Chương 234: Muốn tìm bác sĩ giỏi nhất
“Cho nên từ những đoạn ký ức ‘hồi phục” của Tô Cẩm Tú, những xem hung thủ giết người thật sự là chính bản thân cô ta sao?”
Thời Ngọc Diệp thử suy luận “Những ký ức được xây dựng của cô ta nhất định được sao chép trong trí nhớ của người quan sát ở nơi khác, vì vậy mới có thể khiến cho cô ta nhìn tất cả mọi chuyện từ góc nhìn thứ ba và lâm tưởng rằng mình nhìn thấy người khác đích thân giết chết Vinh Sở Triết”
Mà thậm chí dáng vẻ của hung thủ giết người đó cũng bị bóp méo thành gương mặt của Thời Ngọc Diệp, khiến Tô Cẩm Tú tin là thật.
Nhưng mặc dù bị tẩy não nhưng cơ thể vấn sẽ có ký ức Khi ngồi ôn lại những hình ảnh đó, sự sợ hãi và bất an mãnh liệt trong lòng Tô Cẩm Tú đều được đánh thức hoàn toàn và dẫn đến cô ta làm ra vẻ điên điên khùng khùng.
Tô Cẩm Tú luôn muốn tống Thời Ngọc Diệp vào trong tù.
Nhưng cô ta không biết rằng hung thủ giết người thật sự lại chính là bản thân cô ta.
Nói đến đây, Thời Ngọc Diệp không khỏi rời ánh mắt nhìn về phía Tân Gia Hưng.
“Người mua con chip này chính là người đàn ông mặc vest bấm ngón tay vừa nấy đúng, có đúng không?”
“Đúng vậy” Chỉ trong một giây đã nhớ ra.
“Có phải tên của ông ta là Cơ Tưởng Thừa đúng không?”
“Ặc ha ha ha… Rốt cuộc tôi có nên trả lời hay.
là không đây..”
Nhìn dáng vẻ xoắn xuýt sốt sắng của Tân Gia Hưng, trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
Phong Thành Nam đột nhiên đứng lên định đi ra ngoài cửa, nhưng đúng lúc đó anh lại bị Thời Ngọc Diệp kéo lại “Đã muộn như vậy rồi, anh còn định đi đâu?”
“Tôi muốn Tô Cẩm Tú phải trả cái giá lớn cho.
những chuyện mà bản thân cô ta làm ra”’ ây giờ chưa phải là lúc”
‘Lẽ nào còn muốn tiếp tục để cô ta nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?”
Lúc này Phong Thành Nam đã đi đến sát biên giới của sự nổ tung tức giận, vì vậy anh khó có thể khống chế được cảm xúc và lý trí của mình và đặc biệt rất dễ kích động làm chuyện.
Tần Gia Hưng nghe thấy anh nói muốn đi tính sổ thì vội vàng đứng lên giúp cô khuyên nhủ anh.
“Anh Phong xin hãy bình tĩnh một chút, đừng quá kích động. Nếu như bây giờ anh muốn giao đồ ra, đừng nói là bên phía cảnh sát sẽ không tin anh mà có thể tôi cũng sẽ mất mạng mà chưa đến hai mươi tư giờ đồng hồ”
Trên thế giới này chỉ có tập đoàn K chúng ta mới có kỹ thuật dịch con chip này thành video, suy cho cùng lúc đầu nó cũng là món đồ mà bọn họ nghiên cứu ra Nhưng vấn đề năm ở chỗ nó cũng không được mọi người chấp nhận, các quốc gia đều nghiêm cấm sự tồn tại của thứ này.
Bởi vì nó vi phạm chủ nghĩa nhân đạo của con người, thậm chí còn có nguy hiểm huy diệt nhân loại Nếu như giao video phiên dịch ra cho bên phía cảnh sát xử lý cũng sẽ không được thừa nhận là có chứng cứ có thế tin được, ngược lại sẽ iết lộ thân phận của Tân Gia Hưng, gây ra phiên phức vô cùng lớn.
“Tô Cẩm Tú làm ra những chuyện này nhất định phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, nhưng bây giờ chưa phải là lúc. Phong Thành Nam à, chúng ta cần phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn”
Lời khuyên nhủ của Thời Ngọc Diệp đã khiến cho sự tức giận của Phong Thành Nam dần dần hồi phục trở lại “Được rồi”
Anh chỉ có thể nghe những lời nói này.
Bé Hai không kìm được mà chen vào hỏi Tân Gia Hưng.
“Liệu có còn cách nào có thể khiến cho bên phía cảnh sát thừa nhận những chứng cứ này không “Thừa nhận nó là chứng cứ mạnh mẽ? Vậy chỉ bằng chúng ta nghĩ cách khiến cho tên sát thủ đi tự thú thì còn có tác dụng hơn”
Mọi người đều trở nên yên lặng Khiến cho Tô Cẩm Tú đi đến đồn cảnh sát đầu thú?
Điều đó thật sự còn khó hơn cả lên trời Bé Ba bình thường không thích nói chuyện đột nhiên lên tiếng nói: “Cũng không phải là không có cách khiến cô ấy ra đầu thú, nhưng cần phải có thời gian để bố trí kế hoạch”
Nghe thấy bé Ba nói như vậy, mọi người bỗng nhiên lóe lên một tia sáng hy vọng Tân Gia Hưng líu lưỡi nói: “Haiz, tôi chỉ thuận miệng nói mà thôi, mọi người suy nghĩ nghiêm túc vậy. Mọi người à, Cơ Tưởng Thừa không phải là người dễ chọc đến đâu..”
“Chúng ta sớm đã trở thành kẻ thù của ông ta rồi”
Vậy thì tiêu rồi”
Khóe môi Tần Gia Hưng giật giật.
Đột nhiên anh ta cảm thấy mình ở trong nơi này mới là nguy hiểm nhất “Ặc, vậy mọi người cứ từ từ bàn bạc thảo luận đị, tôi đi trước đây. Không cần tiễn tôi, tôi sẽ không bị lạc đường đâu. Bye!”
Loảng choảng!
“Ra ngoài, cút hết ra ngoài cho tôi! Tôi ghét nhất là tiêm!”
“Cẩm Tú à, con đừng như vậy… Chẳng phải con nói đau sao? Ngoan nào, đừng tức giận, để cho các sĩ tiêm một liều thuốc giảm đau đi. Như vậy con sẽ không cảm thấy đau nữa…”
“Ra ngoài! Cút hết đi…”
Từ khi tỉnh lại, tính cách nóng nảy của Cô Cẩm Tú càng trở nên nóng nảy gắt gỏng hơn.
Mỗi ngày cô ta đều phải chịu những con đau.
như kim châm muối xát truyền đến từ cột sống nên thường xuyên khó chịu đến nối hét lên