tuyết.
Dãy núi này chính là vết kiếm mà hắn để lại.
Thông qua đủ loại truyền thuyết, người ta đã thần thoại khóa vùng núi tuyết này, thậm chí có một tổ chức tà giáo ở Bắc Mạc tên gọi "Thiên Tông" vô cùng tin tưởng vào thần trên núi.
Bọn họ còn biên soạn ra một bộ giáo lý hoàn chỉnh, dụ dỗ hầu hết các bộ tộc tại Bắc Mạc đi theo, đồng thời xem núi tuyết ở cao nguyên phía bắc là thánh địa.
Dưới chân núi tuyết là một thị trấn nhỏ có lịch sử gần trăm năm, được đặt tên là trấn Phụng Thánh.
Phía tây nơi này là Đại Ung, phía đông là Đông Lê, đi về phía bắc là đến vùng trung tâm của Bắc Mạc, nó chính là nơi giáp ranh biên giới cả ba nước.
Bất chấp núi tuyết nối nhau, đường đi khó khăn, nhưng vẫn có thương nhân và người tu hành hàng năm qua lại giữa ba nước thỉnh thoảng dừng chân tại đây.
Ngoài ra, dù trải qua bao nhiêu năm, vẫn luôn có người tu hành tiếp tục tìm cách đi vào núi tuyết để thăm dò bí mật của nó, không ít môn đồ của Thiên Tông đến đây hành hương...!Thời gian lâu dần, vùng dưới chân núi tuyết đã phát triển thành một thị trấn nhỏ với mật độ người qua lại rất đông, các thế lực ở đây vàng thau lẫn lộn, có xu hướng dần thoát khỏi tầm kiểm soát của ba nước xung quanh.
Trong ánh ban mai mờ nhạt, ở cuối con đường bên ngoài trấn Phụng Thánh, một bóng người chậm rãi đi ra khỏi nơi sâu thẳm trong núi tuyết mênh mông.
Người này mặc áo trắng tinh, sương tuyết phủ đầy trên mái tóc, cả người đều trắng toát, gần như hòa thành một thể với băng tuyết xung quanh.
Trên gương mặt trắng bệch lạnh lùng hơn cả băng tuyết là một đôi mắt mệt mỏi như bị phủ một tầng sương mờ.
Theo mỗi bước đi của người nọ, cả vùng núi tuyết trắng xóa sau lưng dường như đánh mất sức sống.
...
Tình hình ở trấn Phụng Thánh rất đặc biệt, gần như tất cả hoàng triều, thế gia, môn phái, tán tu đều có người ở đây.
Trong thị trấn có ba quán rượu, cũng có vô số người tu hành đến để trao đổi hay mua bán tin tức, ngoài ra cũng có người đến để đưa ra nhiệm vụ, tìm kiếm sự giúp đỡ.
Sắc trời còn sớm, đại sảnh của quán rượu gần cửa trấn nhất vắng tanh, chủ quán dậy sớm, ngồi đó canh chừng mà liên tục ngáp.
Đột nhiên, tiếng bước chân rất nhẹ vang lên ngoài cửa, một lát sau, màn cửa dày nặng bị vén lên, một luồng gió lạnh cuốn theo hoa tuyết ập vào.
"Ắt xì!" Chủ quấn hắt xì một cái, thấp giọng lầm bầm, "Thời tiết quái quỷ..."
Ông ta ngẩng đầu lên, câu nói chỉ vừa được một nửa đã nghẹn lại, hai mắt trừng to như chuông đồng.
Một vị khách lạ mặt bước vào, như một vệt sương trắng xóa tiến vào đại sảnh.
Người kia sắc mặt tái nhợt ốm yếu, nếu xét công tâm thì gương mặt ấy vô cùng đẹp, thế nhưng vẻ đẹp của y lại khiến người khác khó lòng nảy sinh ý muốn thân cận.
Y như tuyết trên núi, như mây trên trời, như ngọc thạch chôn vùi ngàn năm dưới lòng đất, không có chút hơi thở của con người.
"Nghe nói đây là nơi bán tin tức?"
Giọng nói của y tuyệt vời, nhưng lại thản nhiên, không hề có âm điệu, thậm chí khi vừa mở miệng còn hơi trúc trắc, có vẻ như người này đã không hề mở miệng sau rất nhiều năm rồi.
"À, đúng...đúng vậy." Chủ quán ngơ ngác một lúc mới vội vàng gật đầu, "Khách quan, ngài muốn mua gì?"
"Khụ khụ..." Người kia ho lên khe khẽ dồn dập, sau khi ổn định lại hơi thở mới cúi đầu xuống, đôi mắt lờ đờ chậm rãi chớp vài cái, hàng mi dài thấp thoáng tạo thành đường cong xinh đẹp, "Ta muốn nhờ ngươi...!giúp ta tìm một người."
"Tìm người?"
Chủ quán không nhịn được phải nhìn y thêm lần nữa, bây giờ mới phát hiện ra quần áo trên người vị khách này rất đặc biệt.
Chất liệu thì không tính, nhưng mắt nhìn của ông ta cũng không thể nhận ra là loại gì, chỉ có cảm giác rất hiếm có.
Kiểu dáng quần áo cũng khác biệt với loại áo dài thường thấy, nó hơi giống như lễ phục của thầy tế, vừa cổ xưa lại vừa thần thánh.
Kỳ lạ thật...!Chẳng lẽ là bọn người điên trong Thiên Tông?
Sau khi tưởng tượng một phen thì phát hiện ra người áo trắng kia vẫn nhìn mình với vẻ mặt vô cảm lạnh nhạt, chủ quán định thần lại, hỏi theo lệ thường: "Xin hỏi ngài có tin tức cụ thể về người này không? Tên tuổi, ngoại hình, thân phận, hoặc là vũ khí, công pháp đặc biệt chẳng hạn..."
"Không có." Y trả lời không hề do dự giây nào.
"..." Chủ quán sững sờ, một loạt dấu hỏi vụt qua trong đầu.
Người áo trắng không hề chớp mắt, nghiêm túc nói từng chữ một: "Người đó có rất nhiều tên, thường hay thay đổi ngoại hình, thích đeo mặt nạ, thân phận hiện giờ không thể xác định, còn về công pháp hay vũ khí đặc biệt..."
Nói đến đây, y hơi do dự.
"Cái này là bí mật quan trọng, không thể tùy tiện tiết lộ."
Bây giờ thì một loạt dấu hỏi đã hiện ra trên trán chủ quán, vẻ mặt ông ta càng khổ sở.
Nói một hồi còn không bằng đừng nói, bây giờ có thể từ chối không?
Một tiếng cạch