Giọng người đàn ông trầm thấp, giống âm sắc của violin, quanh quẩn bên tai Nguyễn Ngưng thật lâu.
“Thình thịch ——”
Trái tim dùng sức va vào lồng ngực, như là muốn vỡ ra.
Tay nhỏ che ngực, ửng đỏ chậm rãi bò lên trêи gương mặt Nguyễn Ngưng.
Anh… anh đang thổ lộ với cô sao? Nhưng sao có thể chứ… có phải cô hay hiểu sai ý anh hay không?
Ánh mắt ngó loạn, vô tình dừng trêи bàn kính ngoài ban công, cô khựng lại.
Trước mắt hiện lên buổi tối hôm đó, anh bóp eo cô, đặt cô ở đây hôn, sau đó anh ôm cô vào phòng, đè trêи giường…
Ánh trăng đêm nay rất đẹp… nhớ nhung gì suy nghĩ gì đều là em?
Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Ngưng đỏ bừng lên.
Nếu cô nhớ không lầm, ánh trăng đêm đó cũng đẹp như hôm nay.
“Anh Minh Viễn, anh… anh… lưu manh!”
Giọng tiểu cô nương mềm mại, dù mắng cũng nghe như đang hờn dỗi.
“Em… em không thèm nghe anh nói nữa!”
Cô vội vã ngắt điện thoại, xoay người chạy vào phòng, ném điện thoại đi như ném củ khoai lang nóng phỏng tay, sau đó chui vào trong chăn, bọc bản thân lại.
Phó Minh Viễn đầu kia điện thoại, “…”
Anh nhìn cuộc gọi đã kết thúc, màn hình điện thoại tự động trở về giao diện trang chủ, không biết nói gì.
Tiểu nha đầu nghĩ đi đâu vậy?
Đợi đã…
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trong đầu linh quang chợt lóe, bỗng nhiên hiểu rõ.
Nha đầu này… thật là…
Anh cười khẽ ra tiếng, khóe mắt đuôi lông mày lộ ra sung sướиɠ khó tả.
“Anh Viễn, anh thật sự muốn xin nghỉ sao?”
Lúc này, Bạch Nham vừa mới nhận được tin nhắn từ ngoài cửa vọt vào, nhìn anh vừa sốt ruột lại tuyệt vọng.
Phó Minh Viễn nghiêng người quay đầu lại, nhàn nhạt nói: “Không.”
Anh đi đến bên cạnh vali, chuẩn bị rửa mặt, rồi nhìn kịch bản cảnh diễn buổi tối.
“Anh Viễn, anh suy xét lại đi, hôm nay mới là ngày thứ hai khai máy… dạ? Anh vừa mới nói gì?”
Bạch Nham lo nói, bỗng nhiên sững sờ tại chỗ.
Phó Minh Viễn liếc cậu một cái, nhếch mày, “Cậu rất mong tôi xin nghỉ à?”
“Không ạ! Đương nhiên là không ạ!” Bạch Nham cuống quít lắc đầu.
Nhưng cậu vừa mới tưởng tượng ra vô số trường hợp, không ngờ sẽ là kết quả này. Sao đột nhiên lại không xin nghỉ nữa? Hơn nữa nhìn anh, hình như tâm trạng anh Viễn tốt lên rồi?
Phó Minh Viễn không phản ứng lại với cậu, nghĩ tiểu nha đầu sắp tới thành phố Y, bước chân anh nhẹ nhàng lên.
“Lúc đi nhớ đóng cửa.”
“Vâng ạ.”
Nhìn cửa phòng tắm đóng lại, Bạch Nham càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, vội vàng gọi điện thoại cho Văn Triết.
Văn Triết vẫn đang tăng ca ở phòng làm việc, nhìn thấy điện báo của Bạch Nham thì tiện tay nhận.
“Anh Triết, là em.”
“Muộn như vậy, xảy ra chuyện gì sao?”
“Cũng không xảy ra chuyện gì, nhưng hôm nay anh Viễn…”
Văn Triết nghe Bạch Nham báo cáo, lâm vào trầm mặc.
Chờ cậu nói xong, anh mới trấn an nói: “Việc này tôi biết rồi, cậu chú ý hơn, đừng để xảy ra chuyện gì.
Cúp máy, anh cầm lấy một văn kiện lên đọc.
Đó là thư mời của《 Thanh Âm Đại Già Tú 》.
Tổ chương trình gửi thư tới rất nhiều lần, vừa nãy nhà sản xuất còn đích thân gọi điện thoại đến, nhưng vì lý do công việc, hơn nữa Phó Minh Viễn cũng không tham gia gameshow, Văn Triết không đồng ý.
Nhưng anh nhớ nhà sản xuất vừa mới nói, bọn họ còn mời cả Ninh Như An…
Người khác không biết, anh lại rõ ràng thật sự, vị này chính là đối tượng liên hôn của Phó Minh Viễn, đại tiểu thư Nguyễn gia.
Nghĩ đến địa điểm quay chương trình, nguyên nhân Phó Minh Viễn đổi ý liền rõ như ban ngày.
Gia hỏa này… nói yêu đương sao lại như đứa trẻ mới mọc tóc vậy?
Không phải đã nói là giữ nguyên kế hoạch đóng phim cho tốt sao? Bộ phim vừa mới bắt đầu quay thôi, suýt thì đã xảy ra chuyện xấu rồi.
Văn Triết đau đầu nhéo ấn đường, cảm thấy chắc chắn mấy chuyện thế này sau này không phải ít.
Từ tối hôm đó trở đi, Phó Minh Viễn lại như thường.
Tuy rằng trong mắt người ngoài Phó ảnh đế vẫn cao ngạo lãnh đạm, nhưng thân là trợ lý của anh, Bạch Nham lại nhìn ra được, tâm trạng anh Viễn rất tốt, vẻ mặt với người khác đã ôn hoà đi một chút.
Hơn nữa ngày qua ngày, biểu hiện như vậy càng thêm rõ ràng.
Hình như anh đang đếm ngày, có rất nhiều lần cậu thấy anh quay phim xong liền cầm điện thoại mở lịch ra xem.
Vẻ mặt chờ mong kia không thể giấu được đôi mắt của Bạch Nham.
Nhưng rốt cuộc anh Viễn đang chờ mong cái gì chứ?
Hơn nửa tháng sau, rốt cuộc cậu cũng biết đáp án.
Sân bay ngoại ô thành phố Y, cửa xuất cảnh E.
Cô gái kéo vali, ở trong đám người nhìn đông nhìn tây.
Ngũ quan nhu mỹ tinh xảo, dáng người nhỏ xinh, khí chất lại cực kỳ xuất chúng, váy đầu thu kiểu mới nhất tôn lên làn da trắng như tuyết, yểu điệu thướt tha.
Chỉ ngoan ngoãn đứng đó đã có thể dễ dàng thu hút ánh mắt của mọi người.
Đầu tháng chín, thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh.
Sân bay vẫn bật điều hoà, Nguyễn Ngưng chà xát tay nhỏ.
Cô vừa nhìn xung quanh vừa lấy điện thoại ra gọi điện cho Kỳ Kỳ. Vừa nãy quá nhiều người, hai người không cẩn thận lạc mất.
Nghe điện thoại, cô kéo vali đến cửa hàng tiện lợi.
Nhưng điện thoại còn chưa thông, cô bỗng nhiên dừng chân.
Phía trước, một thân ảnh cao lớn xuất hiện trong đám người, chậm rãi đi tới chỗ cô.
Nguyễn Ngưng ngơ ngác nhìn anh, nhìn thân ảnh đã lâu chưa thấy, xâm nhập vào trong mắt cô lúc cô không hề phòng bị.
Anh đi trong đám người, tuy mang khẩu trang kính râm, che mặt kín mít, nhưng ưu nhã thong dong lộ ra từ trong xương cốt lại không bị ảnh hưởng chút nào.
Chỉ liếc mắt một cái, Nguyễn Ngưng liền nhận ra anh.
Nhưng rõ ràng cô không nói thời gian cho anh mà, sao anh lại biết?
Rất nhanh, người đàn ông đi đến trước mặt cô đứng lại, thấy cô ngây ra, còn duỗi tay quơ quơ trước mắt cô.
Lòng bàn tay có vết sẹo nhạt, quen thuộc như trong trí nhớ.
Nguyễn Ngưng chớp mắt, sau đó theo bản năng xoay người muốn chạy.
Phó Minh Viễn hơi sửng sốt, dường như không đoán được cô sẽ có phản ứng này.
Thấy cô giống thỏ con nhảy nhảy, biết cô chạy trốn rất nhanh, vội vàng cầm cổ tay cô, dùng sức kéo, tiểu cô nương đầu đâm vào trong ngực anh.
Người đàn ông dang hai tay ra ôm cô, cằm để ở đầu vai cô.
“Chạy cái gì?”
Cách khẩu trang, giọng anh nghe rầu rĩ, trầm thấp hơi khàn.
“Không… không ạ…”
Nguyễn Ngưng xoay tròng mắt, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ.
Vừa tới gần anh, cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh, cô sẽ nhớ tới buổi tối kia… Nguyễn Ngưng chôn ở ngực anh, sa ngã.
Phó Minh Viễn ôm cô thật