Mĩ Nhân Mềm Mại

Sơ hở


trước sau

Editor: Trà Sữa Thêm Cheese.

Tô Lăng nhíu mày: "Bên ngoài có chuyện gì à?"

Người cầm đầu đã chuẩn bị sẵn lý do đâu vào đấy: "Cậu Tần là người làm ăn mà, có lúc sẽ có chuyện liên quan tới tiền bạc, hiển nhiên là đe dọa tới sự an toàn của người thân." Bọn họ đã được dặn trước là phải khiến Tô Lăng mềm lòng, vì vậy nói: "Ngài cứ hoạt động tự do xung quanh biệt thự, qua một đoạn thời gian nữa, tình hình ổn định hơn là tốt rồi. Mấy anh em cũng không dễ dàng gì, chúng tôi sẽ cố gắng bảo vệ ngài, xin bà chủ thông cảm cho chúng tôi."

Tô Lăng gật đầu, người như Tần Kiêu à, rước thù vào người là chuyện rất bình thường.

"Ừ, nhưng mà..."

Người cầm đầu vội vàng bày trận chờ đợi.

"Mọi người đừng gọi tôi là bà chủ, kì lắm, tôi cũng không phải bà Tần."

"... Dạ bà chủ."

Tô Lăng đành chịu, cô nhớ Tần Kiêu bảo là mời thầy dạy làm gốm với người trồng hoa tới, cô vào sân xem, hai người đó đều ở đây. Tô Lăng rất ham học hỏi, rốt cuộc vẫn có một chút trái tim của thiếu nữ, những thứ này cũng vui, cô lắng lòng, trước tiên học làm gốm.

Tới chiều, cô kéo phôi, hoàn thành sản phẩm, nhưng tiếp theo còn phải vẽ màu, sắc trời đã hơi tối, đã có người làm cơm cho Tô Lăng từ lâu.

Người đó nói: "Bà chủ ăn trước đi, cậu Tần vẫn còn đang bận nên về trễ một xíu ạ."

Tô Lăng biết Tần Kiêu bận bịu nhiều việc, thật ra anh có thể khiến Tần thị làm ăn tốt như vậy thì cũng không dễ gì. Cô ăn cơm xong, trong biệt thự cũng chẳng có điện thoại và máy tính, không có gì để chơi, Tô Lăng chỉ có thể tắm rửa sớm rồi lên giường ngủ.

Tần Kiêu không về, cô thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ là sắp đến hè, mặt trăng như nước trước cửa sổ sát đất, ánh trăng trong trẻo, dịu dàng và duyên dáng rọi vào, thêm một chút yên tĩnh. Sự bất an trong lòng cô đã bớt đi đôi chút, nhưng cuối cũng vẫn không dám chốt cửa, cô còn nhớ hậu quả của việc khóa cửa do không muốn làm chuyện kia, vì vậy cô chỉ có thể khép cửa, sau đó đi ngủ.

Tần Kiêu ra khỏi công ty, đến nhà của Tả Ấn trước.

Tả Ấn cũng đang chờ anh, thấy Tần Kiêu đi trong bóng tối, vẻ mặt lạnh lùng như Tu La, Tả Ấn hơi hết cách, cũng muốn than vãn mấy câu.

Tần Kiêu ngồi xuống trước mặt anh ta.

"Em ấy tỉnh rồi."

Tả Ấn vội vàng xốc tinh thần lại: "Ký ức của cô ấy..."

"Xảy ra vấn đề, em ấy nghĩ mình mười chín tuổi, không có ký ức của đời này."

Tả Ấn khá nhức đầu: "Haizz, tôi cũng biết có chuyện mà, tiềm thức của cô ấy vô cùng hỗn loạn với ký ức cả hai đời, sau khi thôi miên thì tự dưng cô ấy chống cự, giống như sợ có người biết mấy chuyện đó vậy, cho nên bây giờ lòi ra tác dụng phụ, cô ấy không phân biệt được mình là Tô Lăng nào."

Tần Kiêu đáp: "Trước mắt ký ức của em ấy dừng lại ở lúc bà ngoại mình chưa mất, là lúc mới đến bên cạnh tôi."

Tần Kiêu nhếch môi, nụ cười có vài phần tàn ác và lạnh lẽo, khiến người thấy run sợ: "Tôi vốn cũng chả tin cái gì mà sống lại, cái gì mà chuyển kiếp, nhưng ngay từ ban đầu, trên người em ấy đã có tầng tầng lớp lớp chỗ đáng ngờ, dù hôm nay em ấy có tự nói ra thì cậu cũng cảm thấy kỳ lạ thôi."

Tả Ấn than thở: "Thế giới bự chảng, mới nghe lần đầu. Tôi nói cậu á, đừng có làm cái vẻ mặt này, không được giết người nghe chưa? Trịnh Tiểu Nhã còn chưa làm gì, cậu đừng ra tay..."

Tả Ấn thật sự hối hận, vốn dĩ ở tình huống người ta không biết mà thôi miên đã đủ thất đức rồi.

Hồi đầu anh ta cũng không muốn giúp vụ này, nhưng nếu dựa vào thủ đoạn của Tần Kiêu, không tìm anh ta cũng sẽ tìm chuyên gia khác, còn không bằng bản thân mình chạy tới đảm bảo, ít nhất... Đừng để cái thằng khốn này nổi điên, cưỡng chế ám thị khiến Tô Lăng yêu cậu ta các kiểu!

Dù sao Tả Ấn đích thân làm thì có thể trông chừng một tí, song Tả Ấn không ngờ khi Tô Lăng tỉnh lại, ký ức của cô lại bị hỗn loạn.

Tả Ấn tha thiết với ngành tâm lý học này từ trong xương, anh ta cũng tò mò tình huống của Tô Lăng: "Tình hình hôm nay của cô ấy thế nào? Đời trước, cô ấy ghét cậu vào lúc này hả?"

Vẻ mặt Tần Kiêu hơi kỳ lạ.

Nhớ tới thiếu nữ ngoan không chịu nổi ở nhà kia, anh cũng chả muốn ở lại chỗ của Tả Ấn.

Tần Kiêu trực tiếp nói rõ ý đồ: "Tình hình thế này, em ấy sẽ đột nhiên khôi phục trí nhớ sao?"

Tả Ấm suy nghĩ trong chốc lát: "Chắc vậy, tình hình và hiệu quả của mỗi người bị thôi miên đều khác nhau, tình hình của Tô Lăng coi như là lần đầu xảy ra. Có thể lúc cô ấy tỉnh lại thì ký ức lại nhảy đến một đoạn khác."

Tần Kiêu gật đầu.

Nói cách khác, anh phải phòng ngừa tình huống bất ngờ bất cứ lúc nào, lỡ như cô chợt nhớ lại chuyện của mấy năm sau, anh vẫn không thể lộ tẩy.

Đây là chỉ số IQ và khả năng phản ứng.

Tần Kiêu ra ngoài.

Tối nay hơi lạnh, gió thổi từ phía đối diện đến mặt anh. Anh nhắm hai mắt, che đậy sự phức tạp và trăn trở trong lòng.

Thật ra anh rất ganh tị, ganh tị "Mình" trong ký ức đời trước của cô. Anh bắt đầu ghét người đó, ngay cả khi bọn họ là một.

Tần Kiêu vẫn không nhịn được mà hận anh ta.

Anh ta không bảo vệ tốt Tô Lăng, chuyện này cũng đã đủ băm thành trăm mảnh.

Nhưng cũng may, bây giờ cô gái này thuộc về riêng anh, cái gì cũng là của anh.

Con ngươi đen nhánh của anh rét lạnh, lái xe trở về biệt thự.

Khi anh về đã muộn lắm rồi, ánh trăng vốn sáng ngời, hiện tại đã không thấy đâu, treo tít ở trên cao.

