Mắt Mù

Chương 30


trước sau


Edit: Jiang
Beta: Cỏ Cua
Lần thứ hai đi làm ở cửa hàng sườn xám, Chu An đúng lúc gặp Lộ Đình Vân xuống lầu kiểm tra.

Chu An mỉm cười gật đầu với anh ta, Lộ Đình Vân bảo cô lên lầu một chuyến.
Lộ Đình Vân đưa đồng phục trước đó đã chọn cho Chu An: “Tôi đã sửa lại theo số đo của cô.”
Chu An ướm thử, phần eo đã được sửa nhỏ hơn lúc trước, vừa với dáng người của cô hơn.

Cô gật đầu: “Cảm ơn thầy Lộ.

Tôi đi làm việc tiếp đây.”
Lộ Đình Vân: “Ừ.

Nếu có gì không hiểu thì có thể hỏi tôi.”
Chu An đi ra từ phòng thay quần áo của nhân viên.

Tạm thời cô sẽ đi theo Tiểu Ngư và các nhân viên khác trong cửa hàng để học các kỹ năng giao tiếp.

Sau vài ba lần học hỏi, cô đã có thể dựa vào dáng người của khách hàng để đưa ra gợi ý số đo phù hợp, cũng có thể ứng phó được với hầu hết các khách hàng.
Chương trình học của Học viện nước hoa Grasse chính thức bắt đầu khiến cuộc sống của Chu An trở nên cực kỳ bận rộn.

Giáo viên của cô là người đã phỏng vấn cô lúc trước, nổi tiếng với yêu cầu khắt khe đối với sinh viên của mình.

Ngày đầu tiên đi học, ngay cả một câu vô nghĩa cũng không có, cô ấy trực tiếp bỏ qua cảm nghĩ sau khi khai giảng, bắt đầu giảng bài.
Buổi sáng học lý thuyết, buổi chiều đến phòng thí nghiệm tìm hiểu về các thiết bị.

Một lớp chỉ có mười hai sinh viên.

Hầu như cứ vài phút là đến lượt Chu An trả lời câu hỏi, cho nên suốt buổi học cô phải cực kỳ tập trung, không được lơ là dù chỉ một phút.
Buổi tối về đến nhà, Chu An và Laura mệt mỏi đến mức không muốn xuống bếp nấu cơm.

Hai người lấy bánh pizza đông lạnh trong tủ lạnh ra rồi cho vào lò nướng, đợi một chút là có thể ăn.
Phòng của Lewis vang lên một loạt tiếng động, Chu An và Laura vừa cắn pizza vừa chăm chú nhìn xem chuyện gì đang xảy ra.
Chu An: “Lewis, cậu phải đi công tác sao?”
Lewis kéo vali hành lý, cười nói: “Tớ chuyển đến chỗ khác ở.

Tớ vừa kiếm được một phòng lớn hơn, giá thuê rẻ hơn, quan trọng là cách âm tốt.”
“Ồ, vậy thật đúng là chuyện tốt.” Laura và Chu An liếc nhau một cái, thành thật nói.

Chập tối ngày hôm đó, Lewis đã thu dọn đồ đạc rời đi.
Cuối cùng buổi tối Chu An không cần phải đeo nút bịt tai mới có thể ngủ nữa rồi.
Căn nhà cho thuê này có rất nhiều sinh viên muốn thuê trọ, khó kiếm được một phòng, đoán chừng vài ngày nữa sẽ có người mới đến thuê.

Chu An rất hy vọng người sắp tới thuê trọ giống như ba người bọn họ, xem chỗ này là ký túc xá của trường học chứ không phải là phòng khách sạn.
Một tuần sau đó, Chu An vẫn chưa thấy người mới dọn vào ở.
Vì vậy mỗi lần ăn cơm cùng nhau, Chu An đều hỏi Julio về thông tin của người thuê phòng mới.

Julio là người phụ trách căn nhà thuê này của bọn họ, có tin tức gì chủ trọ sẽ thông báo cho cậu ấy đầu tiên.
“Căn phòng kia đã có người thuê rồi.” Julio cắn một miếng bánh mì, nhai nuốt rồi mới nói: “Thuê ngay ngày mà Lewis rời đi.”
Laura bưng ba ly cà phê cho ba người bọn họ: “Kỳ lạ, tớ và An vẫn chưa gặp khách trọ mới.”
“Tớ cũng chưa gặp.” Julio xòe tay ra: “Tớ có hỏi chủ trọ xem khi nào người thuê đến.

Chủ trọ bảo chúng ta không cần phải chờ, cứ để phòng trống là được.”
Chu An nhăn mặt vì độ đắng của cà phê đen, vừa ăn bánh mì ngọt vừa nghe bọn họ nói chuyện.
Thật là một người kỳ lạ.

Nếu nói người thuê mới có tiền, vậy sao phải chen chúc thuê một phòng với bọn cô.

Còn nếu là sinh viên nghèo như bọn họ đây, vậy sao lại lãng phí tiền rồi để trống phòng như thế chứ.
Nhưng mà cũng không thể suy đoán cuộc sống của người khác, cứ sống tốt cuộc sống của mình trước đã.
Là sinh viên của giáo sư nghiêm khắc nhất, lượng bài tập của Chu An nhiều hơn những người khác gấp hai, ba lần.

Bình thường, sau khi giờ thực hành thí nghiệm kết thúc, sinh viên có thể ra về ngay lập tức, nhưng Chu An phải ở lại đến hai, ba tiếng đồng hồ sau mới có thể ra về.
Hơn nữa Chu An còn phải học chương trình mà người khác học trong học kỳ 2 và học kỳ 3.

Vừa đi học, vừa chuẩn bị ôn tập kiến thức, vừa đi làm bán thời gian khiến cô bận đến mức chân không chạm đất.
Ba điểm thường xuyên đi tới của Chu An là trường học, ký túc xá và cửa hàng sườn xám, rất hiếm khi có điều gì mới phát sinh.

Tần suất Chu An liên hệ với Thẩm Chu Niên ngày càng ít đi.
Đều là những chuyện vụn vặt, không cần thiết phải làm phiền đến Thẩm Chu Niên.
Ở thủ đô bên kia, gần đây Thẩm Chu Niên hơi buồn bực.
Anh nhìn tin nhắn WeChat Chu An gửi cho anh.

Từ mỗi ngày một video thành hai ba ngày một tin nhắn.

Đến bây giờ, anh phải chủ động trêu chọc cô thì cô mới nhắn lại.


Chuyện này làm anh có chút đứng ngồi không yên.
Sau khi kiểm tra giữa kỳ kết thúc, Chu An có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc đang là kỳ nghỉ của địa phương, trường học cho sinh viên nghỉ ba ngày.
Cuối cùng cô cũng có thể yên tâm ăn sáng, trang điểm nhẹ một chút rồi thong thả đi tới cửa hàng sườn xám.

Trang điểm là kỹ năng bắt buộc phải học của nhân viên trong cửa hàng.

Lúc trước Laura dạy cho cô một ít, sau đó Tiểu Ngư lại hướng dẫn thêm chút nữa.

Bây giờ cô có thể tự trang điểm cho mình thành người đẹp cổ điển được rồi.
Ba ngày nghỉ, cô tính đi làm hai ngày, ngày còn lại sẽ nghỉ ngơi.
Buổi sáng cô tiếp một quý bà người Anh.

Chu An đưa bà ấy lên studio của Lộ Đình Vân trên lầu để đặt lễ phục.

Bà ấy khen ngợi cô hết lời trước mặt Lộ Đình Vân.
“Cô ấy quả thật rất xuất sắc.” Lộ Đình Vân cười nhìn cô một cái, vừa nói vừa đưa bản thảo cho bà xem.
Chu An đỏ mặt khi được khen.
Nhân viên bán hàng ở đây đều phải rất kiên nhẫn và tỉ mỉ.

Cô may mắn lắm mới gặp được một vị khách hiền lành như thế này, lại tự nguyện khen cô trước mặt ông chủ.
Sau khi tiễn vị khách ra cửa, Chu An trở lại cửa hàng, mỉm cười nghênh đón vị khách tiếp theo.
Tiểu Ngư đi đến bên cạnh, đụng nhẹ vào khủy tay cô, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe được, trêu chọc nói: “Thầy Lộ đã đứng ở lầu hai nhìn xuống đây mấy phút rồi.

Không phải là anh ta có ý gì với em rồi đấy chứ?”
Chu An sửng sốt một hồi, hơi nghiêng đầu nhìn lên trên lầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Lộ Đình Vân.
Chu An hơi kinh ngạc, Lộ Đình Vân không hề tỏ ra xấu hổ một chút nào, còn khẽ gật đầu với cô.
Chu An cũng gật đầu đáp lại.
“Thầy Lộ đang giám sát công việc.” Chu An nhẹ đẩy Tiểu Ngư đang hóng chuyện ra chỗ khác: “Khách đến rồi, em đi đón tiếp đây.”
“Này—-” Tiểu Ngư nghẹn họng.
Cô nhìn qua ba lần, lần nào cũng thấy thầy Lộ đang nhìn chằm chằm Chu An.

