Mây Họa Ánh Trăng (Moonlight Drawn By Clouds)

Ta không thích


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai ngày nữa là đến tết Trung thu, sứ thần nhà Thanh cũng đã tới Han Yang.

Tin tức sau khi thu xếp đồ đạc ở Thái Bình Quán xong đoàn sứ thần sẽ lập tức tiến cung đã lan truyền khắp nơi, trong cung càng thêm bận rộn. Vì để tổ chức tiệc tẩy trần cho đoàn sứ thần nhà Thanh mà trước điện Nhân Chính đã sắp đặt hội trường cực lớn và rất nhiều ghế ngồi cho bệ hạ và các quan viên. Trong khu vực chính điện để các vị quan lớn ngồi, các thành viên trong đoàn sứ thần lần lượt ngồi xuống theo thứ tự.

Sau đó, trong hội trường lều bạt dựng tạm cho bữa tiệc với sức chứa 100 người bắt đầu xuất hiện đủ loại sơn hào hải vị. Phía trước chính điện có dựng một sân khấu cực lớn, ở đó các nhạc công đang diễn tấu âm nhạc, các vũ nữ thi nhau khiêu vũ theo nhạc điệu góp phần tạo thêm không khí cho bữa tiệc.

Yến hội cứ thế kéo dài cho đến tối. Lúc này, yến hội được dời đến Đông Cung Điện. Trọng Hi Đường hiện tại đều mở rộng hết tất cả các cánh cửa, người ra kẻ vào tấp nập. Sứ thần sau khi uống vài chén nên hiện giờ có thể thấy vẻ mặt đã thả lỏng không ít.

Tất cả mọi chuyện đều đã đâu vào đấy, sứ thần rất vui vẻ, các quan viên Joseon nghênh đón nhà Thanh cũng mỉm cười không ngừng. Nhưng lại có một người không như vậy. Thái tử Lee Young vẫn giữ khuôn mặt băng tuyết ngàn năm không tan, khiến người không thể xâm phạm. Toàn thân hắn toát ra hơi thở lạnh lẽo, đến cả sứ thần nhà Thanh cũng phải nhìn sắc mặt của hắn vài lần. Thế nhưng, đương nhiên, cũng vẫn có ngoại lệ.

"Người kia không mệt à." Ra On đứng đằng sau lưng Lee Young lén ngước lên nhìn một nữ nhân ngồi ở đài các bên kia, thở dài một hơi.

Lần này đoàn sứ thần vì mục đích xúc tiến giao lưu văn hóa giữa triều Thanh và Joseon nên mới đến đây. Vậy nên trong đoàn có dẫn theo một số người có liên quan đến lĩnh vực âm nhạc và vũ đạo, tổng cộng là 7 người. Đều là những nữ nhân có tài năng trác tuyệt với nhạc cụ, ca hát và vũ đạo, hơn nữa đều là những mỹ nhân tuyệt sắc, là những mỹ nữ người khác gặp một lần sẽ không thể nào quên được.

Trong đó, đương nhiên là có một nữ nhân xinh đẹp nhất. Nữ nhân mặc váy màu đỏ, trên váy có thêu những đóa hoa mẫu đơn màu vàng kim ấy hiện tại đang liếc mắt đưa tình, khóe miệng nở nụ cười dụ hoặc với Lee Young.

Là nữ nhi của ngũ hoàng tử Thanh triều, công chúa Tiêu Dương. Là vì nàng là công chúa của triều Thanh xem Joseon là nước chư hầu sao? Nàng không thèm để ý đến tầm mắt của người khác, thậm chí đến vẻ lạnh nhạt của Lee Young nàng cũng chẳng thèm để bụng.

Công chúa Tiêu Dương lấy thân phận người diễn tấu tỳ bà hay nhất triều Thanh để đi cùng đoàn sứ thần lần này. Nhưng hôm nay cả một ngày quan sát công chúa có thể thấy thái độ công chúa rõ là có ý khác.

Công chúa Tiêu Dương tiếp tục quyến rũ Lee Young, đôi mắt khẽ chớp, mơ màng dụ hoặc, nhưng hiện tại người đang trố mắt ra không phải Lee Young mà chính là Ra On đang phía sau hắn. Đối với nữ nhân, biểu hiện của Lee Young vô cùng lạnh nhạt.

Nữ nhân Joseon không giống với nữ nhân nhà Thanh. Nữ nhân Joseon như nụ hoa mùa xuân thẹn thùng e ấp, nữ nhân triều Thanh tựa như những đóa hoa rực rỡ ngày hè. Nữ nhân Joseon lấy khiêm nhường làm mỹ đức, nữ nhân triều Thanh lại khéo biểu đạt tình cảm.

Đặc biệt khi nhìn thấy người nam nhân mà mình thấy vui thích, các nàng ấy lại càng lựa chọn trắng trợn dụ hoặc. Nam nhân đều háo sắc, đặc biệt là ở trước sự dụ hoặc của một nữ nhân xinh đẹp, người có thể thản nhiên trước chuyện như thế ít vô cùng.

Trong cái dụ hoặc của công chúa Tiêu Dương toát ra sự tự tin. Nhưng người mà công chúa điện hạ yêu thích lại là một người có trạng thái đặc biệt, chính là điện hạ Hoa Thảo.

"Nữ nhân kia là ai vậy?" Lee Young nhẹ giọng hỏi.

Tuy là một công chúa có mỹ mạo phi phàm nhưng ở trong mắt của Lee Young thì nàng vẫn không khác gì những nữ nhân khác.

"Là Tiêu Dương công chúa." Còn nữa, ta đã nói câu này đến lần thứ ba rồi đấy.

"Ngươi nói nữ nhân kia chính là công chúa Tiêu Dương?"

Nghe xong câu hỏi này, Ra On thở dài một hơi. Nữ nhân xinh đẹp đến như vậy mà không thể nhớ được, cứ hỏi đi hỏi lại, thật sự khiến người ta kinh ngạc mà. Hơn nữa nàng đã hiểu được vì sao lại gọi nàng đến hầu hạ bên người.

Nếu thế tử của một quốc gia bị lộ ra là không thể nhận biết được khuôn mặt của nữ nhân, thì không chỉ là chuyện để người ta cười nhạo, mà quan trọng hơn nữa là có thể khiến quốc gia bị người khác miệt thị. Cũng may là thế tử vẫn còn phân biệt được khuôn mặt của thái hậu cùng muội muội của mình.

Công chúa Tiêu Dương không hề biết tình hình thực tế kia, nàng nghiêng người tựa lên lan can nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Bất tri bất giác thời gian bây giờ đã là đầu giờ Hợi (9 giờ tối), bầu trời đêm tối đen lộ ra ánh trăng tròn tròn chiếu sáng. Công chúa Tiêu Dương chuyển dời ánh mắt đang ngắm trăng lên người Lee Young.

"Ánh trăng của Joseon quả là đẹp một cách đặc biệt."

Trong giọng nói nàng mơ hồ có thể nghe ra cảm giác chờ mong. Nhưng nam nhân kia giống như không hiểu được lòng nàng, cứ thế dùng giọng điệu khô khốc trả lời.

"Ánh trăng thì ở đâu cũng là ánh trăng như thế thôi. Ánh trăng Joseon sao lại có thể đẹp một cách đặc biệt được?"

Nếu đã nói như vậy rồi thì nữ nhân này hẳn sẽ bỏ cuộc thôi. Nhưng công chúa Tiêu Dương không hề giống với những nữ nhân bình thường khác.

"Ta nghe nói trong những đêm trăng sáng như hôm nay, phong cảnh ở Xương Đức Cung sẽ vô cùng xinh đẹp huyền ảo."

"Ta nghe nói Di Hoà Viên của nhà Thanh cũng không hề thua kém."

"Ở trong mắt tiểu nữ, so với Di Hòa Viên của nhà Thanh, ánh trăng ở Xương Đức Cung càng thêm xinh đẹp, nếu có thể tản bộ dưới ánh trăng ấy thì thật là tốt." Tiêu Dương đã không còn như lúc nãy, nàng bắt đầu thổ lộ rõ ràng hơn.

Nhận được lệnh của phụ thân lấy thân phận người diễn tấu tỳ bà để vào đoàn sứ thần, lúc ấy công chúa Tiêu Dương đã thấy vô cùng chán ghét. Cho dù lấy danh phận đến trao đổi văn hóa với Joseon thì cũng không làm cho tâm trạng nàng tốt lên bao nhiêu.

Một quốc gia bé nhỏ không đáng kể thế này thì có gì đâu mà trao đổi văn hóa. Tuy nàng lấy tâm trạng coi rẻ chuyện này mà đi sứ, nhưng từ ánh mắt đầu tiên nàng nhìn thấy Lee Young, mọi bực tức trong nàng đều biến mất.

Ông trời cho ta đến quốc gia Joseon này là để cho ta được gặp gỡ với nam nhân tên Lee Young này. Cứ thế Tiêu Dương tùy tiện kết luận đây chính là vận mệnh rồi quyết định tạm thời ở lại Joseon một thời gian để bắt đầu kế hoạch quyến rũ hắn.

Nhưng sao lại thế này, những nam nhân khác vừa nhìn thấy nụ cười của nàng sẽ lập tức tan chảy, thế tử này sao lại vẫn thờ ơ? Mặc kệ nói thế nào, thế tử chắc chắn là do thẹn thùng nên mới che giấu nội tâm. Tiêu Dương ta sẽ bởi vì chút khó khăn này mà lùi bước sao?

"Ánh trăng chiếu rọi lên hồ sen sẽ đẹp biết bao nhiêu đây, những đóa hoa được ánh trăng chiếu sáng sẽ lại còn đẹp đến nhường nào nữa, thật là tò mò."

Lee Young nhìn công chúa Tiêu Dương một lúc lâu, rốt cuộc mở miệng nói: "Nếu đã tò mò như vậy thì..."

Ngay lúc Lee Young mở miệng, công chúa Tiêu Dương liền nuốt nước miếng. Thế tử rốt cục đã mở lòng rồi, đã bắt đầu tiếp nhận ta, chắc chắn là vậy.

"Ta sẽ phái người đến làm hướng dẫn du ngoạn cho công chúa."

Với đáp án tuyệt đối không ngờ tới này, Tiêu Dương công chúa nhíu mày. Lòng tự trọng của nàng bị tổn thương nghiêm trọng, nàng bực tức quay mặt đi.

"Điện hạ."

Một giọng nói bực bội truyền vào tai Lee Young.

"Không nên như vậy."

"Vậy là có ý gì?"

"Ý của công chúa đâu phải là vậy, không phải sao?"

Muốn thưởng thức ánh trăng không phải đơn thuần chỉ là có ý quan sát cung điện, là người ta muốn cùng người đi tản bộ đấy. Bây giờ xem ra, điện hạ Hoa Thảo không phải là không nhận biết được mặt nữ nhân, nói đúng hơn là người không có chút tinh ý gì cả.

Nghe Ra On nói vậy, Lee Young cười nói: "Ta biết."

"Cái gì?"

"Công chúa là muốn cùng đi ngắm trăng với ta."

"Người biết sao?" Đôi mắt Ra On đột nhiên mở to, đã biết còn giả vờ ư?

"Ta tuy là không nhìn được mặt nữ nhân, nhưng mấy chuyện hiểu ngầm ý như vậy ta cũng biết mà."

"Nếu đã như vậy thì vì sao? Sao lại giả vờ như không hiểu ý vậy?"

"Ngươi đang giả vờ không hiểu sao? Không nhìn ra được ta không có ý muốn đi ngắm trăng với nàng ta à."

"Vì sao?" Ra On lại hỏi lý do. Công chúa Tiêu Dương là công chúa nhà Thanh. Bàn về thân phận hay tướng mạo gì thì cũng rất xứng với điện hạ mà.

Lee Young không trả lời mà chỉ nâng tay lên chỉ về một hướng: "Công chúa lại tới nữa."

Ra On ngẩng đầu lên. Tựa như Lee Young nói, công chúa Tiêu Dương lại bước đến lầu các bên này. Ra On sợ ngây người nhìn Lee Young. Hiện tại thế tử đã nhận ra được mặt của công chúa Tiêu Dương rồi à? Rốt cục có thể nhận biết nữ nhân rồi sao? Khuyết điểm của điện hạ Hoa Thảo cuối cùng cũng đã biến mất ư?

"Y phục hoa lệ cùng trang sức lắc lư qua lại kia thật sự chói mắt."

Quả nhiên, điện hạ không phải dựa vào khuôn mặt để nhận biết mà chính là dựa vào phục sức ở trên người.

Nở một nụ cười tràn đầy tự tin, công chúa Tiêu Dương đi về phía Lee Young. Lee Young gật đầu rồi dùng ánh mắt để hỏi nguyên nhân công chúa quay lại.

"Có món quà này muốn tặng thế tử, ấy vậy mà suýt nữa ta lại quên."

Công chúa mỉm cười ra hiệu bằng mắt về phía sau. Hoạn quan đứng phía sau công chúa vừa nhận được lệnh liền dâng lên một hộp vừa dài vừa nặng.

"Đây là huyền hạc cầm*

của Thanh quốc. Là huyền hạc cầm do thợ thủ công của nước ta đã dùng rất nhiều thời gian và công sức để chế tác thành. Lúc ở Thanh triều có nghe đồn về tài đánh đàn vô cùng xảo diệu của điện hạ, vậy nên hoàng đế Thanh triều đã đặc biệt sai người chế tác thành cây huyền hạc cầm này."

"Vậy sao?"

Lee Young cẩn thận nhìn huyền hạc cầm. Từ phần đầu khắc hình rồng hoa lệ cho đến phần đuôi như chiếc đuôi của phượng hoàng, tựa như một bức tranh được tái hiện trên đàn vậy. Trên mặt đàn, những dây đàn phát sáng như một thác nước. Quả là thứ tốt.

Ngay khi Lee Young gật đầu, công chúa Tiêu Dương bắt đầu cất giọng: "Nếu vương thế tử điện hạ có thể đàn một khúc, thì sẽ càng thêm vẻ vang cho kẻ hèn này. Có thể cho tiểu nữ một cơ hội được thưởng thức tiếng đàn tuyệt mỹ không?"

Công chúa Tiêu Dương bắt đầu trở nên càng thêm chờ mong. Nhưng lần này Lee Young vẫn kiên quyết cự tuyệt.

"Ta không biết công chúa là từ đâu nghe được lời đồn này. Nhưng tài nghệ của ta không hề tốt như vậy, ta sợ tài đánh đàn của ta sẽ hủy cây đàn này đi mất." Lần này từ chối đến không còn đường sống.

"Được rồi, hôm nay ta xin phép về trước."

Công chúa Tiêu Dương vẫn duy trì nụ cười rồi rời khỏi Trọng Hi Đường, thế nhưng Ra On có thể nhìn thấy khóe miệng công chúa đang run rẩy.

"Điện hạ, nữ nhân mà mang hận thì đến ngày hè cũng có thể kết sương, người có từng nghe qua chưa?"

"Từng nghe rồi."

"Nhưng vì sao lại đối đãi với nữ nhân như thế, làm cho lòng của nữ nhân như muốn kết thành sương giá luôn vậy? Còn nữa, người kia là ai chứ? Không phải là nữ nhi của vương tử Thanh triều sao? Tuy là không cần lập tức phải xảy ra chuyện gì đó, nhưng cũng phải làm ra vẻ như thu nhận tâm ý của nàng chứ, làm như vậy không tốt sao?"

Nghe Ra On nói xong, Lee Young xoay người lại nhìn Ra On rồi nói: "Nói cách khác, cho dù ghét cũng phải làm bộ như thích sao? Công chúa hy vọng như thế ư?"

Trước câu hỏi của Lee Young, Ra On trầm mặc. Nếu là vì việc nhỏ mà tổn thương nữ nhân, như vậy cho dù là lời nói dối thì họ cũng hy vọng được nghe. Nhưng công chúa Tiêu Dương cũng như vậy sao? Dựa theo tính cách tích cực của nàng, những lời giả dối chẳng phải sẽ càng làm tổn thương lòng nàng ư?

Rốt cuộc đâu mới là đáp án chính xác? Cho dù là người luôn tự tin nói rằng chỉ cần liên quan đến nữ nhân thì không gì không biết như Ra On, lúc này cũng không dám đưa ra phán đoán.

Còn có một chuyện khiến nàng rất hỗn loạn. Nhìn thấy thái độ cứng rắn lạnh nhạt của điện hạ Hoa Thảo đối với công chúa như vậy sao nàng lại cảm thấy thỏa mãn nhỉ? Đúng là chuyện khó hiểu.

Cho dù đã tối muộn, yến hội vẫn còn đang tiếp tục. Nhóm sứ thần tướng tá mập mạp vẫn không ngừng ăn uống, thức ăn và rượu vẫn đang liên tục được dâng lên. Mọi người ai nấy đều đã ngà ngà say.

Trong đó, chỉ có một người vẫn không hề mất đi sự uy nghiêm của một vương thế tử, đó là Lee Young. Ngay đến tổng quản thái giám của đoàn sứ thần lần này, Mộc thái giám khi đứng trước Lee Young cũng có bộ dạng cẩn trọng hơn hẳn.

Bóng dáng của người ấy đứng đó như một bức tường kiên cố, Ra On cũng cảm thấy mạnh mẽ hơn, Chỉ cần có Lee Young thì trên đời này không còn gì phải sợ nữa.

Nhưng bức tường kiên cố ấy cũng có chỗ thiếu hụt, làm cho Ra On không có thời gian mà thở. Bởi vì sau khi công chúa Tiêu Dương rời đi, các nữ nhân khác cũng bắt đầu nối đuôi nhau tiếp cận Lee Young. Tuy không phải là công chúa Tiêu Dương, nhưng đều là những nữ nhân có thân phận cao quý. Cách tiếp cận của họ cũng rất đa dạng.

Có người đến lén đưa thư xin hẹn gặp ở một nơi bí mật nào đó, Lee Young liền bảo Choi nội quan thân tín đến chỗ ấy biểu thị sự từ chối của bản thân. Có nữ nhân lại dùng nước mắt để nam nhân mềm lòng, nhưng đáng tiếc Lee Young vẫn như tường đồng vách sắt thờ ơ như trước.

Thái độ của Lee Young dành cho họ vẫn thủy chung như một.

Hiện tại mới có thể hiểu được thái độ đối đãi với công chúa Tiêu Dương ương ngạnh vừa rồi, thế tử Lee Young là nền tảng lập quốc của quốc gia này, đồng thời cũng là sự tồn tại mang tính tượng trưng cho quốc gia. Mỗi một hành động nho nhỏ của hắn đều có thể mang ý nghĩa cực kì lớn, không thể nghĩ đơn giản, không thể tùy tiện hành động.

Đột nhiên Ra On nhìn Lee Young bằng ánh mắt thâm thúy. Đứng nơi cao nhất là tồn tại của sự cô độc nhất, chính là Lee Young. Nghĩ đến hắn chưa từng một lần làm mất hình ảnh uy nghiêm, chưa từng làm mất quyền uy cùng tư thế oai hùng của thế tử lấy một lần, còn có bóng dáng đoan chính lúc ngồi nghe giảng kia... thật đúng là không giống người. Trên đời này sao lại có người chưa từng phạm sai lầm như vậy chứ.

"Đúng là kẻ đáng sợ." Ngay tại lúc Ra On kìm lòng được lắc đầu thì...

Ọt ọt ọt.

Đột nhiên có âm thanh truyền ra từ trong bụng. Nghĩ lại thì dưới áp lực hầu hạ cho thế tử, cả một ngày này nàng còn chưa được uống miếng nước nào cả. Vả lại vì đứng tại một chỗ thời gian quá lâu nên chân cũng tê nhức. Hầu hạ cho vị thế tử không giống người thường này bận đến mức quên mất bản thân mình chỉ là người trần mắt thịt. Đột nhiên sự mệt mỏi như thủy triều đánh úp Ra On.

"A, bây giờ ngoài muốn có một ngụm nước để uống ra thì không mong gì hơn."

Ngay khi Ra On đang dùng lưỡi liếm đôi môi khô, lấy tay lau mồ hôi lạnh trên trán thì...

"Chắc là đang mệt chết rồi nhỉ, uống một chén trà đi."

"Được, cảm ơn."

Ra On vô tâm nhận lấy chén trà rồi uống. Ủa mà khoan? Là ai đưa trà cho ta vậy? Uống trà xong Ra On mới kịp tỉnh táo ngẩng đầu lên nhìn.

"A!" Ra On la lên.

Nam tử sở hữu nụ cười ấm áp cùng khuôn mặt trắng trẻo thanh tú, không phải ai khác, đúng là Yoon Sung. Yoon Sung lấy thân phận là lễ tào tham nghị mà đến dự yến hội hiện giờ đang chăm sóc Ra On chu đáo như với bất kỳ nữ nhân nào khác. Đương nhiên không ai phát hiện ra sự quan tâm kì diệu này, riêng Ra On thì lại xấu hổ với sự quan tâm ấy.

12

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3S.Com

Trước Sau


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện