Mặt Trăng Đỏ

2: Gia Đình


trước sau


Thanh âm ba ba chặt xương cốt càng lúc càng lớn, thanh âm hùng hùng hổ hổ của hắn mơ hồ truyền đến:"Cặn bã, phế vật, tùy tiện xông vào nhà người khác, đáng chết, đều đáng chết.

.

.

Mẹ nó ăn nhiều như vậy, làm sao chặt mãi không hết, sao rửa mãi không sạch!”Muội muội lúc này đang vui vẻ ngồi xếp bằng trên ghế sa lon, không ngừng xé rách Tiểu Hùng, xé không được thì dủng răng cách, kéo đứt mắt, xé lỗ tai.

Sau đó nhìn cánh ta bị rách của gấu bông mà lộ ra biểu tình thỏa mãn."Đợi chút nữa rồi ăn cơm!"Mụ mụ đã tắt điện thoại, ôn nhu nói:"Ta cùng Trương tỷ hàng xóm có chút hiểu lầm, ta phải xin lỗi nàng!”Nói xong, thuận tay lấy cây kéo trong ngăn tỷ, ưu nhã đi ra ngoài, gài cửa lại.Lục Tân lẳng lặng ngồi trên bàn ăn chờ.Hắn cảm giác mình thật may.

Sau sự kiện Hồng Nguyệt, thế giới từng có một thời gian dài hỗn loạn.

Trong thời gian đó, rất nhiều người chết, cũng xuất hiện rất nhiều cô nhi như Lục Tân.

Trong số họ, một phần biến mất sau khi trưởng thành.


Mà Lục Tân được ba ba mụ mụ thu dưỡng, có một mái nhà ấm áp, được không ít người hâm mộ.Đương nhiên, cái gia đình này, có thể gọi là gia đình, thỉnh thoảng sẽ có chút kỳ quái.Nhưng so với thành Vệ Tinh nho nhỏ, vừa bẩn thỉu lại rách nát vẫn tốt hơn nhiều.Mụ mụ rất nhanh đã trở về, trên mặt mang theo nụ cười vui mừng, nói:"Trương tỷ đã hòa hảo cùng ta rồi!"Lục Tân phát hiện phía dưới cổ áo khoác của nàng có thêm một vết máu nhỏ.Người một nhà bắt đầu ăn cơm.Muội muội vẫn ôm Tiểu Hùng, Tiểu Hùng bị nàng xé nát đã được may lại.Chẳng qua thân thể chắp vá cong vẹo, vô cùng kỳ dị, nhưng muội muội vẫn rất thích.Ba ba ngồi ở trên bàn ăn, mở một bình rượu với nhãn hiệu đã sờn, gắp một miếng rau xanh, uống một ngụm rượu.

Trên bàn không có thịt, ba ba ưa thích hầm xương và thịt, nhưng xưa nay không cho ai ăn, cũng không cho ai tới gần cái nồi sắt của hắn.

Trên người hắn là áo mưa cùng vết máu tung tóe, ruồi bâu mũi đậu không ngừng.Bên ngoài có tiếng còi cảnh sát tiếp cận, tiếng người huyên náo không ngừng truyền đến, không biết đang nói gì."Ba!"Ba ba bỗng nhiên dùng sức đặt ly rượu xuống, trợn đôi mắt đỏ ngầu nhìn ra ngoài cửa sổ:"Ồn ào, thật CMN phiền, không cho người ta an ổn ăn cơm.

Một lũ phế vật, tra có chút chuyện cũng không xong.

Láng giềng thì phế vật, cả ngày chỉ biết soi mói người khác!”"Ngươi đừng dọa đến sấp nhỏ!"Mụ mụ gắp một cọng rau xanh lên, cẩn thận ăn, đối lập với bờ môi đỏ tươi dưới ánh đèn lờ mờ.Lục Tân nhớ kỹ nàng không bôi son."CMN chứ đứa nhỏ, đáng chết, đều đáng chết!"Ba ba càng thêm phẫn nộ, năm ngón tay nắm thật chặt bình rượu, lộ ra gân xanh, mắng:"Kỹ

nữ, ngươi cũng nên chết đi!""Đúng vậy, trong mắt ngươi, tất cả mọi người đều đáng chết, chỉ có ngươi không đáng chết!"Mụ mụ cười ưu nhã thong dong:"Vì ngươi phải ở lại nhặt xác đúng không, ngươi thích nhặt xác cho người ta mà!"Nói xong, nàng buông đũa, ôn nhu cười cười, nhìn về phía ba ba:"Bởi những người kia khi còn sống đều sống tốt hơn ngươi, bản lĩnh hơn ngươi.

Nên ngươi không thích họ, ngươi thích nhìn lúc họ không còn có thể nói chuyện hơn!”"Im miệng, im miệng, ngươi thì biết gì?"Quả nhiên mụ mụ đã chọc giận ba ba, hắn chợt ném bể bình rượu, xông lên bóp lấy cổ mụ mụ."Khanh khách.

.

."Mụ mụ cười vô cùng vui vẻ, dù bị bóp tới mặt mày tím tái, nụ cười vẫn hết sức ưu nhã:"Phế.

.

.

Phế vật.

.

.""Ba!"Cuối cùng ba ba cũng nhịn không được, bắt đầu đấm đá."Oa.

.


.

Ba ba không nên đánh mụ mụ.

.

."Muội muội bị dọa đến khóc lớn, chặt chẽ ôm chặt Tiểu Hùng, bỗng nhiên lại biến sắc, khanh khách cười lớn:"Thú vị, thú vị, chơi thật vui.

.

."Trong lúc cười lớn, nàng bỗng vươn mình nhảy lên, giống một con nhện linh hoạt, bò lên trần nhà, hai cái chân ôm lấy đèn treo, cũng không biết làm thế nào lại có thể cố định thân thể, vặn vẹo xoay đầu lại, nhìn hai người đánh nhau phía dưới, miệng cắn chặt gấu bông, hai cánh tay dùng sức vỗ, trong miệng không ngừng ô a, như là cười, như là đang khóc:"Chơi thật vui á.

.

."Ba ba ngày càng phẫn nộ, thân thể không ngừng mở rộng, cơ bắp nở to nứt vỡ áo sơmi, làn da màu xanh, ngũ quan trở nên vặn vẹo khổng lồ, quơ nắm đấm, dùng hết sức đánh mụ mụ, một quyền lại một quyền, mà mụ mụ bị hắn đánh đến da tróc thịt bong, thế nhưng thanh âm vẫn vô cùng ưu nhã:"Hay quá, còn biết tức giận nữa.

.

.


.”Lục Tân bưng cơm, ngồi bên cạnh từ từ dùng.Từ sau sự kiện Hồng Nguyệt, rất khó có được một gia đình bình thường.

.

.

.

.Mặc dù ở trong nhà nhưng gia đình nào cũng sẽ có chút bệnh vặt, có đôi khi sẽ cãi nhau, đánh nhau, nhưng nhà vẫn là nhà nha.

.

..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện