Mạnh Như Ký

11: Trụ Cột Trong Nhà


trước sau


Mà tại sao nửa tháng trôi qua rồi, một người từng là Yêu Vương vẫn phải lăn lộn trong sự nghèo khổ?
Bởi vì, có nhà ai lại có "cây rút tiền" chứ?
Ban đầu, Mạnh Như Ký dự định để Mục Tuỳ bắt trộm kiếm tiền, suy cho cùng, bây giờ nàng chỉ là một người bình thường, cần linh lực không có linh lực, cần thể lực không có thể lực.

Mặc dù Mục Tuỳ có thể ăn nhiều hơn chút, nhưng hắn cũng đảm bảo có thể bắt được trộm.
Nhưng sau đó, Mạnh Như Ký phát hiện ra chuyện này không duy trì được.
Đầu tiên, trong chợ không hề có "trộm lớn" mà nàng muốn, thậm chí đến cả "trộm vừa" cũng không có, đều là mấy tên trộm nhỏ chỉ dám móc tiền, bắt một hai tên, trong một ngày là Mục Tuỳ có thể ăn hết tiền thưởng.
Lần này, tệ hơn là, bắt được hai ngày, trong chợ đã không còn trộm nữa!
Biết ở đây có "Tặc Diêm Vương", ai còn dám tác oai tác quái nữa?
Trộm đều mai danh ẩn tích núp đi.
Nhưng sao Mạnh Như Ký có thể dây dưa với bọn họ được?
Bọn họ có thể không kinh doanh, ăn ít hơn, nhưng Mục Tuỳ có thể không? Nội đan của nàng có thể không? Bản thân nàng cũng không thể!
Đói một hai bữa còn được, đói một hai ngày thì bây giờ nàng cũng đầu váng mắt hoa không đi nổi rồi!
Vì thế, vào ngày thứ ba, Mạnh Như Ký hái cho Mục Tuỳ rất nhiều quả dại trong rừng, dặn dò hắn ngoan ngoãn đợi trong nhà, không được đi đâu, nhất định phải chú ý nghỉ ngơi, không được làm loạn.
Ban đầu Mục Tuỳ không đồng ý, nhưng dưới sự yêu cầu nghiêm khắc của Mạnh Như Ký, hắn vẫn là nghe lời dừng chân bên trong căn nhà, ấm ức nhìn Mạnh Như Ký.
Còn Mạnh Như Ký thì mở bình thuốc Diệu Diệu tặng ra, uống một viên Đậu Xanh Nhỏ, sau đó đến chợ "làm công".
Mạnh Như Ký bắt đầu chạy quanh chợ mỗi ngày.

Nàng rất rõ ràng vị trí của bản thân và Mục Tuỳ không giống nhau.
Bây giờ nàng không giống như trước kia nữa, không có linh lực hộ thân, không thể đi làm công việc nguy hiểm như bắt trộm, vì thế nàng tự dựng một gian hàng nhỏ bằng những thanh gỗ trong chợ, lấy một tấm biển gỗ, dùng than viết lên hai chữ "làm công".
Công việc thì cũng có, đều là vài việc lặt vặt linh tinh...
Có việc nhẹ nhàng, giúp người khác viết chữ, tính toán sổ sách, nhận được nửa đồng một đồng.
Cũng có việc mệt hơn chút, ví dụ như khi Diệu Diệu quá bận thì giúp nàng ta cọ nồi, rửa bát, cũng có thể thu được một hai đồng.
Còn có việc mệt hơn nữa, chính là đưa đồ giúp người khác, chạy đi chạy lại, hoặc là trát tường, lợp mái cho nhà người khác, nhưng cũng có thể kiếm nhiều hơn chút.
Mặc dù vùng đất Vô Lưu là nơi người chết dở ở, nhưng mấy công việc bận bịu đều là của "người sống".
Trong chợ đều là người mưu sinh, cũng không có nhiều tiền, Mạnh Như Ký muốn kiếm được nhiều tiền, trừ phi đến nhà người khác cướp, bằng không cũng chỉ có thể vất vả cần mẫn dựa vào bản thân, hết ngày này đến ngày khác, làm công...

Lần làm công này, làm được khoảng mười ngày...
Trong khoảng mười ngày này, Mạnh Như Ký đã tỉnh ngộ, thông suốt, nàng cuối cùng cũng hiểu ra công việc của tám trăm năm tương lai nàng dường như vẫn chưa làm xong, nàng thậm chí còn hưởng hết phúc của tám trăm năm tương lai rồi.
Vì thế, sống đến ngày nay, nàng vẫn còn phải chịu người khác trợn mắt, bị người khác mắng mỏ trong chợ, hi hi ha ha đối diện với khó khăn cuộc sống.
Nàng quả thực xứng với lời khen "số mệnh vất vả".
Không còn gì để nói nữa, nàng thừa nhận.
Mà nguyên nhân trực tiếp khiến Mạnh Như Ký ăn quả dại, nhìn ánh trăng xanh, vô cảm rơi nước mắt, không phải là sự gian khổ của số mệnh vất vả này, mà là một tình huống khó khăn càng thực tế hơn...
Giống như Mục Tuỳ không tìm được trộm, Mạnh Như Ký cũng không tìm được việc để làm nữa.
Chợ lớn như vậy nhưng không có nhiều người, cũng không có nhiều việc, mấy ngày nay Mạnh Như Ký vất vả giúp đỡ hết những người cần giúp rồi, mọi người cũng tự trải qua cuộc sống của bản thân như thường lệ.
Vì thế, đêm nay Mạnh Như Ký và Mục Tuỳ lại bắt đầu ăn quả dại có màu xanh vàng đan xen trong rừng.
Hay là, từ bỏ đi...
Bỏ đi, mệt rồi, không làm nữa, võng sinh đi, không tạo nghiệt này nữa...
Hu hu hu...
Có điều, lời nói tang thương thì nói như vậy, nhưng Mạnh Như Ký cũng không hoàn toàn từ bỏ, dù sao ông trời cũng không hoàn toàn chặn hết đường của nàng, may mắn là quả dại trong rừng khá nhiều, đủ để nàng và Mục Tuỳ ăn một thời gian.
Mỗi lần khi Mạnh Như Ký hái quả, cũng là khi tâm trạng hiếm hoi thả lỏng một chút, vẫn may có ân phước trời ban này, bằng không nàng thực sự sầu đến hết cách rồi.
Lần nào Mục Tuỳ cũng cùng nàng đi hái quả, nàng hái một quả Mục Tuỳ nhặt một quả, đút hết tất cả vào trong túi áo của mình, sau đó ôm đầy quả trong lòng "về nhà" cùng nàng.
Cũng là hôm nay, Mạnh Như Ký hoàn toàn tay trắng trở về, lúc hái quả nàng còn khẽ thở dài một chút.
Mà sau khi bọn họ về nhà, lúc đang rửa quả, Mục Tuỳ đột nhiên nói hắn muốn ra ngoài một lúc.
Mạnh Như Ký vừa rửa quả vừa sầu não về kế sinh nhai ngày mai, không suy nghĩ xem hắn muốn đi đâu, chỉ vô thức dặn dò một câu bảo hắn đừng đi xa, sau đó thả hắn đi.
Không ngờ...
Hắn còn "đi săn" rồi...
Sao thế?
Tiểu dã nhân này còn muốn làm trụ cột trong nhà sao?
Mạnh Như Ký nhìn Mục Tuỳ ngủ trên chân mình, bàn tay chán đến vô vị nên nghịch tóc hắn một chút.
Mục Tuỳ ngủ không sâu, hắn mở mắt ra, nằm trên chân Mạnh Như Ký, nhìn nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt trong veo: "Mạnh Như Ký, ngươi không ngủ được sao?"
Hắn gọi nàng luôn cứng nhắc như vậy, có một vẻ nghiêm túc như trẻ con.
"Ừm, đang nghĩ xem ngày mai đi đâu kiếm chút tiền."

Trong rừng vẫn còn quả dại, nếu không được thật thì ngày mai lại phải ăn quả dại.

Nhưng Đậu Xanh Nhỏ của nàng sắp hết rồi, ngày mai chỉ còn lại một viên cuối cùng, không thể kéo dài nữa, bắt buộc phải mua bình mới.
"Ngày mai ta đi cùng ngươi." Mục Tuỳ nghiêm túc nói: "Ta không chạy, cũng sẽ không để bản thân quá mệt."
Sau khi Mạnh Như Ký không cho Mục Tuỳ bắt trộm nữa thì ra lệnh cho hắn nằm trong căn nhà rách này nghỉ ngơi, Mục Tuỳ cũng nhìn ra được, bây giờ bọn họ rất nghèo, không nuôi nổi hắn.
Để hắn ăn ít hơn chút thì phải vận động ít hơn.
Mục Tuỳ nói với Mạnh Như Ký: "Bây giờ ta không còn đói như vậy nữa."
"Ọc ọc."
Mạnh Như Ký nhìn chằm chằm hắn: "...!Thật sao..."
"Thật."
"Ọc ọc..."
Mạnh Như Ký gõ lên bụng Mục Tuỳ: "Đừng nói mấy lời nói dối có thể bị bại lộ ngay lập tức nữa."
Mục Tuỳ rũ mắt.
Mạnh Như Ký thấy trên mặt hắn hiện lên vài phần mất mát, có chút kỳ quái: "Sao thế?"
Mục Tuỳ trầm mặc hồi lâu mới mở miệng: "Trước kia ở trong chợ nghe người khác nói..."
"Hửm?"
"Lừa trong nhà hắn ăn quá nhiều, hắn đang nghĩ xem, nên bán hay giết con lừa..."
"..."
Mạnh Như Ký nhẫn nhịn một hồi, cắn môi cố nhịn bật cười thành tiếng.