Trong người anh toàn sự lạnh lẽo, mặt trăng cũng sợ hãi mà âm thầm giấu đi nửa phần.

Đám người canh gác ngoài cửa đã đổi ca, thấy anh trở lại liền đồng loạt cúi người.

Lúc Tần Kiêu mở cửa biệt thự, trong phòng khách vẫn để một ngọn đèn ấm áp. Anh cong môi, thầm thỏa mãn. Dù cô có tự nguyện hay không thì một chút dịu dàng này đã đủ khiến người ta lưu luyến.

Tần Kiêu sợ đánh thức cô, tắm dưới lầu rồi mới đi lên.

Anh thả nhẹ bước chân, nằm bên cạnh cô nhưng cô đã tỉnh. Có lẽ ngủ không yên, chỉ là giọng nói còn mang theo chút mơ màng, ban đêm nên càng tăng thêm sự mềm mại: "Tần, cậu Tần, anh về rồi sao?"

Anh đặt một nụ hôn lên trán cô: "Đánh thức em à? Ngủ tiếp đi."

Cô thật sự rất mệt, lúc này đã xốc tinh thần lên song thoáng chốc vẫn không địch lại cơn buồn ngủ nên ngủ tiếp.

Nhưng anh không ngủ được.

Đây là đêm đầu tiên của bọn họ, cô không phản kháng, hợp lòng người như vậy, nhưng là vì được một người đàn ông "khác" dưỡng thành thói quen. Anh nghĩ ngợi, đuôi mắt đỏ tươi.

Mỉa mai làm sao, anh ghen tị đoạn ký ức này, song phải hoàn toàn dựa vào nó, hôm nay mới khiến cô ngoan ngoãn đợi bên cạnh anh.

Tần Kiêu ngồi dậy, nắm lấy bàn chân đeo lắc chân của cô.

Ánh trăng trong sáng, chiếu vào phòng.

Bàn chân trong tay anh xinh đẹp tinh xảo, ngón chân trong trẻo đáng yêu, mềm mềm nằm giữa kẻ tay của anh. Đuôi mắt anh càng ngày càng đỏ hơn, nhẹ nhàng vuốt ve từ mắt cá chân của cô đến ngón chân, yêu thích vuốt ve cô từng chút một.

Anh cúi người, ánh trăng che giấu.

Cả phòng tràn đầy kiều diễm.

Tô Lăng ngủ tiếp thì bị đánh thức, chân cô bị đau, giãy giụa muốn rút về: "Ngài Tần, anh đang làm gì vậy?"

Thật ra trong ký ức của cô, chuyện lắc chân này không được rõ cho lắm, Tần Kiêu không biết thời gian cụ thể nên mời thừa dịp cô bị thôi miên, không tỉnh mà đeo lên, nhưng thật ra ở đời trước, hiện tại Tô Lăng còn chưa biết anh thích chân.

Tần Kiêu đã đánh thức cô, anh thấp giọng dỗ dành cô: "Xin lỗi em."

Đêm tháng Năm, Tô Lăng cũng không mở điều hòa, cả người cô đều đổ mồ hôi lạnh, cô nhờ vào ánh sáng yếu ớt, hơi sợ hãi ánh mắt của Tần Kiêu vào lúc này.

Anh còn mặc áo sơ mi, đã cởi ba nút ngay cổ áo ra, có chút hoang dã và ba phần hương vị ngổ ngược.

Anh khẽ nheo mắt, bị khoái cảm tình dục bắt sống, kéo bàn chân của cô đến chỗ nào đó của mình: "Giúp tôi được không, hửm?"

Tô Lăng chớp mắt, sau khi cảm nhận được thứ dưới chân thì khuôn mặt đỏ rực.

Cô thẹn sắp khóc: "Ngài Tần, tôi buồn ngủ."

Anh chả biết xấu hổ: "Em chà chà, ngoan, tôi sẽ nhanh chóng cho em ngủ nhé?"

