Mai Hạ không hề biết chuyện tình lãng mạn vốn có trong truyện gốc chưa từng bắt đầu cũng như tâm tư của nữ chính.
Cô lúc này đang tập trung xem thiết kế sản phẩm chung của hai công ty hợp tác.
Vũ Tuấn ngồi trên ghế, chống cằm nhìn cô.
Mai Hạ cảm nhận được tầm mắt của anh, lấy tập tài liệu che mặt lại: "Cậu làm tớ nghỉ ngờ mặt tớ có dính gì đó."
"Không có gì đâu.
Sao nào? Tớ làm cậu cảm thấy khó chịu à?"
Anh cười nói.
"Không phải khó chịu, mà là không được tự nhiên.
Chẳng lẽ cậu không thấy thế khi bị nhìn chằm chằm sao?"
Cô buông tay xuống nửa tin nửa ngờ nói.
"Xin lỗi nhé"
Vũ Tuấn cười hì hì đáp.
"Sao nào? Có chuyện gì muốn tâm sự với tớ không?"
Mai Hạ nhướng mày.
"Bây giờ á? Giờ làm việc mà lại nói chuyện riêng có phải không tốt lắm không?"
Anh vờ vịt nhìn lên đồng hồ treo tường tỏ ra khó xử.
"Không ai biết đâu, đừng lo bạn yêu"
Mai Hạ nhịn cười nói.
"Hừm, cậu đã nói thế thì tớ đành nói vậy"
Vũ Tuấn bất đắc dĩ nói.
"Gần đây tớ gặp một cô gái..."
"Thể hả?"
Mắt Mai Hạ sáng rực lên, chỉ thiếu nước mang bỏng ngô và coca ra hóng hớt.
Để nam chính phải trăn trở tìm người tâm sự thế này chỉ có thể là nữ chính! Có chuyện gì khiến anh tìm cô tâm sự vậy? Cô sẽ làm quân sư quạt mo chol "Hả cái gì mà hả! Nghiêm túc!"
Vũ Tuấn nhìn vẻ mặt hưng phấn của cô nàng, khó chịu véo mặt cô.
Không biết ghen gì cả! Kể cho cô nghe một nửa là muốn xem phản ứng, một nửa là thực sự bất lực muốn tâm sự vài câu.
Dạo gần đây không hiểu kiểu gì anh rất hay gặp một cô gái.
Và 10 lần gặp thì 50% là khóc và 50% thì bị bắt nạt.
Nói thật, bây giờ âm thanh khóc lóc của cô gái kia làm anh hơi ám ảnh rồi đó.
Cô không để ý lắm, chỉ lo ngắm phố.
Anh nhìn hai ngón út ngoäc lại với nhau, cười thầm.
Ở đây chỉ có anh