Ban đầu quản gia thấy Miêu Nghị khí thế bất phàm, có vẻ không giống như là người gặp nạn, bởi vì không có chút vẻ uể oải như vừa gặp nạn.
Nhưng sau khi điều tra xác nhận hắn thật sự gặp nạn, lập tức dặn dò:– Không bao lâu sau thyền sẽ cặp bờ, ngươi không có việc gì cứ ở trong khoang, trên thuyền có nữ quyến, không nên chạy loạn!Miêu Nghị gật đầu cảm tạ.Mới vừa ăn xong thức ăn đưa tới, một nha hoàn áo lục ôm gối chăn đi vào, tò mò quan sát Miêu Nghị một chút, để chăn xuống nói với hắn:– Đây là phu nhân căn dặn mang cho ngươi dùng qua đêm.Miêu Nghị gật đầu một cái, nhìn người ta thuận tay thu thập chén dĩa mang đi.Hắn lên thuyền là muốn xem thử cấu tạo trên hải thuyền, ở bên trong khoang thuyền tự nhiên buồn bực không chịu được, cuối cùng cũng không nhịn được lên trên boong thuyền nhìn Đông nhìn Tây.Sau khi bị quản gia phát hiện, sắc mặt của quản gia trở nên khó coi, có thể là vì Miêu Nghị không nghe lời y.Đuổi Miêu Nghị trở vào khoang thuyền không nói, còn khóa cả cửa khoang lại, khiến cho hắn á khẩu nghẹn lời, chỉ có thể kéo cửa sổ nhỏ ra hóng mát.Hắn cảm thấy nhàm chán, bèn ngồi xếp bằng tu luyện trên chăn do vị phu nhân chưa từng gặp mặt kia sai người đưa tới.Bất tri bất giác đến đêm khuya, Miêu Nghị bén nhạy phát giác có một chiếc hải thuyền khác đến gần, ban đầu còn không để ý tới, bất quá rất nhanh có tiếng chém giết leng keng và tiếng thét chói tai kinh hoảng thất thố vang lên.Thanh âm này làm cho Miêu Nghị hồi tưởng lại tình hình chém giết cướp đoạt lúc trước ở trong Vạn Trượng Hồng Trần.– Hải tặc, có hải tặc, bảo vệ phu nhân!Là thanh âm của quản gia kia.Miêu Nghị nhanh chóng mở mắt đứng lên, thuận tay vớ thương gỗ, đi tới cửa khoang đẩy một cái, cánh cửa lập tức bay ra ngoài.Hắn nhanh chóng bước lên boong thuyền, chỉ thấy có chiếc hải thuyền đang chạy song song với thuyền này, trên thuyền bên cạnh không ngừng có hải tặc cầm đao nhảy qua bên này, quơ múa trường đao kêu lên quái gở dọa người.Mà trên chiếc thuyền này cũng có không ít người đang chém giết nhau, bất quá lực phản kích rõ ràng không sánh bằng những tên hải tặc đã quen liếm máu đầu đao.
Đã có mấy người bị đao chém ngã lăn ra, nhất là đối phương còn có cung tiễn thủ tác xạ, khiến cho nhân thủ thuyền này chống cự phải lui về phía sau không ngừng.Mấy chiếc phi trảo bay tới, mấy tên hải tặc từ thuyền hải tặc cầm đao, tay nắm dây thừng từ trên cột buồm lao thẳng xuống tầng đỉnh của chủ thuyền, rõ ràng cho thấy muốn bắt giặc phải bắt tướng trước.Chỉ cần bắt chủ nhân là có thể làm cho những người khác ném chuột sợ vỡ đồ, cũng giảm bớt tổn thương tấn công.
Những hải tặc này vừa nhìn qua liền biết rất có kinh nghiệm, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên làm chuyện như vậy.Bên ngoài chém giết thảm thiết, phòng nữ quyến chủ nhân kinh hoàng thét chói tai, còn có tiếng khóc trẻ con, ngoài ra có tiếng quản gia gào thét “cản bọn chúng lại”.Vèo! Một tràng tiếng xé gió đánh tới, trường thương trong tay Miêu Nghị khẽ hất qua, một mũi Bạch Linh tiễn cắm trên cán thương run rẩy, thiếu chút nữa bắn trúng đầu hắn.Miêu Nghị khẽ run thương, Bạch Linh tiễn từ trên cán thương bắn ra, thương dài một trượng nhắm vào tên xạ thủ vừa bắn trên cột buồm.Bình, một cỗ lực vô hình chấn cho tên xạ thủ kia đang chuẩn bị lắp tên bắn nữa phải phun máu ngã xuống, sau khi đập mạnh xuống ván thuyền giãy giụa vài cái không có động tĩnh gì nữa.Miêu Nghị sửng sốt, không nghĩ tới đối thủ lại kém cỏi như vậy.
Ngay sau đó hắn mới nhớ ra mình đã không phải là người bình thường, người bình thường không chịu đựng được pháp lực của mình.Rầm, cửa khoang chủ thuyền đã bị hải tặc công phá.Miêu Nghị không kịp nghĩ nhiều, lắc mình lên trên, vừa chui vào trong phòng đã toát ra pháp lực toàn thân, lập tức chấn cho cả đám hải tặc hộc máu bay ra ngoài.Đồng thời chui vào căn phòng hắn xuất ra một thương, đâm thấu tim tên hải tặc xông vào trước tiên