Nhưng nàng vừa nhìn xuống dưới, lại đối diện với đôi mắt trong veo.

Hắn không hề có ý nói đùa:
"Ta không muốn bị ngươi bán, cũng không muốn bị ngươi giết." Mục Tuỳ nhìn chằm chằm Mạnh Như Ký, nghiêm túc nói với nàng: "Thế nên, ta sẽ để bản thân ăn ít hơn chút, ta sẽ không để bản thân đói mãi nữa."

Mạnh Như Ký nghe vậy, trong lòng lập tức cảm xúc lẫn lộn.
Chuyện này ngay cả trước kia, Mạnh

Như Ký cũng sẽ cảm thấy bản thân thực sự không ra gì, nhìn xem bức thằng nhỏ thành cái dạng gì rồi! Đói rồi cũng không dám nói! Còn phải nhẫn nhịn, còn vì đói bụng mà áy náy tự trách.
Nhưng bây giờ, Mạnh Như Ký vừa cảm thấy hắn thảm, vừa cảm thấy bản thân cũng rất thảm!
Nàng thực sự đã dùng hết sức lực, nhưng vẫn không thể kiếm đủ tiền để hắn ăn no!
Nàng có thể làm gì đây! Nàng cũng không muốn để hắn đói mà...
Muốn khóc...
Mạnh Như Ký nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn là không để lộ cảm xúc ra ngoài, sau đó chỉ đành gượng cười, bày ra dáng vẻ của một tỷ tỷ tốt trước mặt Mục Tuỳ như thường lệ.
"Ngươi không phải lừa, ta đương nhiên sẽ không bán hay giết ngươi." Nàng xoa tóc hắn: "Ngươi dùng phương pháp đả toạ điều tức mà ta dạy ngươi, hút lấy linh khí thiên địa, ngươi thử xem..."
Mục Tuỳ lắc đầu: "Đã thử rất nhiều lần rồi."
"Đừng bỏ cuộc..."
"Là nơi này không ổn." Mục Tuỳ nhìn Mạnh Như Ký, thành thật nói: "Khi ngươi không ở đây, ta đều đả toạ điều tức nhưng không có tiến triển.

Không phải ngươi cũng đã cảm nhận được rồi sao?"
Mạnh Như Ký nhất thời trầm mặc, không ngờ tiểu dã nhân này cũng có lúc để ý kỹ như vậy.
Mấy ngày nay, Mạnh Như Ký quả thực đã tìm hiểu việc tu hành.

Suy cho cùng, nếu có thể dựa vào đả toạ để "nhịn ăn", vậy thì chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều việc lo lắng kiếm tiền ăn mỗi ngày.
Nhưng đúng như Mục Tuỳ nói, vùng đất Vô Lưu này không giống nhân gian.
Linh khí thì có, phương pháp tu hành trước kia cũng dùng được, nhưng ngày trước mỗi một ngày Mạnh Như Ký tu hành trên núi Hoành Hư, tất cả linh khí được nàng hút vào trong cơ thể đều sẽ ngoan ngoãn tiến vào đan điền của nàng, sau đó được trữ trong nội đan, để cho sau này sử dụng.
Mà bây giờ, sau khi linh khí nơi này bị nàng hút vào trong cơ thể thì không hề tiến vào đan điền, ngược lại chạy loạn khắp cơ thể, cuối cùng biến mất.
Mạnh Như Ký vốn cho rằng đây là vấn đề thể chất của Mục Tuỳ, sau này mới phát hiện ăn nhiều là vấn đề của hắn, còn tu hành khó là vấn đề của tất cả mọi người ở đây.
Vì thế cho đến bây giờ, Mạnh Như Ký vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ người tu hành nào trong chợ.
Nàng cũng chỉ có thể thành thật làm công kiếm tiền mua đồ ăn.
Giống như vùng đất Vô Lưu đang nói với bọn họ: Các ngươi phải tuân theo quy tắc của ta.
Nhưng Mạnh Như Ký cũng mơ hồ phát hiện ra điểm đột phá trong quy tắc của nơi này: Tiền của vùng đất Vô Lưu.
Vừa có thể tách ra và ghép vào, sau khi ghép lại không có vết tích, điều này chứng minh trong đồng tiền này có giấu thuật pháp nào đó, mà muốn vận hành thuật pháp thì buộc phải có linh khí, có thể không nhiều nhưng nhất định phải có.
Vì thế, linh khí của vùng đất Vô Lưu có thể lưu giữ lâu dài ở một nơi nào đó, chỉ là cần có phương pháp.
Mạnh Như Ký dự định lấy tiền của vùng đất Vô Lưu để nghiên cứu một chút, nhưng khổ nỗi là...
Làm gì còn dư tiền nữa! Làm gì còn thời gian, làm gì còn tinh lực nữa!
Mỗi ngày làm công xong thì chợ đều gần như không còn người, vội vội vàng vàng dùng tiền đổi lấy đồ ăn, sau khi quay về lấp đầy bụng với Mục Tuỳ thì nàng đã trực tiếp mệt chết rồi, vừa lăn ra đất liền ngủ.

Cũng vì hôm nay không có việc nên buổi tối mới phiền não đến không ngủ được.
Nàng cảm thấy sau khi đến đây bản thân đã trở thành một con thú trong lồng, bị các quy tắc bó buộc trên con đường bắt buộc phải đi, còn cái gọi là đường ra, biến đổi, cải cách, chỉ có những người ăn no rồi mới có năng lực suy nghĩ và thực hiện.
Còn nàng chỉ mỗi việc lo chuyện ăn no hàng ngày thôi đã phải lăn lộn đến mức tinh lực rã rời rồi.
"Ài..." Mạnh Như Ký thở dài, vẫn là ổn định cảm xúc, nói với Mục Tuỳ: "Ngày mai, vẫn là thử lại đi.

Nếu thực sự không được...!Ngày kia ngươi lại đến chợ với ta."
"Ngày kia, hết Đậu Xanh Nhỏ rồi?"
"Nếu ngày mai kiếm được tiền thì sẽ có."
Mục Tuỳ trầm mặc, hắn nhìn Mạnh Như Ký từ trên xuống dưới, bôn ba mấy ngày nay khiến nàng rõ ràng đã hơi tiều tuỵ, nhưng bàn tay vuốt tóc hắn của nàng vẫn dịu dàng như vậy.
"Ngươi nghỉ ngơi đi." Mục Tuỳ nói: "Mạnh Như Ký, ta sẽ nghĩ ra cách khiến ngươi không mệt như vậy nữa."
Mạnh Như Ký cười cười, không trực tiếp đáp lời, nàng tựa lưng vào tường gỗ, chậm rãi nhắm mắt, trong căn nhà gỗ yên tĩnh giây lát, đến mức bọn họ có thể nghe được tiếng hô hấp của đối phương.
"Ồ." Mạnh Như Ký mơ hồ nói với giọng hơi ngái ngủ: "Bây giờ nhắm mắt nghĩ lại, nam tử hôm nay ngươi trói về có hơi quen mắt..."
"Là tên trộm móc túi kia."
"Ta nói, hắn được thả ra nhanh vậy."
"Ừm."
"Sao ngươi vẫn còn nhắm đến hắn thế..."
"Ta ghi thù."
Mạnh Như Ký cười cười, cơn buồn ngủ càng mãnh liệt, sau đó chỉ mơ màng dặn dò một câu: "Sau này tuyệt đối đừng làm loại chuyện này nữa..." Nàng sắp ngủ thiếp đi rồi.
Mục Tuỳ nằm trong lòng nàng nhẹ giọng đáp lại: "Ừm."
Mục Tuỳ ngồi dậy, thấy Mạnh Như Ký đã thiếp đi, vì thế vươn tay đến sau cổ Mạnh Như Ký, đầu ngón tay hắn khẽ chạm, nhẹ nhàng kéo đầu của nàng về phía hắn.
Mạnh Như Ký liền tựa vào vai hắn, nàng không tỉnh.
"Ngươi cũng phải..." Mạnh Như Ký nói mơ: "Tự lo cho bản thân..."
Ánh mắt Mục Tuỳ dịu dàng: "Ta có chừng mực." Hắn xoa nhẹ mái tóc của Mạnh Như Ký.
Mạnh Như Ký đã ngủ say trên vai hắn.
Mục Tuỳ quay đầu, nhìn về phía ánh trăng ngoài căn nhà, hắn ôm lấy Mạnh Như Ký, ánh mắt phản chiếu ánh trăng lộ ra chút ánh sáng lạnh lẽo.

Trong đêm tối, giọng nói của hắn lẻn vào màn đêm, lạnh lùng tiêu tan.
"Ta nhìn thấy hắn...!lạc đàn rồi."
Editor có lời muốn nói:


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện