Edit + Beta : Củ Cải Ngâm Đường
-------------------------------------
Trải qua chuyện lúc trước,ấn tượng của Trương quản gia đối với Đường Mạc Ninh từ lâu đã hạ xuống thấp nhất, thấy Đường Mạc Ninh làm sai sau đó còn có thể như không có chuyện gì xảy ra tìm tới cửa, sắc mặt càng là khó coi đến đáng sợ.
"Nơi này không ai muốn gặp cậu, đi nhanh lên đi." Sau khi dùng giọng điệu vô tình nói xong, Trương quản gia tiến về trước hai bước, tiện tay liền muốn đóng cửa.
"Chờ chút..."
Đường Mạc Ninh thấy thế, nóng ruột vội vã dùng tay đè lại cửa phòng bệnh, đồng thời trên mặt treo lên nụ cười lấy lòng, hắn chột dạ mà khẩn cầu, "Chú à, tôi là bạn của Tổ Kỳ, ngày hôm nay cố ý sắp xếp công việc đến thăm cậu ấy, chú hãy cho tôi vào trong."
Nghe vậy, biểu tình lạnh nhạt của Trương quản gia bỗng dung có chút không kìm được, ông vỗ bỏ cánh tay đang chặn cửa của Đường Mạc Ninh, sập một tiếng đóng cửa lại.
"Cậu có phải bạn của Tổ tiên sinh hay không, điểm ấy tôi không rõ ràng, thế nhưng cố ý đến muộn như vậy thì thôi đi, vạn nhất cậu chịu đến ủy khuất gì, quay đầu lại là một đống tin nói Tổ tiên sinh của chúng tôi bắt nạt cậu, Tổ tiên sinh dù có nhảy sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Giọng nói của Trương quản gia không lớn, từng chữ từng chữ lại như kim châm đâm vào trong thân thể Đường Mạc Ninh, làm cho hắn giận dữ và xấu hổ muốn độn thổ, không thể kiên trì tiếp tục đối mặt với Trương quản gia.
Mặt Đường Mạc Ninh đỏ đến giống như là muốn chảy ra máu, hắn nắm chặt bó hoa đến xương ngón tay trở nên trắng bệt, thân thể hơi run rẩy.
"Trước đây những chuyện kia đều là hiểu lầm, tôi cũng không muốn huyên náo lớn như vậy, càng không có nghĩ tới sẽ gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng như vậy đối với Tổ Kỳ." Đường Mạc Ninh gần như thấp kém mà mở miệng, "Chúng tôi đều là người dưới trướng Diên ca, một đường giúp đỡ lẫn nhau , càng giống như người nhà..."
Lời còn chưa nói hết, một đạo giọng nói sắc bén ác liệt vang lên: "Ai có người nhà như cậu?Còn không phải tự vả vào mặt?"
(Reup làm chó)
Âm thanh của Đường Mạc Ninh nhất thời im bặt đi, cúi đầu, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Liễu Tĩnh cùng trợ lý ôm theo giỏ hoa và đồ bổ thong thả đi tới, hướng Trương quản gia hỏi thăm một chút sau đó Liễu Tĩnh ngoài cười nhưng trong không cười mà nhìn về phía Đường Mạc Ninh không nói tiếng nào
"Bớt ở chỗ này giả mù sa mưa đi, tâm tư nhỏ của cậu đã sớm viết lên mặt rồi, muốn dựa hơi tẩy trắng ? Tôi khuyên cậu vẫn là nên thu liễm lại đi."
Liễu Tĩnh nói chuyện không giống Trương quản gia quanh co lòng vòng, "nhất châm kiến huyết" (lời nói trúng tâm sự) đâm thẳng buồng tim của Đường Mạc Ninh, cũng làm cho Đường Mạc Ninh có tật giật mình trong nháy mắt thẹn quá hóa giận.
"Bà nói bậy, tôi không có nghĩ như vậy !" Nếu là thường ngày, mượn Đường Mạc Ninh một trăm lá gan cũng không dám nói lớn tiếng với Liễu Tĩnh, hắn giờ phút này nóng lòng muốn rũ sạch chiếc mũ mà Liễu Tĩnh úp xuống đầu mình.
Liễu Tĩnh cười lạnh: "Vậy Chu Diên đang trốn dưới lầu kia là thế nào, lẽ nào cái camera trên người anh ta chỉ để tự sướng ?"
Đường Mạc Ninh thoáng chốc nghẹn lại, một bụng nguỵ biện toàn bộ chặn ở bên trong yết hầu, hắn đột nhiên quay đầu nhìn thẳng Liễu Tĩnh, ánh mắt âm trầm mà tràn ngập lệ khí như rắn chuông đang không ngừng phun lưỡi.
