Chuyên cơ riêng sau hai tiếng cũng đáp ở khu nhà lớn, sân rộng đến mức chuyên cơ có thể đáp xuống.
Cấu trúc ngôi nhà mang hơi hướng cổ điển nhưng không kém phần sang trọng và uy nghi.
Và đó cũng chính là nhà lớn của Long Ngạo Vương - ba của Long Ngạo Thiên.
Xung quanh khu dinh thự luôn có vệ sĩ luân phiên canh chừng 24/24.
Các camera bên ngoài luôn hoạt động không ngừng nghỉ.
Khi thấy Ngạo Thiên thì người làm xếp thành hai hàng cúi chào: "Chào mừng thiếu gia trở về!"
Ngạo Thiên gật đầu rồi bế A Mẫn lên lâu nhưng bị chặn lại bởi hai người làm đắc lực của nhà họ Long.
Tuấn Kỳ liền giải thích với hai người kia: "Lão đại cân cứu người, không thể chậm trễ.
"Nhưng chúng tôi không thể làm trái lệnh của lão gia, mong các vị thông cảm"
Cô gái có mái tóc dài nhìn mọi người nói.
Cô gái còn lại có tóc ngắn hơn một chút, đó là hai chị em sinh đôi.
Người chị tên Đại Lan, là cô gái tóc dài vừa nói chuyện.
Còn cô em là Tiểu Lan, cô gái tóc ngắn hơn một chút.
Tuy là chị em sinh đôi nhưng lại không giống nhau bởi họ là cặp sinh đôi khác trứng.
Phía trên lầu có một người phụ nữ đã chứng kiến tất cả hành động của Ngạo Thiên từ lúc chuyên cơ hạ cánh cho đến lúc bước vào nhà.
Người này ho nhẹ vài cái sau đó nhìn Đại Lan nói: "Đại Lan! Để nó cứu người trước đi"
Đại Lan và Tiểu Lan né qua một bên để những người kia bước lên lâu.
Ngạo Thiên ngước nhìn người phụ nữ kia sau đó cùng Phương Minh bước vội đến phòng chữa trị đặc biệt.
Đó là phòng có kỹ thuật và máy móc tân tiến nhất.
Tuấn Kỳ và Bắc Phong cùng Gia Dĩnh lại chỗ người phụ nữ lúc nãy cúi đầu chào lịch sự: "Chào phu nhân!"
Người phụ nữ gật đầu sau đó nhìn Tuấn Kỳ: "Cô gái kia là ai mà Thiên lại dẫn vê?"
"Bạn!
bạn gái!"
Lời của Tuấn Kỳ có chút do dự vì cậu cũng không dám chắc mối quan hệ của hai người đó.
Còn người phụ nữ mặc bộ sườn xám kia là mẹ của Long Ngạo Thiên - Kỳ Thiên Như.
Gương mặt không hề có dấu hiệu tuổi tác nhưng lại mang nét đẹp sắc sảo.
Bà ra hiệu cho bạn của Ngạo Thiên đi theo mình sau đó bà đi trước.
Đến một phòng khác thì mẹ Ngạo Thiên cho Đại Lan và Tiểu Lan chuẩn bị một số trái cây cùng nước để tiếp đãi.
Bà ngồi xuống ghế sau đó lại hỏi: "Hai đứa nó quen nhau bao lâu rồi?"
"Chuyện này!
cháu nghĩ bác nên hỏi Thiên thì sẽ rõ hơn.
"
Gia Dĩnh nhìn mẹ Thiên trả lời chừng mực.
Bà lại nhìn sang Bắc Phong, cậu liền lên tiếng: "Thật ra thì tụi cháu mới biết đây thôi.
Còn vấn đề quen bao lâu thì bác hỏi Thiên đi ạ- Tuy Thiên Như là mẹ Ngạo Thiên nhưng tính cách đối với mọi người đều hòa nhã thân thiện.
Bạn của Ngạo Thiên kiêng dè là vì sợ trả lời sai sẽ hại Ngạo Thiên bị Ngạo Vương trách mắng.
Thiên Như thấy vậy cũng không làm khó nữa, bởi bà biết bọn họ sẽ không nói.
[.
.
Ở trong phòng riêng Phương Minh cởi bỏ áo khoác ngoài của A Mẫn ra để lộ vết thương khá sâu cùng việc máu cứ chảy không ngừng do bị động đến vết thương.
Cậu rửa vết thương liên tục để tránh bị nhiễm trùng để lại sẹo.
Mỗi lần rửa vết thương là A Mẫn đều nhíu mày rất chặt.
Mặc dù ngất đi vì mất máu nhưng cô vẫn cảm nhận được sự đau đớn mà vết thương gây ra.
Ngạo Thiên ở bên cạnh tuy mặt không để lộ chút cảm xúc nhưng trong lòng lại lo lắng không ngừng.
Nhìn thấy trên mặt A Mẫn bị xước một đường dài thì anh quay sang hỏi Phương Minh: "Mặt không để lại sẹo chứ?"
"Sẽ không đâu! Quan trọng hơn vẫn là vết thương ở vai.
"
Phương Minh vừa băng bó vừa trả lời.
Ngoài vết thương ở vai lúc bị đạn bắn và giao đấu với A Thất cô còn bị hắn ta dùng dao chém ngang hông, hai cánh tay cũng bị chém.
Hai cánh tay sau đó cũng được xử lý vết thương và băng bó lại, riêng ở hông Phương Minh không để ý là vì áo của A Mẫn che lại.
Ngạo Thiên nhìn A Mẫn sau đó nhìn các vết thương trên người cô rồi dùng tay kéo áo A Mẫn lên đến hở rốn thì ngưng lại.
Anh cúi người xuống một chút thì thấy vết thương ở hông của cô.
Ngạo Thiên ra hiệu cho Phương Minh xử lý và băng bó lại sau đấy để A Mẫn nằm ở trên giường với các thiết bị máy móc.
Phương Minh nhìn Ngạo Thiên