Tiểu Bạc Hà ôm Oa Oa, cúi đầu cười, Triệu Như ở cách đó không xa, luôn đứng ở cạnh cửa sổ, nhìn sắc
trời đen nghìn nghịt bên ngoài, còn có mưa tầm tã, lo lắng nói:
"Sẽ không có chuyện gì xảy ra đi? Ta cứ có cảm thấy trong lòng nặng trĩu.
" Trương Bác Huân ngồi bên
đống lửa, áo đã bị cởi ra, Triệu Như không quản hắn, vì vậy Lương Tử Ngộ chỉ có thể tiếp nhận, rửa
vết thương bôi thuốc cùng băng bó cho Trương Bác Huân.
Nhìn Trương Bác Huân như vậy, quả thực đúng như lời Triệu Như nói, không có nhiều vấn
đề, không chết được, bị người chọc một dao ở vị trí ngay trên quả tim, miệng vết thương không lớn,
cũng không quá sâu, máu cũng không chảy quá nhiều.
Chỉ là hắn rất kỳ quái, trong ánh mắt anh đĩnh, có một mạt thương tâm như tro tàn đau thương, hắn
không nói vì cái gì, người khác cũng không hỏi.
Chốc lát sau, mấy người Chiến Luyện đi tuần tra về, Lạc Phi Phàm gọi Trương Bác Huân
sang bên kia để nói chuyện, Chiến Luyện thì ôm Oa Oa, lên xe đọc sách.
An Nhiên thu thập vài món quần áo lông trên xe tải, đưa cho Triệu Như, Tiểu Bạc Hà cùng Hằng Hằng,
sau đó cũng lên xe, hỏi Chiến Luyện.
"Trương Bác Huân chưa nói hắn bị thương như thế nào? Còn có
Phủ Tử, chết như thế nào? Thật đáng tiếc, kỳ thật con người Phủ Tử không tồi.
" "Trương Bác Huân
là bị Đường Ti Lạc đâm, Phủ Từ là bị Lôi Giang nổ súng bắn chết.
"
Chiến Luyện nằm ở ghế sau, để Oa Oa dựa ngồi trên người hắn, trong tay giở một quyển sách lập thể,
mở cho Oa Oa xem một đám mây màu trắng, tiếp tục nói:
"Dị năng giải hệ kim, chỉ có trước mặt người mình yêu mới không bố trí phòng vệ, làm mềm hóa làn
da, đâm Trương Bác Huân một dao kia khẳng định là Đường Ti Lạc, không phải người khác.
"
Bởi vì hắn cũng là dị năng giả hệ kim, cho nên hắn biết, thể chất của Trương Bác
Huân cũng giống hắn là tường đồng vách sắt, nhưng có đôi khi làn da cùng cốt cách cứng rắn như vậy
đối với chính mình mà nói cũng là một phiền toái lớn, bởi vì sẽ làm đau người mà bọn họ yêu, bọn họ
chỉ có thể làm mềm hóa làn da của mình mới có thể hảo hảo ôm người mình yêu kia.
Cho nên mỗi lần An Nhiên bị Chiến Luyện cầm tay hay gắt gao ôm trụ, nàng không cảm thấy Chiến Luyện
có gì bất