Liễu Tĩnh lăn lộn ở trong xã hội mười năm, hạng người gì chưa từng gặp? Làm sao có khả năng e ngại loại tiểu lâu la như Đường Mạc Ninh?
"Cùng từ lòng sinh ( ý chỉ ngoại hình của một người sẽ thay đổi tùy theo sự tốt xấu của trái tim), câu nói này một chút cũng không có sai." Liễu Tĩnh nghiêng người, tựa hồ ngay cả cho Đường Mạc Ninh một cái liếc mắt cũng cảm thấy buồn nôn, "Cậu yên tâm, bệnh viện bên ngoài đâu đâu cũng có phóng viên, căn bản không cần Chu Diên tự mình giúp cậu chụp ảnh, nói không chắc đến buổi tối, tin tức cậu tới thăm Tổ Kỳ sẽ truyền ra ."
Liễu Tĩnh chỉ dùng hai ba câu nói, liền đem mục đích chuyến đi này của Đường Mạc Ninh nói ra toàn bộ.
Đường Mạc Ninh trăm miệng cũng không thể bào chữa, giận dữ và xấu hổ không thôi, hận không thể tại chỗ tìm một cái lỗ chui vào.
Mắt thấy Trương quản gia không có một chút ý tứ muốn cho hắn vào,Đường Mạc Ninh sau khi suy nghĩ đành thôi, mạnh mẽ cắn chặt quai hàm, cầm bó hoa xoay người rời đi.
Ra bệnh viện, Đường Mạc Ninh liếc mắt liền thấy được Chu Diên đang đứng cạnh chiếc xe việt dã màu đỏ dừng sát ven đường, kỳ thực Chu Diên rất ít khi đi chiếc xe này, bình thường để che giấu một tí, hắn luôn luôn chạy một chiếc xe màu đen trong điệu thấp hơn.
Đương nhiên đối với lần này, bọn họ tới bệnh viện không cần che giấu, tốt nhất là gióng trống khua chiêng, để đám phóng viên đều biết bọn họ đến.
Đường Mạc Ninh đi cực nhanh, đầu của hắn cơ hồ muốn vùi vào bên trong bó hoa trước mặt.
Từ cửa bệnh viện đến ngồi trên xe ngắn ngủi mười mấy phút, Đường Mạc Ninh nhạy cảm nhận ra được vài cái ống kính lặng yên không một tiếng động núp trong bóng tối nhắm ngay hắn.
Chu Diên ngồi ở chỗ ngồi lái xe, lông mày buồn bực mà nhíu lên, trong miệng ngậm một điếu thuốc hút phân nửa, chính hắn là người sắp xếp máy ảnh.
Dư quang bên trong nhìn thấy Đường Mạc Ninh sầm mặt lại mở cửa xe ngồi vào vị trí phó lái, Chu Diên mí mắt cũng không nhấc một chút mà nói rằng: "Bị đuổi ra ngoài?"
"Biết rõ còn hỏi." Đường Mạc Ninh hất tay đem bó hoa ném tới ghế ngồi phía sau, sau đó ánh mắt nham hiểm mà nhìn về phía bệnh viện, oán hận nói, "Tôi đã sớm đoán được bọn họ sẽ thái độ với tôi, tên quản gia họ Trương đi theo Tiết Giác ngay cả cửa cũng không cho tôi vào."
"Không có chuyện gì." Chu Diên không để ý lắm nói, "Ngược lại chúng ta liền không phải thật tâm chạy tới quan tâm Tổ Kỳ, đem hình về mới quan trọng, vừa nãy cũng có rất nhiều phóng viên nhìn cậu."
(Truyện chỉ được đăng trên Wattpad Cucaingamduong0308 và Wpress Cucaingamduong38.wordpress.com)
Đường Mạc Ninh hoàn đắm chìm trong khuất nhục bị cự tuyệt ngoài cửa, trong mắt lệ khí cơ hồ phải hóa thành thực chất tràn ra tới, hắn không nói một lời nghe Chu Diên lải nhãi, không có lên tiếng.
Chỉ là cũng không lâu lắm, biểu tình Chu Diên liền trở nên khó coi.
"Cậu vừa nãy phải lộ mặt ra, biểu tình phải nhiều bi thương có bao nhiêu bi thương, như vậy mới có sức thuyết phục, thiệt thòi cậu còn là diễn viên, ngay cả điểm ấy cũng không biết à!" Chu Diên hận thiết bất thành cương nổi giận mắng, "Thứ đơn giản như vậy, còn cần tôi đến dạy cậu sao? Cậu có não hay không!"
Đường Mạc Ninh sửng sốt chốc lát, vội vã nói lắp mà giải thích: "Không, không phải Diên ca, tôi vừa nãy có chút mất