Tới trưa, Cảnh Nhã Diễm đi tìm Cảnh Tư Tịnh cùng ăn cơm, Sở Tinh Ninh nói bụng có chút không thoải mái, muốn về ký túc xá để nghỉ ngơi.
Lúc này phòng y tế không mở cửa, Cảnh Nhã Diễm đành phải đưa chị trở về ký túc xá, sau đó lại vòng vèo đến nhà ăn, đóng gói một phần cháo sườn cho chị.
Cô còn chú ý cho thêm nước mắm vào cháo.
Hai người đều rất thích ăn mặn, đại khái bởi vì lúc mang thai ông Chu Quang Kiệt thích ăn mặn, mỗi ngày đều phải ăn một ngâm củ cải ngâm nước mắm, vậy mà lại có thể dưỡng cho tin tức tố đều có hương vị ngọt ngào.
Cô và chị gái mang theo loại thói quen này ra đời.
Sở Tinh Ninh nhắm mắt nằm co chặt trong chăn, tóc mái trên trán che phủ đôi mắt, đôi môi có chút trắng bệch.
Bát cháo sườn có màu trắng ngà, bên trong có các hạt gạo nếp và lúa mì được hầm dừ, cùng với những hạt gạo được hầm sánh lại sáng lấp lánh.
Nấm rơm tròn trịa treo trên cái muỗng như sắp rơi xuống, cùng với vị mằn mặn của nước mắm tỏa ra hơi nóng làm người thèm nhỏ dãi.
Cảnh Nhã Diễm cẩn thận thổi thổi muỗng cháo, rồi đưa tới gần, nhẹ giọng nói bên tai Sở Tinh Ninh:
Chị, chị ăn một chút đi.
Sở Tinh Ninh nhăn cái mũi ngửi ngửi một chút rồi nhẹ nhàng lắc đầu, có chút nói không ra hơi:
Chị không đói bụng, cứ để đó đi.
Cảnh Nhã Diễm duỗi tay sờ sờ lên trán chị.
Không nóng, xem ra không phải phát sốt.
Sở Tinh Ninh mệt mỏi nâng mắt lên, hai mí mắt hơi sưng.
Chị lẩm bẩm nói:
Thật không có việc gì, để chị ngủ một lát.
Cảnh Nhã Diễm đành phải buông bát cháo ra, đi lấy nước ấm, rồi xin bác quản lý ký túc xá một liều thuốc đau dạ dày, đặt trên mặt bàn gần giường Sở Tinh Ninh.
Khi làm xong hết thảy cô trở lại nhà ăn, các món thịt cơ bản đã bị lấy hết.
Nhà ăn số 1 bắt đầu bán cơm lúc 12 giờ 30, 2 giờ chiều thì đóng cửa vì vậy món ăn nóng hổi, phong phú nhất hầu như trong vòng nửa giờ đã bị cướp sạch, nếu không kịp ăn thì cũng chỉ có thể tới ô cửa chọn chút gà gán, pizza, kimbap thức ăn nhanh linh tinh gì đó.
Vốn dĩ trường có nhà ăn thứ 2, đồ ăn vật phẩm càng thêm phong phú nhưng khi nghỉ đông bắt đầu sửa chữa hiện tại còn chưa sửa xong.
Mà Cảnh Nhã Diễm cũng không kén chọn.
Cô lấy một thìa cơm rồi tùy tiện nhặt bốn món ăn chay, rồi như gió cuốn mây tan ăn xong.
Tuy không nếm được mùi vị gì, nhưng ít nhất là có thể lấp đầy bung.
Sau khi ăn xong cô cũng không về ký túc xá ngủ mà trực tiếp về phòng học.
Cô muốn thừa dịp giờ nghỉ trưa, đem toàn bộ tri thức buổi sáng không nghe kịp bổ sung lại.
Vừa mới tiến vào cửa phòng, bên trong truyền đến một cỗ hương vị chua hội nhàn nhạt, lúc trước không cảm thấy nhưng hơn 50 người cùng ở bên nhau hô hấp, không khí trở nên vẩn đục.
Cảnh Nhã Diễm kéo chặt lại áo khoác, kéo cửa sổ ra thông gió.
Ánh mặt trời ấm áp rơi vào mu bàn tay cô, mang theo độ ẩm.
Ánh sáng còn cọ lên chậu hoa bên cạnh, mạ cho nó một tầng ánh vàng rực rỡ.
Trời giữa trưa thoáng ấm áp hơn một chút, nhưng nếu đứng im một chỗ không động đậy thì vẫn có chút lạnh.
Trong lớp không có ai, nồng độ CO2 dần loãng ra, toàn phải dựa và thân nhiệt của bản thân để giữ ẩm.
Cảnh Nhã Diễm hít hít cái mũi, xoa xoa ngón tay lạnh lẽo, ngồi xuống bàn mở sách ra, bắt đầu vừa đọc vừa lấy bút nhớ kéo một đường thẳng tắp.
Khi thầy Chu ôm bài thi đi vào phòng, Cảnh Nhã Diễm đã làm xong bài tập được giao.
Thầy Lý Bạch Tuệ nhìn cô một cái, ý vị thâm trường nói:
Lý Bạch Tuệ được ba mẹ đón về rồi.
Cảnh Nhã Diễm ngẩng đầu, hơi giật mình đột nhiên hỏi:
Em gặp rắc rối phải không ạ?
Thầy Lý Bạch Tuệ chần chờ một lát, chỉ nói:
Tôi đã trình bày hết tiền căn hậu quả với nhà trường, cũng không phải chỉ mình em sai.
Lông mi Cảnh Nhã Diễm run rẩy, môi mỏng khẽ mở, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:
Em cảm ơn
Thầy Lý Bạch Tuệ thở dài:
Cảnh Nhã Diễm, nếu em không tình đổi lớp vậy thì làm lớp trưởng đi.
Này cũng để cho các giáo viên có ấn tượng tốt về em, em cũng biết, một giáo viên giảng dạy rất nhiều lớp, sao có thể đem tinh lực chia đều cho tất cả học sinh được.
Tất nhiên giáo viên sẽ để bụng một số học sinh có ấn tượng khắc sâu.
Ví dụ như lớp trưởng sẽ được các giáo viên có ấn tượng hơn cả.
Điều này đối với Cảnh Nhã Diễm có chút dụ hoặc.
Trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, cậu nếu muốn gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn thì thường thường phải có mấy trận mưa lớn rơi xuống để gột rửa.
Có thể ạ, nhưng trước kia em chưa từng làm qua, chỉ sợ làm không tốt.
Trước kia cô vẫn luôn học cùng lớp với Sở Tinh Ninh, các giáo viên luôn luôn thiên vị Cảnh Tư Tịnh vừa đẹp người lại học tập tốt hơn, chị vẫn luôn được làm lớp trưởng.
Ba giờ chiều mới chính thức vào học, mọi người đã tới đông đủ, thầy Chu đem bài thi ngữ văn hôm qua đưa cho Cảnh Nhã Diễm, thầy nói:
Lớp trưởng, phát cho mọi người đi.
Thầy Lý Bạch Tuệ vừa nói ra một câu trong lớp vốn ồn áo cãi cọ nháy mắt trở nên an tĩnh.
Lúc Cảnh Nhã Diễm nhận bài thi có liếc mắt nhìn cô Dương