Năm phút sau.
"Thế tử gia..."
"Hửm, sao thế?" Giọng Lý Giác Huyền đã hơi ngái ngủ.
Nhưng vòng tay chàng ta vẫn cứ khư khư ôm lấy người thiếu nữ bên gối, sống chết không buông.
Con cá bị cuộn như bánh tét bực bội trở mình: "Thiếp nóng."
Lý Giác Huyền cọ cọ má nàng, giơ một tay lên, phất cái.
Nội lực của chàng ta ập đến, đánh vỡ ô cửa sổ, thế là bao gió đêm hùa hết vào căn phòng: "Giờ thì không nóng nữa."
Cảm thụ được từng đợt gió lạnh ào ào vào phòng, quả nhiên là không nóng nữa.
Vẫn là năm phút sau.
"Thế tử gia..."
"Hả?" Lý Giác Huyền nhàm chán vùi đầu vào ngực to của cá, mệt mỏi đáp.
"Chàng biết Đoan Thanh Ngọc là ai không?"
Im bặt hồi lâu, giọng điệu đạm bạc của Lý Giác Huyền mới ập tới: "Nàng hỏi làm gì?"
"Không có gì." Thánh Âm nhận thấy sự biến đổi khó lường ẩn sâu trong giọng nam nhân kia.
Nàng đành nhanh nhảu chối bỏ, quyết định nhắm mắt đi ngủ.
Trong lòng cá âm thầm cố gắng thuyết phục bản thân bảy bảy bốn chín lần, người này hiện giờ đang là cái chân to của nàng để nàng ôm trên đất Tây Vệ.
Không thể khiến chàng giận được.
Thay vì ngồi đây nói nhảm đắc tội đại lão, thà rằng ngậm miệng đi ngủ để mai lấy sức nghĩ tiếp.
Suy nghĩ thông suốt rồi, Thánh Âm liền nhắm mắt đi ngủ.
Thật kì quái, nằm trong vòng tay Lý tra công chìm vào giấc ngủ, nàng ngủ rất ngon.
Khi mà Cá Âm đương say giấc nồng rồi, Lý Giác Huyền đang ôm nàng ngủ bất chợt mở bừng mắt ra.
Trong đáy mắt phượng đó của chàng, không hề có tí tia buồn ngủ nào.
Sự buốt giá thấu xương quay cuồng lưu chuyển.
Ánh mắt đấy, chỉ cần người ngoài nhìn vào một lần thôi, liền cảm thấy rợn tóc gáy.
Đôi mắt đấy...!không giống đôi mắt của một người sống.
Trông nó rất vô hồn, giống...đôi mắt của một kẻ đã chết hơn.
Lý Giác Huyền ngồi thẳng dậy, mắt đen chớp chớp.
Chàng là người luyện võ, nên dù cho xung quanh chỉ toàn là bóng tối, chàng vẫn có thể nhìn rõ mọi vật.
Người đàn ông này lật người thiếu nữ dưới thân lại, nàng ấy ngủ cực kì say, dường như không phát hiện ra điều gì cả.
Đưa bàn tay chai sần vuốt ve gò má trắng nõn của Thánh Âm.
Ngón cái của chàng ta không tự chủ được, mà vuốt đến đôi môi xinh đẹp của người kia...Ngay tức khắc, sự u ám trong đáy mắt chàng ta rút sạch.
Có chăng, chỉ lưu lại sự si mê nồng nhiệt, sự si mê đó trào dâng tựa thủy triều...!
Không nhịn được chàng cúi đầu, nâng mặt Âm Âm lên, đôi môi mỏng đó dán lên môi hồng của nàng, cùng nhau quấn quýt.
Đầu lưỡi Lý Giác Huyền ban đầu chỉ thử thăm dò, vẽ quanh khuôn môi đầy đặn của Thánh Âm.
Liếm cho cánh môi bên ngoài dính đẫm nước bọt của nàng rồi, chàng mới thở dài thỏa mãn.
Sau đó, Lý Giác Huyền dần cảm thấy thế là vẫn chưa đủ, lưỡi mềm bắt đầu tiến công, tách đôi môi của Thánh Âm ra và luồn lưỡi vào đó.
Dịu dàng đảo quanh, thăm dò quanh khoang miệng nàng, cuốn lấy chiếc lưỡi thơm của người ấy và đùa nghịch.
Nội tâm Lý Giác Huyền sướng đến