Mạnh Như Ký

1: Bị Cuộc Sống Hành Hạ Đến Phát Khóc


trước sau


TIẾT TỬ
Mạnh Như Ký ngồi trên ngưỡng cửa gỗ gãy, cắn một loại trái cây xanh vàng đan xen, trộn lẫn nước mắt mặn chát của mình, loại quả này cũng xem như không khó nuốt nữa.
Mạnh Như Ký vừa ăn vừa vô cảm rơi nước mắt, lấp đầy cái bụng đói rồi nàng mới có tâm tư liếc ánh trăng một cái, mơ hồ xanh biếc, cùng màu xanh với mặt nàng.
"Ài..." Nàng thở dài, cúi đầu nhìn bộ y phục xa hoa một thời của mình, trải qua sự gột rửa của thời gian, y phục đã cũ nát, có chỗ thậm chí còn rách ra, tơ đứt lộn xộn, xen lẫn với vài sợi chỉ vàng óng ánh, hồi tưởng quang cảnh ngày xưa.
"Hay là...!đi chết đi vậy."
Nói rồi, nước mắt của nàng lại không nhịn được mà rơi xuống.
Tại sao...
Rốt cuộc là tại sao!
Tại sao một người từng là "Yêu Vương" như nàng, lại bị cuộc sống hành hạ đến phát khóc...
Đến nơi quái quỷ này được nửa tháng rồi, nàng vẫn không thể thích ứng với cuộc sống ở đây, cuộc sống bần cùng, túng quẫn, gian khổ này...
Mạnh Như Ký nghiêng người, muốn lấy bát nước vỡ trên mặt đất bên cạnh lên uống chút nước, nhưng nàng vừa cúi đầu, một bao tải rơi "rầm" xuống trước mặt nàng.
Mạnh Như Ký nhất thời ngẩn ra, ánh mắt thuận theo bao tải rơi lên người nam tử đứng sau, ánh mắt của nàng quét qua đôi chân dài, vòng eo nhỏ, bờ ngực rộng của hắn, cuối cùng rơi trên mặt hắn.
Thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, ngũ quan tràn đầy nhuệ khí, thầm mang sát khí, đồng tử tối đen không rõ, ánh trăng xanh lục xuyên qua mây mù, rơi vào trong mắt hắn, khiến hắn càng thêm thần bí.
Mái tóc bù xù và làn da bẩn thỉu kết hợp với khuôn mặt này, khiến hắn càng giống một con dã thú trong đêm tối, khát máu, nguy hiểm, chí mạng.
Khuôn mặt này, đủ để khiến một người đã nhìn gần hết vẻ đẹp trên thế gian như Mạnh Như Ký hoảng sợ trong phút chốc, chỉ là đã hoảng sợ quá nhiều ngày, Mạnh Như Ký kiệt sức rồi.
Phải rồi.
Chính là thiếu niên chỉ có mỗi cái xác đẹp này!
Hắn chính là nguồn gốc cho sự bần cùng của nàng hiện tại! Nguyên nhân của sự túng quẫn! Đầu sỏ của cuộc sống gian khổ!
Chính là vì hắn...
Ăn trộm nội đan của nàng!

Mạnh Như Ký lau vệt nước mắt trên mặt, dùng mắt cá chết không chút dao động nhìn hắn: "Đã nói rất nhiều lần rồi, đừng có chạy loạn.

Mục Tuỳ."
Mục Tuỳ, cái tên này, là thứ duy nhất mà thiếu niên nhớ, là đồ của hắn.
"Không đi xa." Giọng nói Mục Tuỳ khàn khàn, mang theo vẻ trưởng thành không hợp với tuổi: "Ta nhớ lời của ngươi." Hắn vừa nói chuyện với Mạnh Như Ký, sát khí nguy hiểm trên người liền mất đi rất nhiều, ánh mắt nhìn Mạnh Như Ký trong suốt như động vật nhỏ.
Ánh mắt này, mấy ngày nay Mạnh Như Ký cũng đã nhìn quen rồi, nàng tiếp tục vô cảm ăn trái cây, tranh thủ liếc bao tải dưới đất một cái: "Đây lại là cái gì?"
"Đồ ăn."
Vừa nói đến đồ ăn, ánh mắt vô hồn của Mạnh Như Ký lập tức sáng lên, nàng kinh ngạc: "Ngươi còn có thể kiếm được đồ ăn? Ta đã đi quanh chỗ này rồi, chưa từng thấy con mồi cỡ lớn nào cả."
Mạnh Như Ký vội vàng gặm hết trái cây, vươn tay mở bao tải:
"Cái bao tải này tới từ đâu nữa?"
Mục Tuỳ rút bội đao bên người ra, mài hai lần lên vỏ đao, nghiêm túc bày ra tư thế như mổ thứ gì đó:
"Hắn tự mang theo."
Mạnh Như Ký cười: "Con thú này hiểu chuyện như vậy, còn tự mang theo bao tải?" Tuy nhiên ngay sau đó, khi Mạnh Như Ký mở miệng bao ra, nàng lại ngẩn người:
"Cái gì đây?"
"Đồ ăn."
Trong này rõ ràng là một nam nhân đang hôn mê bất tỉnh!
Mạnh Như Ký chỉ nam tử trung niên đang hôn mê bất tỉnh trong bao tải, tức giận mắng Mục Tuỳ: "Cái thứ này có thể ăn!?"
Mục Tuỳ lại nhìn Mạnh Như Ký với vẻ khó hiểu: "Tại sao không thể ăn?" Hắn vươn tay giữ lấy cổ nam tử trung niên, làm bộ như muốn kéo ông ta ra xẻo thịt.
Mạnh Như Ký vội vàng giữ tay hắn:
"Ngươi trói người ở đâu!?"
"Hắn lạc đàn rồi."

Nghe xem đây là kiểu câu gì!
"Ngươi đưa người ta về cho ta!"
Mạnh Như Ký có chút sụp đổ.
Nàng làm yêu quái rất nhiều năm, nhưng nàng không phải yêu quái thuần tuý, trong lòng nàng vẫn nhận định bản thân là người nhiều hơn.
Mục Tuỳ nhìn Mạnh Như Ký, vẻ mặt không vui.
"Đưa về!" Mạnh Như Ký ra lệnh.
Mục Tuỳ bất mãn "chậc" một tiếng, hắn cất đao vào vỏ, sau đó lại nhét nam nhân vào bao tải, kéo đi.
"Không được phép lén ăn!" Mạnh Như Ký dặn dò theo bóng lưng của hắn.
Giống như đáp lại sự hoài nghi của Mạnh Như Ký, Mục Tuỳ không đi được bao xa liền giơ tay ném đi, ném cả bao tải lẫn người đi xa.
Chút thời gian như vậy, căn bản không đủ để hắn ăn, Mục Tuỳ vỗ vỗ tay, quay về, vẫn nhìn Mạnh Như Ký với vẻ không vui.
Mạnh Như Ký giống như Quan Công, chắn trước cửa gỗ gãy, không cho hắn vào trong.
Mục Tuỳ đứng ở cửa hồi lâu: "Ta không ăn."
"Lần sau không cho phép ngươi trói người về!"
Mục Tuỳ im lặng một lát, hắn quay đầu đi, không lên tiếng như thể đang dỗi.
"Mục Tuỳ!"
"Tự hắn lạc đàn mà."
"Hắn lạc đàn lạc trôi hay lạc quan thì ngươi cũng không thể trói về ăn!"
Mục Tuỳ vẫn không lên tiếng.
"Nếu ngươi còn trói người về, sau này hoa quả ta hái được không cho ngươi ăn nữa! Nước múc được cũng không cho ngươi uống! Phòng sụp kiếm được cũng đừng mơ ngủ! Ngươi ngủ bên ngoài đi..."
"Ta không trói nữa!"

Mục Tuỳ ngắt lời Mạnh Như Ký, rõ ràng vẫn có chút tức giận, nhưng lời nói đã dịu đi: "Ta không trói nữa..."
Mạnh Như Ký thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, bàn tay chống vào khung

cửa gỗ gãy thả xuống, nàng nhường ra khoảng trống bằng nửa người: "Vào đi."
Mục Tuỳ trầm mặt vào phòng, nhưng không đi xa, hắn dừng lại bên cạnh Mạnh Như Ký, sau đó xoay người, bước đến sau lưng Mạnh Như Ký, vươn tay, ôm Mạnh Như Ký vào lòng từ đằng sau.
Mục Tuỳ bôn ba bên ngoài một chuyến, trước ngực vẫn còn gió lạnh trong rừng, Mạnh Như Ký đột nhiên tựa vào một vòng tay se lạnh, nàng hơi ngẩn ra.
Mục Tuỳ cũng tựa đầu lên vai trái của nàng, hắn xích lại gần gò má nàng, cọ cọ, vòng tay cũng rất nhanh ấm lên:
"Ngươi không được nhốt ta ở ngoài."
Mục Tuỳ nói nhỏ bên tai nàng, trong lời nói một nửa là sự ấm ức vô thức, một nửa là vẻ làm nũng vô thức.
Mái tóc hắn rối loạn, giống như lông của một con mèo lớn, cọ đến mức gò má Mạnh Như Ký ngưa ngứa.
Mạnh Như Ký nâng tay phải, muốn đẩy đầu Mục Tuỳ ra:
"Ngươi không trói người không ăn người thì ta sẽ không nhốt ngươi ở ngoài."
"Không trói nữa." Mục Tuỳ ngăn lại bàn tay đẩy hắn của Mạnh Như Ký, tiếp tục cọ bên tai Mạnh Như Ký: "Không ăn nữa."
Mấy ngày này, Mạnh Như Ký cũng đã quen mấy động tác thực sự giống động vật của hắn...
Chỉ là hắn to hơn động vật bình thường nhiều.

Trước kia ở núi Hoành Hư nàng cũng từng nuôi chó mèo, những con mèo khác đều lăn lộn trong lòng nàng, mà con Mục Tuỳ này lại thích ôm nàng lăn lộn.
Nói ra cũng kỳ lạ, nửa tháng trước khi bọn họ vừa quen biết, Mục Tuỳ hoàn toàn không có biểu hiện giống như bây giờ...
Mạnh Như Ký lấy một loại quả trong người ra nhét vào miệng Mục Tuỳ: "Ngươi cũng không thể không ăn, hôm nay không kiếm được tiền, cũng không có thứ khác, ăn hoa quả tạm đi."
Mạnh Như Ký thoát ra khỏi vòng tay Mục Tuỳ, nàng bước vào phòng, lấy hoa quả trong giỏ trúc rách, Mục Tuỳ cũng theo sau nàng từng bước.
Mạnh Như Ký đưa giỏ trúc cho hắn, hắn liền thành thật nhận lấy.
Mạnh Như Ký bước đến một bên phòng ngồi xuống.

Trong phòng vẫn còn hơn nửa không gian, nhưng Mục Tuỳ không đi, hắn cũng xích đến ngồi xuống bên cạnh Mạnh Như Ký, ôm giỏ trúc bắt đầu ăn.
Mục Tuỳ đói nhanh, ăn nhiều, nhưng hắn không kén chọn chút nào, cho cái gì ăn cái đó, nuốt luôn cả vỏ và hạt.
"Mục Tuỳ." Mạnh Như Ký gọi hắn một tiếng.

Lúc này Mục Tuỳ mới đặt tầm mắt lên người Mạnh Như Ký.
"Trước kia ngươi từng ăn người sao?"
Mục Tuỳ cắn quả trong tay, suy nghĩ giây lát, lắc lắc đầu: "Không nhớ nữa."
Câu trả lời trong dự liệu, Mạnh Như Ký cũng lấy một quả bắt đầu ăn cùng hắn: "Tốt nhất là đừng ăn."
"Ngươi không thích ăn người, cũng không thích ta ăn người.

Vậy ta không ăn nữa." Mục Tuỳ chuyên tâm ăn hoa quả, lập lời hứa.
Mạnh Như Ký gật gật đầu, thiếu niên này, hoang dã thì cũng hơi hoang dã, nhưng ít nhất vẫn nghe lời nàng.
Ăn hoa quả xong, Mục Tuỳ liền nằm ngay tại chỗ, gối đầu lên chân Mạnh Như Ký, cánh tay ôm lấy eo Mạnh Như Ký, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Cả một giỏ hoa quả đã trống trơn, Mạnh Như Ký nhìn Mục Tuỳ đã ngủ say, cảm thán một câu: "Nhìn thì mười bảy mười tám tuổi, khoảng năm mươi cân, vậy mà một ngày có thể ăn được lượng thức ăn của mấy chục người...!Sao ngươi không mập lên chút nào vậy?"
Mạnh Như Ký liếc nhìn ngực và hông Mục Tuỳ một cái, y phục của hắn giống Mạnh Như Ký, đều rách rưới cũ nát, có chỗ còn để lộ làn da bên trong.
Ngoại trừ vết thương, trên da hắn còn có hình dạng của cơ bắp, nói lên rằng người này từng được huấn luyện tốt thế nào.
"Rốt cuộc có lai lịch thế nào..."
Mạnh Như Ký vươn tay ra, đầu ngón tay đặt ở vị trí trái tim hắn, trong tiếng tim đập mạnh mẽ, Mạnh Như Ký còn có thể cảm nhận được một tia sức mạnh quen thuộc.
Đó là sức mạnh của nội đan nàng, bây giờ lại bị chôn trong cơ thể của thiếu niên này...
"Không biết lúc nào mới có thể rời khỏi nơi quái quỷ này, cũng không biết ta còn có thể lấy lại viên nội đan này hay không..."
Tác giả có lời muốn nói:
Gì nhỉ, vẫn là muốn viết một bộ tiên hiệp...
Quy tắc cũ!
Cẩn thận khi nhảy hố!
Hoàn thành sẽ thông báo cho mọi người ~
Editor có lời muốn nói:


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện