Tiểu Bảo Bối vừa nghe nhà cháy thì cơn buồn ngủ cũng tan biến, cậu theo hướng của con trai nhìn đến nơi có mùi khét.
Vừa quay đầu sang đã thấy đám cháy lan nhanh đến phòng khách với tốc độ nhanh kinh khủng.
Tiểu Bảo Bối hoảng sợ dùng hết sức lực của mình ôm con trai vào lòng định chạy ra.
Nhưng đám cháy đã đuổi theo đến đây, xung quanh dần nóng lên.
Nhưng Tiểu Bảo Bối vẫn không chịu thua, quyết bế bé con lên mình, nhưng chân còn chưa kịp bước thì ở trên tầng đã vang lên một tiếng nổ, kèm theo đó là âm thanh giống như tiếng lửa kêu tí tách.
Chỉ vài phút ngắn ngủi thôi mà căn nhà đã chìm trong biển lửa.
"Ba...con sợ..."
Tiểu Lục Khiết lúc này đã khóc ầm ĩ lên, Tiểu Bảo Bối hai chân bủn rủn mặc kệ đám cháy.
Cố hết sức mình bế con bước đi.
Chỉ là từ nhỏ đến lớn cậu luôn ngốc, dù cho là có thêm đứa con thì trong lòng cậu cũng chỉ có thêm tình thương dành cho con.
Làm gì có chuyện có thể bình tĩnh giải quyết như người bình thường một cách nhanh chóng chứ?
Hơn nữa cậu vẫn luôn được các anh cưng chiều, giờ gặp chuyện này Tiểu Bảo Bối cũng hoảng loạn không kém, đã thế con trai cũng đang khóc, tâm lí cậu cũng càng không ổn định.
Tiểu Bảo Bối cố gắng bước đi, nhưng đôi chân của cậu lại như mang theo tảng đá, cố gắng đến cách mấy cũng không đi nhanh được.
Tiểu Bảo Bối rơi vài trạng thái hoảng loạn, cả người vừa bế con bước đi, miệng lại không tự chủ được gào khóc.
"Ông xã...cứu em, cứu con trai...ông xã"
"Tiểu Bảo Bối à!"
Tiểu Bảo Bối vừa gào khóc còn chưa được bao lâu thì từ bên ngoài một thân ảnh quen thuộc chạy vào, Cố Long thầm cảm ơn trời vì đám cháy chưa lớn như hắn nghĩ.
Tiểu Bảo Bối vừa ra khỏi cửa phòng khách thì hắn đã lao vào, dùng thân hình to như con gấu để trực tiếp mang hai cha con đang hoảng loạn khóc lóc ỉ ôi ra khỏi nhà.
Lúc cả ba vừa thoát khỏi căn nhà kia thì hàng xóm cũng đã phát hiện đám cháy, có người còn giúp đỡ gọi lính cứu đến để dập tắt đám cháy đó.
Cố Long cũng không dám tin rằng chuyện cháy nhà sẽ xảy ra với mình, lúc hắn vừa đi chợ về đã thấy căn biệt thự bốc lửa.
Lúc đó hai tai hắn như ù đi, nghĩ đến cảnh còn một lớn một nhỏ còn đang ở trong nhà, hắn cũng không màn nguy hiểm hay tính mạng của mình mà xông thẳng vào nhà.
Nếu có chết, thì cùng lắm chết chung.
Hắn không thể bỏ vợ con mình được.
Cố Long lao vào nơi nguy hiểm, cũng may là đám cháy chưa quá lớn nên Tiểu Bảo Bối và Lục Khiết vẫn còn an toàn.
Hắn nghe cậu gào khóc, cậu gọi hắn là ông xã.
Chỉ chừng đó thôi...chỉ cần chừng đó thôi thì dù có phải đổi mạng hắn cũng phải bảo vệ cậu và con trai.
Tiểu Bảo Bối và Tiểu Lục Khiết được Cố Long đưa ra ngoài an toàn, căn nhà càng lúc