Nguyên Ngọc hơi chau mày, đặt ly trà xuống, nhìn Minh Châu.
- Muội lo dưỡng thương đi đã! Ta không vội, muội vội cái gì!
Minh Châu biết Nguyên Ngọc là đang lo lắng cho nàng, nhưng thời cơ đến phải nắm chắc, không thể bỏ qua.
- Ta biết tự lượng sức mình.
Ngày hôm nay các huynh đến đây thật là đúng lúc.
Nếu không vội thì hôm nay ta muốn các huynh gặp hai người.
Nghiêm Cẩn nhướn mày.
- Muội lại sắp bày trò gì nữa?
Minh Châu cười tinh quái.
- Huynh lại còn dám nói ta bày trò! Ta đây là đang tìm thêm trợ thủ đắc lực cho Thái tử điện hạ của chúng ta a!
Nghiêm Cẩn và Nguyên Ngọc có hơi sửng sốt.
Minh Châu nói là "trợ thủ đắc lực" chứ không phải kết giao bằng hữu, đây là chuyện hiếm nghe được, chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường.
Hai người tập trung nhìn Minh Châu, chờ nghe nàng nói hết.
Nhưng qua một hồi chỉ thấy Minh Châu cắn hạt tí tách, không mở miệng thêm lời nào.
Vừa định mở miệng hỏi chuyện, nghe Mộc Đông đến báo.
- Tiểu thư! Có Hoắc tướng quân và Tề Tiểu Hầu gia đến thăm.
Minh Châu vừa nghe xong đã mỉm cười, vỗ vỗ hai tay cho sạch, rồi nói với hai người Ngọc – Cẩn.
- Người đến rồi! Các huynh tạm lánh mặt một chút.
Sau khi ta làm công tác tư tưởng xong, sẽ mời hai huynh ra.
Đến lúc này, Nguyên Ngọc và Nghiêm Cẩn thật sự phải nhìn Minh Châu bằng cặp mắt kinh hỷ.
Phải biết rằng, hai người Hoắc Dương và Tề Hoành đối với bọn họ, trước giờ là tình trạng nước sông không phạm nước giếng.
Hơn nữa, họ luôn tỏ thái độ trung lập với tranh đấu trong triều, chỉ trung thành với một mình hoàng đế.
Đặc biệt là cái tên Hoắc Dương đó! Hắn ta là một cái cột gỗ điển hình, dầu muối không vào.
Không biết làm cách nào mà tiểu nha đầu của bọn họ lại có thể lôi kéo được cả hai người này rồi.
Hai người liếc nhìn nhau một cái, Hạ Quả dẫn đường đưa hai người vào gian gần đó nhất, rồi khép cửa lại.
Lúc Hoắc Dương bước vào, nhìn thấy một cảnh tượng như thế này.
Tiểu cô nương của hắn khoác áo gấm màu hồng nhạt, tóc buông dài, chỉ cột lại bằng một dải lụa hồng, đang ngồi nghiêng người trên ghế quý phi.
Tay nàng cầm quạt tròn, phẩy nhẹ nhàng.
Nàng đang vừa nói vừa cười với hai đại nha hoàn của mình.
Gió thổi hoa lê rơi xuống người nàng từng cánh mỏng, lất phất như tuyết rơi.
Tuy nàng không phải người xinh đẹp nhất trong ba người, nhưng đối với hắn, nụ cười tươi tắn như nắng mùa xuân của nàng luôn làm cho hắn run động thật sâu.
Tề Hoành thì không cần phải nói.
Xuân Hạnh của hắn vốn dĩ đã xinh đẹp.
Hôm nay này mặc y phục màu vàng nhạt, đứng dưới gốc cây lê, dáng vẻ dịu dàng cùng giọng nói như hoàng oanh của nàng,...!tất cả như một bức tranh mỹ nhân cổ điển làm cho hắn sững một chỗ thật lâu.
Minh Châu thấy hai người chắc nhìn cũng đã đủ, quay sang nói với hai người
- Hoắc Dương! Tề tiểu Hầu gia! Mời đến đây ngồi!
Lúc này hai người mới hồi thần bước đến.
Hoắc Dương mặc trường bào xanh thẫm, trông gọn gàng và đứng đắn, khí chất có chút lạnh lùng.
Tề Hoành mặc trường bào tím nhạt, trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười đa tình, trông xa lại có dáng vẻ của hoa hoa công tử.
Hoắc Dương vẫn quy củ hành lễ.
- Thần Hoắc Dương, tham kiến Quận chúa!
Minh Châu không đỡ nỗi cảnh này, lập tức dựng người thẳng dậy, hốt hoảng.
- Đừng! Đừng! Đừng! Làm ơn đừng dùng mấy cái nghi lễ này ở đây! Huynh làm cho ta thật là sợ hãi a! Huynh mau ngồi vào bàn rồi cư xử với ta như bình thường đi!
Tề Hoành cười ha ha, phẩy quạt hướng Minh Châu cảm thán.
- Đúng là không thể lường trước được điều gì! Tiểu cô nương năm đó được bọn ta tương cứu, qua một năm liền trở thành Trang chủ của thiên hạ đệ nhất trang.
Qua ba năm lại liền trở thành...
Tề Hoành chưa dứt lời, Minh Châu đã chặn họng hắn.
- Huynh thôi ngay cho ta! Đừng có mà lôi cái phong hào đó ra trêu chọc ta! Cẩn thận ta không gả Xuân Hạnh cho huynh!
Xuân Hạnh nằm vùng cũng trúng đạn, giật giật chân mày, liếc Minh Châu.
Chưa kịp lên tiếng, đã nghe Tề Hoành ba hoa.
- Nào! Là lỗi của ta! Minh Châu muội tử đừng có lạnh lùng như vậy a! Ở đây là trang viên của muội, muội là nhất!!!
Minh Châu bật cười, bảo Xuân Hạnh và Hạ Quả lui vào trong.
Nàng đẩy bình trà, ý nói Tề Hoành tự rót trà cho hắn và Hoắc Dương.
Hoắc Dương im lặng nãy giờ mới lên tiếng.
- Quận chúa đã khỏe hẳn chưa?
Minh Châu