Vệ Nhạc sắp kết hôn! Tin tức "đại hỷ" này chẳng những không khiến Trần Tê vui mừng nửa phần mà lại khiến cô rơi vào hoang mang.
Đêm hôm đó, cô không kìm được mà gọi điện cho Vệ Gia, lập tức nói: "Tôi đến hội Liên hiệp phụ nữ tố cáo anh! Vệ Nhạc mới bao nhiêu tuổi chứ, anh chỉ muốn gả cô ấy ra ngoài thôi!"
Giọng nói của Vệ Gia mơ màng mơ màng, như thể anh bị đánh thức khỏi giấc ngủ.
Anh nói: "Hơn hai năm nay, cô chủ động gọi điện thoại cho tôi lần đầu tiên, chỉ vì chuyện này sao?"
Trần Tê tức giận vì thái độ thờ ơ của anh ta.
"Tại sao, hạnh phúc cả đời của em gái anh lại quá tầm thường?"
"Hôn sự là do cha tôi sắp đặt, chính Vệ Nhạc cũng đồng ý." Giọng nói của Vệ Gia có phần tỉnh táo hơn, nhưng vẫn như cũ rất bình tĩnh.
"Nhắc mới nhớ, cô ấy chỉ kém cô 14 ngày, còn vài tháng nữa sẽ tròn 20 tuổi.
Ở quê chúng tôi mà làm mẹ ở tuổi này cũng không có gì lạ.
Con gái lớn của anh Dương và chị Béo mới 17 tuổi nhưng đã kết hôn từ năm ngoái..."
"Người khác tôi không quan tâm, nhưng Vệ Nhạc có thể như vậy sao? Cô ấy cái gì cũng không hiểu, kết hôn sớm như này, nếu bị đối phương bắt nạt, cô ấy căn bản không có năng lực phản kháng.
Làm sao có thể yên tâm giao cô cho người khác chứ?"
"Nếu như để em ấy ở bên cạnh tôi, có thể bảo đảm không bị người khác bắt nạt sao?"
"Anh đang trốn tránh trách nhiệm!"
"Cô muốn nói cái gì cũng được, đi tố cáo đi, cám ơn!"
Trần Tê tức giận cúp điện thoại, đi tới đi lui trong phòng buồn bực, đầu cũng bị vò thành tổ chim.
Không phải cô không biết năm xưa Vệ Gia đối xử với Vệ Nhạc như thế nào, anh ấy là anh trai tốt, tuyệt đối sẽ không cố ý ném Vệ Nhạc vào hố lửa.
Điều mà Trần Tê tức giận là sự thờ ơ của Vệ Gia trong vấn đề này, anh biết điều đó là không hợp lý, nhưng anh chấp nhận nó.
Tuy nhiên, khi bình tĩnh lại một chút, cô lại tự hỏi mình, nếu Vệ Gia không chấp nhận thì sao bây giờ? Người mỗi ngày gánh gánh nặng này cũng đâu phải là cô.
Vệ Gia là anh trai ruột của Nhạc Nhạc, chẳng lẽ còn không suy nghĩ chu đáo bằng người ngoài? Anh ấy chỉ có bản tính đáng ghét là làm quá nhiều nhưng nói quá ít, anh ấy sẽ không dễ dàng phàn nàn với bất kỳ ai nhưng điều đó không có nghĩa là anh cảm thấy dễ chịu về điều đó.
Cô thực sự không nên hét vào mặt anh một cách ngốc nghếch như thế.
Trần Tê hối hận, sau một lúc bực bội quay lại gọi điện thoại.
Vừa kết nối, cô đang định mở miệng xin lỗi thì nghe thấy một giọng nói từ bên kia: "Thật xin lỗi."
"Cô cũng vì nghĩ đến Vệ Nhạc, tôi không nên nói chuyện với cô như vậy." Vệ Gia thấp giọng nói.
Trần Tê thấy anh phân biệt phải trái như thế mà xin lỗi, anh ta không thể thỉnh thoảng ác ý một chút ư? Cô lẩm bẩm: "Ai muốn anh nói " xin lỗi" chứ.
Anh nên hỏi tôi là nếu là tôi thì tôi có thể làm gì khác? Tôi chắc chắn không trả lời được.
Sau đó, anh lại mắng tôi "Người có thể đứng nói chuyện thì thì đâu biết đau eo".
Nói như vậy thì chắc chắn tôi phải quỳ xuống vì anh thôi.
Đồ não tàn!"
"Toàn là là cô nói." Vệ Gia bị cô làm cho buồn cười.
Trần Tê rất nóng lòng muốn biết Vệ Nhạc sẽ cưới người như thế nào? Bao nhiêu tuổi? Đang làm gì đấy? Làm thế nào mà hai người biết nhau? Anh ta đối xử với Vệ Nhạc như thế nào? Cô thiếu nước hỏi chi tiết đối phương kiểm tra lại một lượt.
Lời nói của cô nhanh như súng máy, Vệ Gia vẫn nói như cũ trả lời không nhanh không chậm.
Anh nói với Trần Tê rằng người muốn cưới Vệ Nhạc là một chàng trai trẻ ở huyện bên cạnh, năm nay anh ta 28 tuổi và không phải là một lão già đáng chết.
Gia đình anh ta kinh doanh vận chuyển trái cây, hàng ngày anh ta cũng lái xe giúp.
Nửa năm trước, anh gặp Vệ Nhạc khi đang chở hoa quả đến trường đua ngựa, lập tức đem lòng yêu mến, khi về nhà thì nhờ người ở nhà làm mối mình, anh ta cũng không quan tâm Vệ Nhạc đầu óc không bình thường mà cứ một hai đòi cưới Vệ Nhạc.
Cha của Vệ Gia, Vệ Lâm Phong, cảm động trước sự chân thành của bà mối và gia đình nhà trai nên đã đồng ý hôn sự này.
Vệ Gia cũng hỏi Vệ Nhạc rằng cô ấy nghĩ gì.
Anh cố gắng hết sức để giải thích cho cô hiểu ý nghĩa của việc kết hôn, nhưng Vệ Nhạc vẫn cúi đầu và siết chặt các ngón tay, không chịu phát ra âm thanh.
Bà mối sắp xếp cho cô gặp người đàn ông đó, cô hơi mất bình tĩnh, bị Vệ Lâm Phong mắng một tiếng, ngượng ngùng mà đi.
Vệ Gia đã hạ quyết tâm, nếu Vệ Nhạc không cam lòng, anh sẽ tìm cách ngăn cản chuyện này.
Không ngờ, Vệ Nhạc đồng ý làm quen với người đàn ông, cuối cùng cũng đồng ý.
Cô cho biết người đàn ông đối xử với cô rất tốt, không giống như những người xấu khác.
Khi biết rằng Vệ Nhạc sẽ kết hôn với một chàng trai trẻ thích cô ấy, Trần Tê cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn chút.
Vệ Nhạc không hiểu chuyện, vội vàng kết hôn như vậy, không có gì đảm bảo sau này mọi chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió.
Nhưng như Vệ Gia đã nói, ở bên cạnh anh, cô ấy có thể không bị bắt nạt sao? Cô như đóa hoa mẫu đơn mỏng manh, thân thảo yếu ớt, không che được hết sắc màu, không chống chọi được với mưa gió cùng người người đã có tâm muốn bẻ cành, đành phải cầu trời phù hộ cho cô ấy được trồng vào nơi có thể che mưa chắn gió.
Việc đã đến nước này, Trần Tê không thể nói thêm gì nữa.
Hai người im lặng, Vệ Gia trước tiên hỏi: "Cô tới uống rượu mừng đám cưới của Vệ Nhạc sao?"
Trần Tê tức giận nói: "Anh không gửi thiệp mời cho tôi! Ngày Tôn Kiến Xuyên nói với tôi vừa đúng lúc kỳ thi cuối kỳ kết thúc, nhưng kỳ nghỉ đông này tôi phải cùng mẹ đi thăm bà nội ở Úc, nhân tiện đón năm mới ở đó.
Rượu mừng tôi uống không được, thấy mấy người vui vẻ thì mấy lời đãi bôi tôi cũng không nói lên lời, vậy thì chúc Nhạc Nhạc hạnh phúc đi!"
Một ngày trước đám cưới của Vệ Nhạc, Vệ Gia đến sân bay của thành phố để đón Tôn Kiến Xuyên, người đã thay mặt gia đình Tôn Trường Minh đến tham dự đám cưới.
Anh đã đợi ở lối ra từ trước, ngay khi Tôn Kiến Xuyên bước ra, anh đã vẫy tay chào anh từ xa.
Vệ Gia nhìn thấy một cô gái đội mũ ngư dân phía sau Tôn Kiến Xuyên, nổi bật trong đám đông, khi cô ấy đến gần, đó có thể là ai nếu không phải Trần Tê chứ?
Tôn Kiến Xuyên mỉm