Mục Quốc Trụ vỗ bả vai Mục Kế Đông: “Nếu như cậu muốn mua căn nhà đó thì cứ đợi chia nhà xong đi, xem cậu còn thiếu bao nhiêu tiền, hai chúng tôi sẽ bù phần đó vào cho cậu.
”Chu Khải cũng nói: “Đừng khách sáo với bọn tôi, cậu cũng biết đấy thôi, nhà của tôi cũng đang dư giả mà.
”“Cảm ơn!”Trong tay Mục Kế Đông cũng có một số tiền riêng, lúc trước vì muốn cưới vợ vẻ vang một chút, nên hắn đã đi sâu vào núi tận nửa tháng với mấy người hái thuốc, lại đem bán mấy dược liệu hái được rồi nộp lại cho nhà mười đồng, chỗ còn dư sau khi làm đám cưới xong thì còn khoảng sáu mươi đồng.
Hắn biết trong tay vợ mình cũng có tiền, nhưng trước giờ chưa từng hỏi qua, sau này cũng sẽ không hỏi.
Sắc trời cũng không còn sớm nữa, ba người liền xuống núi về nhà, Mục Kế Đông bưng cháo gạo kê vào phòng, con gái đã ngủ say.
Đêm đó, hai vợ chồng già Mục Quý cùng Vương Thải Hà lại trằn trọc không ngủ được.
Tâm tình của ba người con dâu đều rất tốt, đừng nói Trương Lan Hoa, ngay cả Vương Xuân Linh cũng không nhịn được mà thể hiện ra ngoài.
Cô ta nhẹ giọng dỗ dành chồng mình: “Anh cũng đừng im lặng mãi, sau khi chia nhà rồi thì chúng ta vẫn sống như cũ.
Chúng ta cũng không chiếm chỗ tốt, cha mẹ nói chia như thế nào thì cứ nghe theo như vậy.
”Trước đó Vương Xuân Linh còn đoán là cha mẹ chồng sẽ không dễ dàng đồng ý chia nhà, ai ngờ Trương Lan Hoa lại cố tình kiếm chuyện, mới gây sự hai lần là cha mẹ chồng liền nhanh chóng đồng ý chia nhà rồi.
Nhị phòng ở cách vách cũng không ngủ, Mục Kế Binh cùng Trương Lan Hoa đang thảo luận trong nhà có bao nhiêu đồ, xem bọn họ có thể nhận được cái gì.
Phòng ở thì mỗi nhà một gian, nhà bếp thì phải dùng chung, lương thực cũng phải chia ra, cả gà vịt đang nuôi trong nhà cũng vậy.
Đếm ngón tay cả nửa ngày, Trương Lan Hoa có chút bất mãn nói: