Tôi lại chuyển một ít đồ vật che kín cửa tủ, lại giấu hòm thuốc kia vào trong một đống đồ. Tôi biết rõ thời gian đã vô cùng gấp gáp rồi, nghe thấy tiếng động, bọn chúng sẽ lên tìm kiếm. Tôi làm xong tất cả, chỉ cảm thấy vết thương vô cùng đau nhức, máu lại chảy ra, thấm ướt bên ngoài. Tôi che vết thương, nhìn thời cơ, phi mau ra ngoài sau đó đóng cửa, lách mình vào trong một phòng nhỏ bên cạnh.
Tôi bị bọn chúng phát hiện ở phòng vệ sinh trên tầng ba hẻo lánh. Tôi chú ý tới trước đó bọn chúng cũng không cẩn thận tìm kiếm vị trí này, cho nên sẽ cho rằng tôi luôn ở đây.
Phát hiện được tôi chính là hai tên cướp trước đó. Bọn chúng ở ngoài ăn đủ thua thiệt từ tôi, lúc này trên mặt hiện lên sự tức giận và đắc ý đan xen vào nhau. Bọn chúng đẩy tôi ra ngoài ngã xuống đất.
Tôi thật sự không có sức chống lại.
Những cú đấm đá không ngừng trên cơ thể, khiến tôi đau đến mức gần như mất đi ý thức, cả người dường như nhuộm đầy máu. Trong khoảnh khắc sắp ngất đi, tôi lại nghĩ tới Đàm Giảo, nghĩ đến cô ấy giống như con chim nhỏ run rẩy trong tủ. Cô ấy vẫn còn đang chờ tôi. Vì thế tôi gắng hết sức mở đôi mắt dính máu, mặc cho bọn chúng túm tôi xuống nhà.
Tôi bị vứt trên mặt đất.
Giọng của Tô Hoàn ngay trên đỉnh đầu tôi: "Ha ha... học trò đắc ý của giáo sư Trần, không nghĩ tới mày lại là đứa khó giải quyết nhất. Các người không nên tới đây, muốn chịu chết à?"
Tôi ngẩng đầu nhìn giáo sư Trần, ông nằm trên mặt đất cách đó không xa, cả người run rẩy, ánh mắt chết lặng.
Tô Hoàn lại đá vào mặt tôi, hỏi: "Bạn gái mày đâu?"
Tôi nằm rạp trên mặt đất, nói: "Cô ấy... đã sớm chạy rồi. Các người chờ... bị cảnh sát bắt đi."
Tô Hoàn ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nhấc đầu tôi lên: "Mày doạ ai đó? Mày như vậy mà nó sẽ vứt bỏ mày một mình chạy sao?"
Tôi mỉm cười: "Tao... không chạy được... đương nhiên... phải để cho cô ấy đi..."
Hai bọn tôi đối mặt một lúc, Tô Hoàn vứt tôi xuống, vẻ mặt âm trầm muốn nói gì đó, trong lòng tôi chùng xuống. Phùng Yên lại đột nhiên lên tiếng: "Cô bé kia thực sự chạy rồi, vừa rồi lúc tôi đi ra ban công có thấy."
Tô Hoàn hơi giật mình, quay đầu nhìn bà: "Vậy sao không nói với tôi?"
Phùng Yên thản nhiên: "Cô bé ấy chạy đã xa, nhưng không phải chạy về phía đường, có lẽ là