Chương 349
Cô cười lạnh liếc nhìn đôi chân trân của mình. Không nói lời nào, ngoan ngoãn nghe lời nằm xuống giường.
Khí lạnh trên người đàn ông dần dần lan tỏa ra xung quanh.
Người đàn ông toàn thân là khí lạnh bỗng quay người, đi ra khỏi phòng bệnh.
Lương Tiểu Ý nhìn thấy người đàn ông bỗng nhiên rời đi, vô cùng sững sỡ.
Tận mắt nhìn anh rời đi không chút do dự, tim cô co thắt lại, mỗi lần hít thở, tim lại đau nhói.
Cô từ tù chống chân lên, ngồi trên giường bệnh, mái tóc đen nhánh rúc vào giữa hai đầu gối.
Tiếng sụt sịt yếu ớt vang lên, nước mắt thấm vào quần…cuối cùng anh vẫn bỏ lại cô một mình trong phòng bệnh. Cuối cùng, những gì ban sáng chỉ là một sự bố thí hoặc là một vở kịch mà thôi.
Cô hận chính bản thân mình, dễ dàng động lòng khi anh đối xử tốt với cô… Cô hận chính bản thân mình đã yêu cái người đã hại chết Savvy!
Cô không hận anh được nên chỉ có thể hận chính mình gấp trăm gấp vạn lần!
Tự ngược đãi mình, cô cắn vào đầu gối. Máu tươi chảy ra, nhuộm đỏ chiếc quần.
Chỉ có cái đau này mới có thể khiến cô tạm thời quên đi tất cả.
Sống giữa yêu và hận, cô mệt lắm. Sống giữa yêu mà không có được và không cách nào có thể hận, cô cực kỳ mâu thuẫn, mẫu thuẫn muốn sụp đổ.
Không!
Bàn tay của Lương Tiếu Ý sờ lên bụng mình, đứa bé sắp được ba tháng rồi. Cô phải dũng cảm, nỗ lực chịu đựng hành hạ giày vò, đợi sau khi đứa bé được sinh ra, cô có thể đi gặp Savvy, sẽ không cần phải sống trong đau khổ nữa.
Lương Tiểu Ý, mày thật ích kỷ… Cô tự nói với mình.
Tô Lương Mặc đi lên sân thượng, mệt mỏi hút điếu thuốc.
Một điếu, hai điếu, ba điếu…
“Shit!” Anh hung dữ vứt điếu thuốc đi, trong ánh mắt anh, lửa giận cháy rừng rực, thật sự muốn bóp chết cô!
Khoảnh khắc đó, Tô Lương Mặc cuối cũng cũng cảm nhận được, cái gì gọi là tự làm tự chịu.
Không lâu sau, chuông điện thoại reo lên, người đàn