Tô Lăng cũng lờ mờ cảm thấy anh có đam mê kỳ lạ, cô còn chưa kịp sửng sốt đã bị mấy lời âu yếm lưu loát của Tần Kiêu làm cho mặt đỏ tía tai.

Tần Kiêu không dám thật sự chạm vào cô, quá lắm là sờ sờ chà chà một phát, hôm nay anh đã kiềm chế rồi. So với người đàn ông lòng lạnh phổi lạnh ở đời trước mà nói thì không đáng sợ như vậy.

Anh không bắt ép cô, chỉ dỗ dành, sau đó lại mặt dày xin xỏ.

Tô Lăng mơ mơ màng màng, vừa sợ vừa thẹn thùng, cuối cùng không chịu nổi vì bị anh quấn lấy nên giúp anh làm chút chuyện xấu hổ.

Hôm sau cô tỉnh dậy, cả người đều không ổn.

Tay Tần Kiêu vắt ngang hông cô, cô gối lên
cánh tay anh, ngủ ở trong ngực anh.

Lúc người đàn ông ngủ, vẫn còn phần tàn ác mạnh mẽ, gương mặt anh mày kiếm mắt sáng, không phải kiểu vẻ ngoài như tiểu thịt tươi đang thịnh hành, trái lại là vô cùng lạnh lùng.

Cô có thể cảm nhận được bắp thịt rắn chắc nơi lồng ngực trần trụi của Tần Kiêu.

Tô Lăng ngẩn ngơ nhìn trần nhà một hồi, chớp mắt một cái.

Cô hơi ngu người, đầu cũng khá đau.

Nhưng trên người không đau, trừ bàn chân không mấy dễ chịu.

Tần Kiêu tỉnh lại, trong một thoáng nhìn thấy cô thì ánh mắt sắc bén nhanh chóng dịu dàng trở lại. Khuôn mặt cô nhỏ nhắn hồng hồng, anh không kiềm được mà hôn lên gò má cô.

Anh thật sự yêu cô rất nhiều.

Thật sự thích thật sự thích.

Trái tim Tần Kiêu tràn đầy tình cảm dịu dàng, nhưng những lời tiếp theo cô chợt thốt lên khiến con ngươi anh đờ đẫn trong phút chốc.

Cô xấu hổ rũ mắt nói: "Tần Kiêu, anh đừng để ý tới cậu tôi nữa."

Con ngươi Tần Kiêu co rụt lại, tối qua mới nói chuyện với Tả Ấn, Tả Ấn nói ký ức của cô hỗn loạn, nói không chừng thì bất cứ lúc nào cũng có thể khôi phục xiu xíu, cũng nói không chừng, bất cứ lúc nào sẽ nhớ ra tất cả.

Nhưng không ngờ nhanh đến thế, mới một ngày ngắn ngủi, vậy mà ký ức của cô đã tiến lên thêm một chút. Hôm qua cô còn gọi anh là "Ngài Tần", hôm nay gọi anh "Tần Kiêu" một cách vô cùng quen thuộc, từ cách gọi cũng đủ nhìn thấy sự thay đổi.

Đầu óc anh xoay chuyển nhanh chóng, xem ra hôm nay Tô Lăng nhớ lại "Anh" đã giúp chuyện tiền bạc của cậu cô.

Chỗ tốt ở đoạn thời gian này là Tô Lăng sẽ không đòi đi gặp bà ngoại cô nữa, chỗ xấu là có rất nhiều điều, anh còn chưa kịp chuẩn bị xong.

Anh xoa đầu cô: "Không sao."

Tô Lăng hơi buồn bã, sự tự ti ẩn trong đôi mắt: "Anh đừng quan tâm tới cậu nữa, tôi rất biết ơn vì anh giúp cậu không ngồi tù, sau này để ông ấy tự dựa vào chính mình đi."

Bỗng dưng anh khá hiểu tại sao kiếp trước bản thân liên tục giúp cậu của Tô Lăng, bởi vì sợ cô rời đi, chỉ có tiền đánh bạc càng nhiều thì Tô Lăng mới càng tuyệt vọng.

Nhà tư bản hèn hạ khốn nạn.

Anh thấp giọng cười, mà giờ phút này anh biết Tô Lăng muốn gì.

Anh cho cô tôn nghiêm, anh quỳ một chân xuống trước mặt cô, mang vớ vào cho cô, thuận miệng sửa lại lời giải thích: "Được, em nói không giúp thì không giúp, để ông ta tự xử."

Cô rút chân về, hơi sợ hãi nhìn anh, giống như không thể hiểu nổi tại sao anh có thể dễ dàng quỳ một gối xuống trước mặt cô. Nhưng Tần Kiêu không nắm chặt chân cô, khiến cô cũng hơi thả lỏng, cũng lộ ra nụ cười nhẹ nhàng.

Tần Kiêu nói: "Hơn nửa năm nữa, tôi cho em đi diễn nhé? Em cũng đừng lo đám người bên ông ta, tôi sẽ để ý tới, không xảy ra chuyện đâu, cũng sẽ làm ông ta trở về con đường đúng đắn."

Quả nhiên đứa nhỏ ngốc này ngây người, mãi một lúc sau thì đôi mắt cũng cong cong.

Anh khẽ cười, xáp lại gần cô: "Tôi tốt không?"

Cô gật đầu, có ba phần thật lòng, ba phần thẹn thùng: "Tốt ạ."

"Tôi thật sự có thể đi diễn sao?"

"Ừ, chỉ cần đợi nửa năm thôi."

Dáng vẻ cô hết sức vui, khi đó quan hệ của cô và Tần Kiêu đã dịu đi. Cô vô cùng vui vẻ, nửa ngày sau thì nhanh chóng in lên gương mặt anh một cái hôn, như chuồn chuồn lướt nước, rất nhẹ rất nhẹ.

"Cảm ơn anh, Tần Kiêu."

Con ngươi màu đen của anh sâu thăm thẳm, ngắm nhìn cô, bị sự mềm mại ngọt ngào đó làm cho mềm lòng.

Tần Kiêu nhìn ánh mắt của cô, biết là mình thấy mệ rồi.

Anh đã ghiền cái kiểu chung sống hôm nay của bọn họ.

Thì ra chỉ cần hai ngày ngắn ngủi, anh hận không thể moi trái tim ra cho cô, để lưu giữ sự dịu dàng của giây phút này.

Càng lưu luyến, sẽ càng sợ mất đi.

Song khi Tô Lăng nhắc tới cậu mình, anh liền nghĩ đến một chuyện: Cậu Tô Lăng cứ mãi đánh bạc là do một tay người ba núp trong bóng tối của cô thúc đẩy.

Bởi vì nhà họ Nghê thiếu nợ, Tô Lăng sẽ đến cầu xin anh. Từ đó chờ ở bên cạnh anh, khiến phần quan hệ này trở nên gắn bó.

Người "ba" kia của cô quá nguy hiểm, ngay cả người thân cũng có thể dễ dàng ra tay, chả thèm sợ mình sẽ chỉnh chết Nghê Lập Quốc, nghĩ tới đây, Tần Kiêu cũng biết phải nhanh chóng tìm thấy người đó.

Cô ngoan ngoãn khéo léo ngồi trước mặt anh, còn đang suy nghĩ đến chuyện đi diễn, vì vậy rất vui vẻ.

Trái lại Tần Kiêu không gạt cô, chờ anh giải quyết đám người kia xong thì vẫn cho cô đi diễn như cũ. Dù sao thứ gì cũng không quan trọng bằng việc cô vui vẻ.

Bọn họ ăn sáng với nhau rồi Tần Kiêu ra ngoài.

Hôm nay là thứ bảy, anh muốn ở bên cạnh cô, nhưng những người và chuyện uy hiếp đến Tô Lăng kia giống như treo dao trên đầu anh vậy, bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống.

Tần Kiêu mê chữ ê kéo dài loại cảm giác có cô như thế này, không muốn mạo hiểm để mất cô. Vì vậy tay anh càng lúc càng nhanh, muốn trước tiên thu mua cổ phần Tần thị của Văn Nhàn trong thời gian ngắn.2

Anh nắm tay cô, vì tâm trạng Tô Lăng tốt nên cô tiễn anh ra cửa đến công ty.

Những bông hoa đang bắt đầu hé nụ bên ngoài vườn hoa nhỏ của biệt thự, sương mai còn đang đọng trên lá, giữa làn sương mù dày đặc, bên ngoài biệt thự có một vẻ đẹp mờ ảo.

Cô chợt dừng bước, hơi nghi ngờ nhìn vườn hoa kia.

Đáy lòng Tần Kiêu trầm xuống, song trên mặt lại hờ hững hỏi cô: "Sao vậy?"

Tô Lăng đáp: "Nó..." Cô chỉ chỉ vườn hoa: "Không phải chỗ đó vốn là hoa hồng à? Sao bây giờ đổi lại rồi?"

Tần Kiêu đã từng vì dỗ dành cô, tự tay trồng cả một vùng đầy hoa hồng.

Mà bây giờ nơi đó chỉ là cây cảnh mà người làm vườn tỉa tót cho gọn gàng đẹp đẽ thôi.

Tần Kiêu nói láo không cần viết nháp: "Sợ em xem chán nên đổi. Em còn thích hửm? Buổi tối tôi đổi lại nha."

Tô Lăng nghi ngờ nhìn anh: "Không sao, anh đi làm đi."

Trái tim anh như rơi vào hầm băng.

Đây chính là lời nói dối, một lời nói dối sẽ cần vô số lời nói dối khác làm cho hoàn mỹ.

Nhưng cho dù là chỉ ở bên cạnh cô trong một chốc, anh cũng sẽ không tiếc bất kỳ giá nào.

Vì vậy đêm đó anh làm việc xong rồi trở về, kêu người đưa tới rất nhiều khóm tường vi.

Những bông hoa màu trắng nở rộ xinh đẹp.

Anh xắn tay áo, cô đi ra dưới trời chiều, con ngươi trong trẻo nhìn anh một cách lẳng lặng.

Tần Kiêu cười nói: "Em sẽ thích tường vi chứ?"

Cô gật đầu, đi tới rồi đứng cạnh anh.

Tần Kiêu khẽ nhíu mày: "Em xem thôi, đừng để bị đâm trúng, tay em sẽ bị thương."

Khi đó nắng chiều ấm áp, gương mặt cô có một chút sự thân mật: "Sẽ không đâu, tôi làm với anh."

Anh rũ mắt, thấp giọng cười nhẹ: "Được."

Nhưng khi thật sự bắt tay vào làm thì anh không cho cô đụng tới, cuối cùng cả đống tường vi kia, tất cả vẫn do anh trồng.

Anh thừa nhận mình u ám, không muốn trồng loại hoa hồng trong trí nhớ của cô.

Anh là Tần Kiêu, là người đàn ông có thể chân thực có được cô ở đời này, anh muốn phần ký ức còn lại của cô, toàn bộ là anh. Còn đoạn ký ức kia, anh sẽ cùng cô đi qua lần nữa.

Anh lấy trái tim lót ở dưới chân cô, nếu cô có thể nhìn đến một chút, lập tức biết được dù gốc rễ của anh là màu đen tội ác, nhưng khối tim đập kịch liệt kia, là sự chân thành và nóng bỏng.

Anh không phải người tốt lành gì, sống hai mươi tám năm, làm không ít chuyện trái lương tâm, thậm chí giờ phút ấm áp này đều do anh hèn hạ chiếm lấy.

Nhưng một thoáng nhìn cô gái tưới nước cho bụi tường vi.

Lòng bàn tay anh có rất nhiều vết xước nhỏ.

Song anh đột nhiên cảm thấy, anh yêu thế giới này sâu đậm, bởi vì tình cảm dịu dàng tràn đầy cõi lòng kia.

...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện