Beta: Bing.
Chương 50:
Thi Vân Dạng vốn là một người không an phận, lâu lâu mất tích cũng không phải là lần đầu tiên. Thi Vân Dạng lúc còn trẻ cực kỳ ham chơi, yêu kích thích, thích khám phá, không phải ở trong phòng chính là đã đi ra ngoài, có khi còn đi đến Châu Phi săn sư tử. Sợ ba cô làm phiền, nên muốn đi là trực tiếp đi, một lần mất tích là hai, ba tháng, mỗi lần đều khiến ba lo lắng đề phòng. Mấy năm gần đây, tuổi cũng không còn trẻ nữa, số lần mất tích mới ít đi, nhưng do quá khứ quá "huy hoàng", cho nên Thi Vân Dạng mất tích ba tháng, cũng không có ai đi tìm cô.
Đến lúc đã hơn bốn tháng, Thi ba phát hiện chuyện lớn, lần này con gái biến mất không khỏi có chút lo âu.
"Thư Thư, cháu biết Dạng Dạng gần đây đi đâu không?" Thi ba gặp Tần Vãn Thư liền hỏi, lúc trước cũng như vậy, khi ông không biết con gái đi đâu đều hỏi Tần Vãn Thư.
"Cháu cũng đã không gặp cậu ấy mấy tháng." Ngày đó nàng uống rượu ở nhà Thi Vân Dạng, sau khi say xong đi ngủ tỉnh dậy thì chưa từng gặp lại Thi Vân Dạng.
"Nếu Dạng Dạng cũng như Thư Thư con thì thật tốt, chú lo cho nó đến đau tim, mà động một chút là không thấy bóng người." Thi ba tố khổ với Tần Vãn Thư, gần đây không thấy con gái ông cũng buồn muốn chết, những tưởng mấy năm nay cũng đã biết thu liễm một chút, ai biết lần này mất tích lại lâu như vậy, ông cũng lo đến rụng hết tóc.
Tần Vãn Thư nghe vậy liền cười cười không trả lời, thật ra tính tình Thi Vân Dạng không đáng tin như vậy, Thi ba phải có trách nhiệm rất lớn. Thi ba đối với Thi Vân Dạng chỉ có thể nói là cực kỳ cưng chiều, cho dù Thi Vân Dạng có muốn cái gì, dù là chuyện bất chính, Thi ba cũng đáp ứng. Cưng chiều Thi Vân Dạng như tiểu tình nhân, thời gian dài không gặp được con gái, giống như sợ mất người yêu.
"Cháu nói, nó có thể đi được nơi nào, chú sợ nó lại bị tên tiểu tử nào làm hư...." ngàn lỗi, vạn lỗi đều là lỗi của người ta, con gái trong mắt Thi ba là hoàn mỹ, chính là có hơi mê chơi một chút, không an phận một chút, nhưng là không phải tự mình muốn vậy, đều là học theo người khác mà hư. Trời mới biết, Thi Vân Dạng nhà ông còn đợi người ta làm hư sao? Không làm hư người ta đã là tốt lắm rồi.
"Để cháu hỏi Tần Đằng một tiếng, để xem nó có biết cậu ấy đi đâu không." Tần Vãn Thư cũng cảm thấy lần này Thi Vân Dạng biến mất quá lâu, cũng đã là người hơn 30 tuổi, lại có thể không có phân tấc như vậy, thật làm cho người khác đau đầu.
"Uhm, cháu hỏi thử xem..." Năm đó tên tiểu tử hư hỏng Tần Đằng này theo đuổi Dạng Dạng nhà ông cũng từng bị ông đánh đuổi qua, ông cảm thấy Dạng Dạng nhà ông đều do Tần Đằng này làm hư, nên có thể tránh được tên tiểu tử này thì nên tránh. Ông cũng thể phái người đi tìm, nhưng nếu Tần Đằng đi tìm thì sẽ nhanh hơn một chút.
Tần Vãn Thư gọi điện cho Tần Đằng lúc hắn đang muốn lăn giường với một trong ba tiểu minh tinh hiện tại, dưới tình huống này, hắn chỉ nhận điện thoại của hai người, một là Tần Vãn Thư, người còn lại là Thi Vân Dạng. Thấy tỷ tỷ của hắn gọi, hắn liền dừng vận động trên giường lại, vội vàng nghe điện thoại của tỷ tỷ, thuận tiện ngồi dậy hút một điếu thuốc.
"Chị, có chuyện gì vậy?" Tần Đằng thổi khói lên mặt tiểu minh tinh. Nói đến Tần Đằng, cao 1m85, đẹp trai hơn Ngô Ngạn Tổ, vóc người chuẩn, lại có tiền, còn hiểu tình thú, đại loại chính là điển hình