"Ngươi.
ngươi đây là thái độ gì a?"
Thuộc hạ của Trần Triều Cung vỗ bàn tức giận.
Người chung quanh quán mỳ sôi nổi dừng lại việc làm trong tay, đứng lên, nhổ khục tay giãn gân
cốt, nhìn dáng vẻ tùy thời xông ra xé rách nhóm người Trần Triều Cung.
Trần Triều Cung giận dữ, đứng dậy tìm Bàn Tử, địa phương quỷ quái này còn lên mặt với hắn sao?
Hắn mang theo ánh mắt của mọi người đi một đường tới nhà Bàn Tử, tới nhà Bàn Tử, cũng không có gì
bất đồng với nhà của những người khác, bởi vì Bàn Tử tham sống sợ chết nên hắn cố ý đem nhà của
mình xây dựng ở cách vách nhà An Nhiên.
Ở Bách Hoa thành này, nhà An Nhiên cũng đặc biệt dễ nhận biết, tuy rằng quy mô không sai biệt lắm
với những căn nhà khác nhưng hoa cỏ ở đây lại sinh trưởng tươi tốt hơn so với bất luận nơi nào
khác.
Trần Triều Cung đi ngang qua nhà An Nhiên còn cố ý quay đầu nhìn thoáng vào trong nhà An nhiên, rào
tre lùn lùn vây quanh một cái sân nhỏ, trong sân, ở một góc An Nhiên đang cuốn tay áo bón cơm cho
đứa nhỏ trong một chiếc xe đẩy tay, còn Chiến Luyện chiến thần của Bách Hoa thành kia thì đang ngồi
ở một bên khác, giặt chiếc quần đái dầm của đứa nhỏ trong một chiếc chậu nhựa.
Vừa giặt còn vừa nói:
"Chiến An Tâm a Chiến An Tâm, con còn không học tự đi tiểu là không có quần mặc đâu a, con là mỹ nữ
đó, mỹ nữ cởi truồng có xấu hay không?" "Xấu ~~~~"
Oa Oa ngây thơ lại mờ mịt nhặt chữ cuối cùng trong câu nói của Chiến Luyện để trả
lời hắn, rồi hắc hắc cười vui đến không được.
Một hình ảnh rất tầm thường, nhưng làm hốc mắt Trần Triều Cung không khỏi đỏ hồng, càng những việc
vụn vặt tầm thường trong cuộc sống thì càng làm hắn tưởng niệm cháu nội hắn, không sai hắn là chính
khách, nhưng nếu không có mạt thế thì hiện giờ hắn cũng có thể ở nhà ôm cháu trai của hắn, trải qua
những ngày hưu nhàn.
Nhìn thấy hình ảnh như vậy làm tâm tư Trần Triều Cung vốn muốn nói vài câu với An Nhiên cũng không
thốt ra lời được, hắn nhanh chóng trốn đi, bước chân không dừng lại đi tới nhà Bàn Tử, không chờ gõ
cửa thì Bàn Tử đã mở cửa phòng, trên mặt hắn là những vết thương nhìn mà ghê người.
Sắc mặt của Bàn Tử có chút tiều tụy, tóc rối bời ánh mắt nhìn Trần Triều Cung có