Quang Huy thở hắt ra một hơi.
Hắn nhìn lên đồng hồ, đã thấy đến lúc tan tầm.
Thu dọn đồ rồi rời khỏi công ty, nhưng hắn đi không phải là đường về nhà như thường lệ.
Xe dừng trước một căn nhà, hắn bước ra ngoài bấm chuông.
Dù chủ của căn nhà không ngay lập tức ra ngoài nhưng hẳn vẫn kiên nhẫn chờ.
"Chậc, ai lại tới giờ này?" Khánh Phong mở cửa, đầu tóc bù xù.
Cậu thấy Quang Huy, nhướng mày rồi nói.
"Tới rồi? Đi vào đi"
Quang Huy gật đầu vào nhà.
Hai người đã bắt đầu liên lạc với nhau được hơn một tháng.
Vừa vào phòng khách, đập vào mắt là một bàn đựng đầy bình và ống nghiệm.
Nó giống như bàn làm việc của một nhà khoa học nào đó.
Những chất lỏng có màu sắc nổi bật không rõ thành phần được xếp ngay ngắn trên kệ.
Quang Huy không thèm chú ý đến nó quá nhiều, dù sắp tới hắn sẽ là người uống nó.
Từ khi hắn biết Khánh Phong không chỉ là người cá mà còn là phù thủy đã nảy ra một ý tưởng táo bạo.
"Nghĩ kĩ rồi? Uống cái thuốc này vào tuy không phải vĩnh viễn sẽ thành người cá nhưng cũng bất tiện ra phết đấy"
Khánh Phong theo phép lịch sự đặt một cốc nước xuống trước mặt hắn.
"Mai Hạ cũng uống thứ thuốc này để lên bờ và gặp tôi.
Vậy tôi cũng có thể biến thành người cá để tới thăm cô ấy" Quang Huy ung dung nói.
"Được được, biết hai người yêu nhau rồi" Cậu bảy ra vẻ mặt ghét bỏ.
"Uống lẹ đi rồi phắn " Quang Huy gật đầu, sau đó mang ra một tập tài liệu: "Đây coi như là chút quà cảm ơn."
Khánh Phong nhìn nhìn, cuối cùng không nhịn được mà tò mò mở ra xem.
"Đệch! Tôi giàu rồi 000 ơi"
Không nghĩ tới Quang Huy cắt một phần cổ phần của bản thân cho cậu.
Với giá trị tập đoàn của hắn hiện nay, chỗ này có giá trị không ít đầu! Cậu cũng không sĩ diện mà từ chối, gật đầu rồi nói: "Được rồi, đi tìm tình yêu của anh đi.
Nhớ khi nào cưới thì cho tôi làm chân phù rể là được"
"Nhất định" Quang Huy trịnh trọng gật đầu rồi câm lọ thuốc rời đi.
Lúc này ở dưới đáy biển, Mai Hạ mệt mỏi ngáp một cái.
Làm lãnh đạo quả thật không dễ tí nào.
Cô nhớ đất liền, nhớ đồ ăn của con người, nhớ cả Quanh Huy nữa.
Dưới đáy biển là một thế giới không phân ngày đêm.
Làm gì có tia sáng mặt trời nào chiếu được tới chứ, chỉ là đôi mắt của người cá rất đặc biệt nên mới có thể thấy rõ mọi thứ.
Vì không phân giờ giấc nên ai muốn chơi thì chơi, mệt thì ngủ, không có chút quy luật nào.
Ở đây cô không quen thân với ai cả, hằng ngày hết giải quyết những chuyện vặt vãnh lại nói chuyện với hệ thống.
Mai Hạ ngáp một cái.
Theo hệ thống tính toán thì hiện tại đã là hai giờ sáng.
Cô nằm trên một tảng đá thiu thiu ngủ.
"Mai Hạ?"
Gì thế? Ai gọi cô vậy? Nghe giống giọng của Quang Huy ghê.
Ảo giác à? Thấy cô không phản ứng, giọng nói kia lại vang lên một lần nữa kèm theo cảm giác mũi bị đụng.
Cô mở mắt ra, giật mình khi thấy khuôn mặt quen thuộc kia.
Chỉ khác rằng đôi chân dài miên man của hẳn đã trở thành một đuôi cá dài mang sắc đỏ và đen.
Mai Hạ tỉnh cả ngủ, ngồi dậy đưa tay chạm vào hắn.
Cảm giác chân thật khiến cô biết đây không phải mơ.
Còn chuyện thế nào thì cô cũng không cần hỏi cũng biết.
Có năng lực như vậy chỉ có thể là Khánh Phong chứ không phải là ai khác.
Cô bực mình nói: "Quang Huy ơi là Quang Huy, sao anh hồ đồ thế hả? Tác dụng của thuốc sẽ kéo dài cả đời đấy"
Quang Huy bật cười vì vẻ mặt hoảng hốt của cô.
Hắn vội vàng ôm lấy cô, vuốt tóc trấn an: "Anh thấy có gì không tốt đâu nào? Lúc này anh có thể đi thăm em bất kỳ lúc nào"
"Anh không hiểu gì cải Lỡ bị bắt gặp thì sao?"
Ở thế giới đầy rẫy camera này có thể bị lưu lại hình ảnh bất kì lúc nào.
Hắn lại không có hệ thống rà quét giúp, làm sao mà giống như cô được? "Anh chỉ được ở đây một lúc thôi đấy.
Ở nhà còn có Ngọc Thư chờ nữa"
Mai Hạ chu môi nói.
"Một thời gian nữa em sẽ trở lại"
Dù sao nhiệm vụ chỉ nói cô phải trở thành nữ vương nhưng cũng không có nói cô phải làm bao lâu.
Làm chục năm hay một tháng, thậm chí một ngày cũng là làm.
Chỉ là cô không đến mức vô trách nhiệm như thế, ít nhất cũng phải tìm người kế vị rồi mới rời đi.
"Cảm ơn em"
Vì đã