Nói anh ta không có ý gì với Chu An, cô không tin đâu.
Bởi vì hôm nay là lễ Quốc Khánh của nước Pháp nên cửa hàng sườn xám đóng cửa lúc bốn giờ chiều.
Chu An đi vào phòng thay đồ của nhân viên đổi quần áo, treo bộ quần áo ngay ngắn lại trên mắc, cầm túi chuẩn bị rời đi.

“Chu An, đừng về trước nha, hôm nay thầy Lộ mời chúng ta ăn lẩu.” Cô gái ở cùng phòng nghỉ với cô nói: “Nếu buổi tối em không có

việc gì thì đi ăn lẩu với bọn chị đi.

Lẩu ở bên này đắt lắm đó.”
Chu An hơi thèm lẩu, cô nhỏ giọng hỏi: “Sinh viên làm bán thời gian như em cũng có thể đi sao?”
Tiểu Ngư đẩy cửa đi vào, cười nói: “Đi chứ, thầy Lộ không phân biệt đối xử đâu.

Hơn nữa từ lúc em làm việc ở đây, khách đến cửa hàng chúng ta tăng lên không ít.

Đại công thần như thế, sao có thể không đi chứ.”
Chu An cười: “Được, vậy em đi cùng với mọi người.”
Tính cả cô, cửa hàng hôm nay có tổng cộng bảy nhân viên bán hàng.

Tính thêm cả Lộ Đình Vân là tám, cần hai chiếc xe.

Lộ Đình Vân lên Uber đặt một chiếc xe, chiếc xe còn lại của mình chở đủ ba người còn lại.
Vốn dĩ Chu An muốn ngồi xe taxi, nhưng Tiểu Ngư đã nhanh tay đẩy cô lên ghế phó lái trên xe của Lộ Đình Vân.
Chu An cũng có chút kinh nghiệm cuộc sống, lúc này cô cảm nhận được vị trí này hơi xấu hổ.
Cô khẽ mỉm cười chào hỏi thầy Lộ, sau đó cúi đầu thắt dây an toàn, mắt nhìn thẳng về phía trước, lâu lâu đáp lại lời của hai cô gái ngồi phía sau.
“Không cần phải căng thẳng như vậy, tôi lái xe rất an toàn.” Lộ Đình Vân nhìn cô một cái, giọng nói mang theo ý cười.
“Tôi không căng thẳng.” Chu An nhỏ giọng nói xong lại mím môi, hơi thả lỏng lưng.
Đến nhà hàng lẩu Trung Quốc nổi tiếng nhất trong trung tâm thành phố, Lộ Đình Vân bị đám nhân viên đẩy lên đi đầu.

Chu An bước chậm lại, dần dần tụt xuống cuối hàng.
Nhà hàng lẩu sắp xếp phòng riêng còn dư duy nhất cho bọn họ.

Hai chiếc bàn vuông ghép lại với nhau thành một chiếc bàn dài, một bên lẩu cà chua một bên lẩu cay, tùy theo khẩu vị của mọi người.
Chu An đợi mọi người ngồi xuống rồi mới đi xuống một góc, ngồi ở chỗ cách xa Lộ Đình Vân nhất.
Cô đến chỉ vì muốn ăn lẩu, không muốn tạo bất cứ scandal xấu nào với ông chủ.
Chu An không kén ăn, cái gì cũng ăn được nên cô đưa thực đơn cho người khác chọn.
Dầu đỏ ở đáy nồi chảy ra, hơi nóng nghi ngút tỏa ra trên bàn.

Có mấy cô gái làm náo động bầu không khí, tốc độ lên món và tiết tấu ngày càng vui vẻ.
Nhưng phần lớn đề tài đều xoay quanh Lộ Đình Vân.

Một người đàn ông vừa lễ độ lịch sự, lại có sự nghiệp thành công, có bao nhiêu cô gái không muốn cơ chứ.
Chu An dành chút thời gian nghe ngóng thử xem bọn họ có đề cập tới cô hay không, sau đó toàn bộ thời gian đều tập trung ăn đồ ăn.
“Thầy Lộ, anh có bạn gái chưa?” Một cô gái hóng chuyện cười hỏi Lộ Đình Vân.

Không biết trong đó có bao nhiêu phần hỏi thăm chân tình.
Lộ Đình Vân liếc mắt nhìn người đang ngồi trong góc ăn lẩu, cười nhạt nói: “Độc thân.”
Lúc này, món ăn nóng hổi được phục vụ bưng lên, phục vụ đến chỗ của Lộ Đình Vân để sắp xếp món ăn.

Lộ Đình Vân nhìn xe đẩy đồ ăn, chủ động đứng lên dọn mấy đĩa đồ ăn đã hết: “Còn lại cứ để ở bàn kia đi.”
Phục vụ đẩy xe đẩy đến bên cạnh Chu An, thu dọn các đĩa hết đồ ăn trước, sau đó đặt số đồ ăn còn lại lên trên bàn.

Lúc này Chu An mới phát hiện ra có bánh nếp đường đỏ.
Cô lập tức gắp một cái, vẫn còn nóng hổi.

Bánh nếp mềm mềm, đường đỏ tan ngay ở đầu lưỡi, ngọt đến mức khiến tim Chu An run lên.
Tiểu Ngư ngồi bên cạnh cô hỏi: “Chu An là người phía Nam phải không?”
“Lớn lên ở phía Nam ạ.” Chu An gật đầu, nghi hoặc hỏi: “Sao thế ạ?”
Tiểu Ngư mím môi, cười ẩn ý rồi nói: “Bên này của chúng ta chỉ có em là người phía Nam.

Lúc trước bọn chị đi liên hoan, thầy Lộ không gọi bánh nếp đường đỏ.”
Chu An không cẩn thận cắn phải lưỡi.
Cô đặt đũa xuống, lặng lẽ nhìn Lộ Đình Vân, rồi lại nhìn bánh nếp đường đỏ, bỗng nhiên thấy không ăn vào nữa.
Cô gắp rau xanh bỏ vào bát, gắp một cọng rau khá đẹp mắt bỏ vào.
Ăn cũng được kha khá rồi, Chu An xoa xoa tay, ngồi chờ mọi người ăn xong.
Cô gái ngồi cùng bàn với Lộ Đình Vân đứng dậy nói: “Chúng ta chụp một bức ảnh đi.

Từ lúc có thành viên mới đến, chúng ta vẫn chưa có bức ảnh nào đâu.”
“Nào nào nào, Chu An đến đây!” Cô ngoắc ngoắc với Chu An: “Xinh đẹp như vậy thì không thể ở phía ngoài được!”
Chu An bị kéo đến bên cạnh Lộ Đình Vân.

Mùi trà đắng của nước hoa nam xộc lên.

Chu An không được tự nhiên kéo kéo khóe miệng, nhìn camera rồi cười một cái.
Sau khi chụp xong, cô lùi sang bên cạnh một chút.

Chờ cô gái chụp ảnh nói bức ảnh không có vấn đề gì thì mới quay trở lại chỗ của mình.
Ảnh chụp được gửi vào nhóm chat, cô gái kia nói: “Mọi người phải đăng lên vòng bạn bè của mình đấy nhé.”
Chu An liếc mắt nhìn bức ảnh, sau đó thấy mọi người đều cúi đầu đăng ảnh lên vòng bạn bè.
Cô đã kết bạn với tất cả đồng nghiệp, nếu tất cả mọi người đều đăng mà cô lại không đăng thì có chút không được hòa hợp.
Chu An mím môi, cúi đầu đăng tấm ảnh lên vòng bạn bè kèm theo dòng chữ: Liên hoan /mặt trời /mặt trời/ mặt trời.
Một phút đồng hồ sau, các đồng nghiệp đã like bài của cô, Chu An cũng lễ phép like lại bài của bọn họ.
Người đầu tiên bình luận là Lộ Đình Vân:【Lần sau nhớ đến với chúng tôi nữa nhé】
Người thứ hai bình luận là Thẩm Chu Niên:【?】
Dấu chấm hỏi là ý gì?
Chu An không biết.
Từ trước đến nay cô và Thẩm Chu Niên chưa bao giờ nói chuyện vòng vo với nhau, vì thế cô mở khung chat với Thẩm Chu Niên ra.
Chu An:【Sao lại bình luận một dấu chấm hỏi thế?】
Thẩm Chu Niên:【Thì là hơi không hiểu.】
Chu An:【Không hiểu cái gì cơ?】
Thẩm Chu Niên:【Em có thời gian liên hoan với đồng nghiệp, lại không có thời gian nói chuyện với anh trai Chu Niên sao.

Haiz, đã bốn ngày lẻ mười ba tiếng em không chủ động liên lạc với tôi rồi.】
 
------oOo------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện