"Chả trách dùng sàn gạch, thì ra là vì che giấu thông đạo bên dưới!". IQ của Tiểu Mã không cao, lúc này mới hiểu ra dụng ý khi sử dụng sàn gạch.
Diệp Thiếu Dương ngồi xổm xuống, hai tay sờ vào kẽ hở cục gạch, nói:
"Dán keo cả rồi, rất kín.". Sau đó lấy Đinh Diệt Linh từ bên hông đập
đập vài cái, cục gạch nhanh chóng vỡ nát.
Bên dưới cục gạch là một lớp vải bố không thấm nước, vừa xé mở, một
huyệt động hình vuông lập tức xuất hiện trước mắt, kích thước cũng cỡ
cục gạch, khoảng một mét vuông, chỉ có thể đủ cho một người đi vào.
Huyệt động vuông góc với bên dưới, hai bên có tay nắm bằng kim loại, Tạ
Vũ Tình mở đèn pin, chiếu xuống nhìn, huyệt động này sâu khoảng 5 6 mét, vừa lúc thông với một huyệt động nằm ngang, kéo dài về hướng đông nam.
"Là hướng ký túc xá!". Diệp Thiếu Dương nói chắc chắn, tảng đá trong
lòng chợt rơi xuống, chỉ cần tìm ra thông đạo, chuyện về sau khẳng định
sẽ đỡ hơn.
"Đi bây giờ à?". Tạ Vũ Tình hỏi, nhìn thoáng qua vết thương sau lưng Diệp Thiếu Dương, "Có sao không?".
"Không thành vấn đề, xuống đi, tránh đêm dài lắm mộng.". Diệp Thiếu
Dương quay đầu nói: "Các người đều chờ ở đây, hôm nay chỉ đi quan sát
địa hình, một mình tôi xuống là đủ rồi!".
"Không, ta cũng muốn đi, sau này còn có cái để ăn nói với cấp trên.". Tạ Vũ Tình nói.
Hai người lần lượt leo xuống, tiến vào thông đạo ngang được xây bằng xi
măng, cao chừng hai mét, rộng khoảng ba bốn người có thể đi được.
Tạ Vũ Tình mở đèn pin, một luồng ánh sáng mạnh mẽ bắn thẳng hơn mười
mét, Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn đèn pin kỳ lạ trong tay nàng, buồn
bực hỏi: "Đây là đèn pin gì, sao nhỏ mà lại phát sáng mạnh như vậy?"
"Wicked Lasers Torch, là vật dụng để bọn ta thực thi nhiệm vụ, mạnh lắm đấy, chiếu vào mắt là có thể mù mắt!".
"Mạnh như vậy sao, vậy có thể chiếu quỷ!". Diệp Thiếu Dương nói.
Thông đạo thẳng tắp, đi hơn mười mét bắt đầu xuất hiện những thạch động
nhỏ bằng đá tổ ong, rộng khoảng vài mét vuông, bên trong đặt nhiều cái
giường sắt kiểu dáng thống nhất, lốm đốm hoen gỉ, dưới giường còn có vài ngăn kéo.
"Ở đây tám phần mười là chỗ tránh nạn.". Tạ Vũ Tình lấy đèn pin chiếu qua, suy đoán nói.
"Tôi thật bội phục mấy tên Nhật Bản thiết kế!". Diệp Thiếu Dương nói:
"Bên ngoài kho khí giới là chỗ tránh nạn, nếu như gặp phải tập kích thì
sẽ nhanh chóng xuống đây, trang bị vũ khí tốt, đi một lối khác ra ngoài, có thể thừa dịp địch sơ hở để phản kích.".
Tạ Vũ Tình tán đồng: "Đúng vậy, về khía cạnh quân sự mà nói thì thiết kế này thật xảo diệu, đáng tiếc người tính không bằng trời tính, kết quả
là không dùng không nói, còn chết nhiều người như vậy!".
Diệp Thiếu Dương đi phía sau Tạ Vũ Tình , thưởng thức vòng eo nhỏ và
vòng mông to bên dưới lớp áo cảnh phục của nàng, không đề phòng Tạ Vũ
Tình đột nhiên đứng lại, trực tiếp chạm vào lưng nàng, tiếp xúc thân
mật. Vốn tưởng rằng sẽ bị nàng mắng, không ngờ Tạ Vũ Tình đột nhiên nắm
lấy cánh tay, run rẩy nói: "Ngươi xem phía trước là gì?".
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nghiêng đầu, từ bả vai nàng nhìn ra bên ngoài, có mấy người hình dạng giống như chiếc bóng màu xám, chỉ có thể nhìn
thấy có đầu, chiều rộng cơ thể tựa như hình thang, dường như mặc áo
choàng dài đến chân, lơ lửng phiêu phất trên không trung, bay về phía
bọn họ.
"Âm phách sát!. Diệp Thiếu Dương thầm nói, rút ra Tảo Mộc Kiếm.
Tạ Vũ Tình run rẩy hỏi: "Gì cơ?"
"Một loại tà linh, nơi này pháp khí phong ấn chỉ có thể phong bế quỷ yêu cương thi, tà linh là vật hóa sinh, pháp khí phong ấn vô dụng với
chúng.".
Tạ Vũ Tình lui về phía sau vài bước, hỏi: "Dễ đối phó không?"
"Đối với người khác không biết, với tôi mà nói, chỉ là chíp hôi. Chờ ở
đây nhé!". Diệp Thiếu Dương nhanh chóng bước tới, mấy con âm phách lập
tức gia tăng tốc độ, bay về phía hắn.
Diệp Thiếu Dương cắt ngón giữa, vẽ một đạo Khu tà phù trên thân Tảo Mộc
Kiếm, miệng niệm chú: "Thiên địa vô cực, càn khôn tá pháp, phá!". Sau đó chém vào thân thể một con âm phách sát, nhất thời nó hóa thành làn khói đen tiêu tán trong không trung. Diệp Thiếu Dương y theo cách ấy dễ dàng tiêu diệt mấy con khác, trong cơ thể một con có hơn mười tinh phách bay ra, hướng về phía cửa động.
"Âm phách sát nho nhỏ mà cũng giết từng ấy người, luyện hóa hồn phách.". Diệp Thiếu Dương lắc đầu.
Tạ Vũ Tình thấy hết nguy hiểm mới bước tới, nói: "Ta có thắc mắc, những
âm phách sát đó nếu không sợ phong ấn, vì sao không bay ra ngoài hại
người?"
"Bọn chúng thuộc về âm sanh tà linh, do âm khí trong âm sào tạo thành,
chỉ có thể du đãng gần âm sào, trong vòng phạm vi ký túc xá, nếu vượt
quá phạm vi đó, tà khí mất rễ, không cần người động thủ cũng sẽ tự tiêu
tán.".
Tạ Vũ Tình ngẩn ngơ, nói: "Tinh phách trong cơ thể mấy con âm phách sát kia, là những người chết ở ký túc
xá?"
"80% là vậy, đừng truy cứu chuyện này nữa!". Diệp Thiếu Dương tiếp tục
đi về phía trước, Tạ Vũ Tình chiếu đèn pin đi theo, đi không quá hai
mươi mét, trong phạm vi đèn pin xuất hiện một tầng kim quang.
Diệp Thiếu Dương nhanh chóng đi tới thì thấy được một cây thiền trượng
đang cắm thẳng trên mặt đất, quan sát một chút, phát hiện thiền trượng
này không phải bình thường: Trên đỉnh có chín chiếc khuyên lớn bằng kim
loại, mặt trước có vô số chiếc khuyên nhỏ, toàn bộ vô cùng to lớn, kéo
dài hai mét đến hai bên thân, trùng trùng điệp điệp như một đóa liên hoa nở rộ.
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, đây là Đạt Ma thiền trượng, một trong những pháp khí chí cao của Phật môn.
Trong thông đạo không có nguồn sáng, chỉ có thiền trượng phát ra ánh
sáng màu vàng nhu hòa từ điểm giữa trên thân, tạo thành một vòng sáng
bán kính chừng ba thước tựa như một vòm trời, bao phủ mặt đất.
Tạ Vũ Tình định chạy qua xem thì bị Diệp Thiếu Dương kéo lại: "Không nên đến gần để tránh phá hủy linh quang phong ấn.". Phía sau thiền trượng
có hai cánh cửa sắt ngược chiều nhau, loang lổ rỉ sét.
"Nơi đó ắt là kho khí giới, cũng chính là âm sào.". Diệp Thiếu Dương
nhìn cửa sắt nói, quan sát bốn phía một phen, nói với Tạ Vũ Tình :
"Nhiệm vụ hoàn thành, đi thôi.".
Hai người vừa định xoay người rời đi, đột nhiên nghe Két một tiếng, Diệp Thiếu Dương vội vàng quay đầu lại nhìn, cửa sắt mở ra, một nữ sinh tóc
dài xõa vai bước tới, Tạ Vũ Tình vừa nhìn thấy mặt của đối phương, sợ
hãi kêu lên: "Phùng Tâm Vũ !"
Chính là Phùng Tâm Vũ , nàng vẫn mặc trang phục học sinh, xinh đẹp thanh tú, chỉ có đôi mắt hiện lên một tầng huyết hồng, khóe môi nở nụ cười tà ác, khiến cho cả người nàng tràn ngập một loại khí tức cực kỳ quỷ dị.
Diệp Thiếu Dương cảm giác được Tạ Vũ Tình thở gấp, nắm tay của nàng, an
ủi: "Đừng sợ, đây chỉ là thất phách của nàng ta, tam hồn nguyên thần còn đang bị phong ấn trong âm sào, không thể tụ hồn."
"Ngươi giết tiểu oa nhi.". Phùng Tâm Vũ dùng thanh âm cực kỳ thấp nói,
hồi âm trùng trùng, nghe sát bên tai nhưng lại cảm thấy rất xa xôi.
"Tiểu oa nhi? Ngươi nói con búp bê vải bông kia?". Diệp Thiếu Dương cười cười, giơ một tay làm điệu bộ chém: "Một kiếm chém xuống, hồn phi phách tán."
Trên mặt Phùng Tâm Vũ lập tức xuất hiện biểu tình tức giận, quanh thân
tràn ra một tầng hắc khí, khiến kim quang thiền trượng bị bức lui vài
phần.
"Muốn báo thù sao? Tới giết ta đi!". Diệp Thiếu Dương tiếp tục chọc tức
nàng, thậm chí còn chu mỏ làm bộ dáng hôn môi, tay phải lặng lẽ đặt lên
Thất Tinh Long Tuyền Kiếm bên hông.
Phùng Tâm Vũ trước mặt chỉ có thất phách, lại có bảo kiếm nơi tay, chỉ
cần nàng dám đến, ta chắn chắn đánh chết nàng, tuy rằng tam hồn nàng bất diệt, có thể trùng sinh hồn phách, nhưng ít nhất cũng phải mấy ngày.
Mấy ngày, đối với Diệp Thiếu Dương mà nói, cũng đã đủ dùng. Hắn có thể
mượn cơ hội liên thủ với Nhuế Lãnh Ngọc và Tần Phong, đồng loạt tiến
công âm sào, dựa theo kế hoạch hành sự, bớt tự mạo hiểm một lần nữa.
Có điều tố chất tâm lý của Phùng Tâm Vũ hiển nhiên mạnh hơn nhiều so với hắn nghĩ, đối mặt với sự đùa giỡn và khích tướng của Diệp Thiếu Dương,
chỉ một mực đứng yên nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Ta sẽ lấy mạng của ngươi, báo thù cho tiểu oa nhi, nhưng không phải bây giờ!".
Nàng giơ tay lên, lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một vòng sáng mông
lung, trong đó hé ra một khuôn mặt vặn vẹo, toét miệng, phát sinh từng
tiếng gào thét thê thảm….