Mình Cưới Nhau Đi

Chương 56


trước sau

Thế giới này có quá nhiều thành kiến với phái nữ. Có lúc vốn không cần chứng minh họ làm sai mà chỉ cần người khác nói thì họ đã sai rồi. Vậy họ chính là tội không thể tha thứ. Tài năng, cố gắng, nỗi khổ từng nếm trải, con đường từng đi qua, những giọt mồ hôi đã đổ, đều có thể bị bỏ qua một cách có chọn lọc. Giờ đây, ngay cả nhan sắc xinh đẹp cũng trở thành chủ đề bàn tán của những lời đồn ác ý.

Không có cái gọi là giết người bằng sắc đẹp nhưng có rất nhiều người đã bị chính sắc đẹp của mình g!ết chết.

Cách đơn giản nhất để hủy hoại một người phụ nữ chính là tung tin đồn thất thiệt. Thêm đó có chút liên quan đến ràng buộc tình cảm, tưởng tượng một hồi sẽ ra một câu chuyện sa đọa vô cùng sinh động. Người đàn ông có nhiều bạn gái, mọi người gọi là phong lưu. Nhưng phụ nữ gặp phải một người không tốt, họ lại bị nói ngu xuẩn và lẳng lơ.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Thấy cô mãi không nói tiếng nào, Trác Dụ hỏi.

“Em đang nghĩ, mong rằng trên đời sẽ bớt đi những thánh nhân sáng suốt chỉ biết đứng xem, có thêm nhiều người có đầu óc lý trí rõ ràng.” Khương Uyển Phồn thở dài nói.

Trác Dụ cười nhìn cô: “Ban đầu anh còn lo em sẽ buồn.”

“Em có buồn mà.” Khương Uyển Phồn chớp mắt: “Đã gặp phải chuyện này rồi sao có thể không buồn cho được?”

“Khác chứ.” Trác Dụ giơ tay, dịu dàng vuốt tóc rơi bên hàm cô ra sau tai: “Bây giờ em cùng lắm là buồn có chừng mực.”

Khương Uyển Phồn lại chớp mắt: “Vậy em thật sự buồn là kiểu nào?”

Trác Dụ ngẫm nghĩ giây lát, đáp: “Lần anh gặp tai nạn rồi giấu em. Lúc em tìm đến bệnh viện, đứng ngoài cửa nhìn anh và bảo em không muốn tìm hình nộm mà muốn một linh hồn còn sống. Anh không thể quên được ánh mắt của em khi đó, tràn ngập vẻ tan nát cõi lòng.”

Khương Uyển Phồn “ừm” một tiếng.

Trên đường về, hai người không nhắc lại chuyện mới xảy ra vừa nãy.

Về đến nhà, hai người lần lượt tắm rửa. Khi Khương Uyển Phồn thư thả bước ra, Trác Dụ đang ngồi trên ghế sofa chơi mạt chượt trên điện thoại. Đôi chân dài của anh cong lại, ống quần kéo lên để lộ ra mắt cá nhân nhỏ.

Không cần ngẩng đầu, vừa ngửi được hương thơm quen thuộc, Trác Dụ đang tập trung chơi mạt chượt cất giọng bình thản: “Xem Wechat đi em, Chu Chính có gửi số điện thoại luật sư cho em rồi.”

Tần Vũ Minh, luật sư Tần, từng là đối tác của Trác Dụ. Hồi còn làm việc ở Triệu Lâm, họ đã giúp anh xem xét không ít các hợp đồng dự án. Họ là bạn thân nhiều năm trời, hiện tại đối phương cũng là luật sư cố vấn pháp luật cho câu lạc bộ của anh.

“Có chuyện gì em nói với anh ta, anh có dặn trước với anh ta rồi.” Trác Dụ thắng trận, điện thoại phát ra tiếng nhạc reo vui ăn mừng.

Khương Uyển Phồn nhìn anh một lúc lâu.

Dường như anh vẫn luôn hiểu rõ hết thảy về cô. Mỗi lần gặp khó khăn, anh luôn bầu bạn bên cạnh cô.

“Trác Dụ.” Cô kìm lòng chẳng đặng gọi anh.

“Hửm?”

“Cảm ơn anh nha.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Trác Dụ buông tay, điện thoại để trên bụng. Anh cười nói: “Thật ra nếu không có anh thì em cũng có thể vượt qua bất cứ trắc trở nào. Nhưng anh vẫn muốn đi cùng em, để lòng em vững tin hơn.”

Em mệt mỏi, anh chính là lối thoát cho em lùi về.

Em lao về phía trước, anh giúp em như hổ mọc thêm cánh.

Khương Uyển Phồn không nói năng tiếng nào.

Đợi bên phía luật sư Tần thu thập chứng cứ và hoàn thành các trình tự xong, cô trực tiếp đang thông báo luật sư lên. Đề cập đến việc kiện tụng pháp luật những tài khoản blogger tung tin đồn vớ vẩn kia.

~Đậu xanh, chị gái cứng quá!!

Nhìn kỹ đi, đây không phải thông báo luật sư không đau không nhột đâu, là đơn truy tốt thật đấy. Không bao lâu nữa chắc là nhận được lệnh triệu tập của tòa án.

Chờ xem thế nào. Nhưng mà bên Yến Tu Thành cũng chẳng đáp lại gì.

Thầy Yến của bọn tôi không tranh không đoạt, quân tử dịu như nước.

Thớt lầu trên, cậu quên thêm đầu chó vào đấy à?~

Nếu như nói đây chỉ là bước đầu tiên phản kích thì chuyện xảy ra tiếp sau đó đã đủ gọi là cú lội ngược dòng rồi.

Một nhà tu sửa đồ cổ kiên blogger phổ cập kiến thức nổi tiếng có khoảng một triệu fan hâm mộ đã đăng một đoạn dài lên tài khoản của mình, phản bác từng tin đồn vớ vẩn liên quan đến Khương Uyển Phồn ở thời đại học. Cuối cùng đặt một câu hỏi: “… Một cô gái cầu tiến ưu tú như vậy, chỉ tham gia một cuộc thi thôi lại bị phốt như vậy, rốt cuộc đã đụng phải bánh gato của ai?”

Tiếp sau đó lần lượt có bạn học chung thời đại học lên tiếng, mắng những tin đồn thất thiệt kia.

Chiều hướng dư luận cũng dần thay đổi:

~Không phải chứ, sao cô ta diễn nhiều vậy?

Tên ngốc lầu trên nói năng gì vậy, bây giờ tôi mắng bạn là đồ chó điên, nếu bạn dám đáp trả thì bạn mới là người diễn nhiều đấy.

Động vào bánh gato của ai? [vô tội] [đầu chó]

Yến Tu Thành mà từng yêu đương với người xinh đẹp như vậy khéo đã phát triển hình tượng thâm tình từ lâu rồi ấy chứ.

Chắc chắn là không theo đuổi được.~

Đến nước này, những nghi vấn liên quan đến Yến Tu Thành cũng càng lúc càng nhiều hơn.

Đúng 12 giờ trưa, cuối cùng anh ta đã lên tiếng thanh minh —– Tôi là Tiểu Khương là bạn cùng trường hồi đại học, quan hệ bạn bè thân thiết, tiếp xúc hòa bình, chúc nhau có tương lai tốt đẹp, đạt thành tích tốt trong cuộc thi.

~Do tôi suy nghĩ nhiều sao, thấy lần lên tiếng này có hơi thảo mai.

Không suy nghĩ nhiều đâu

Không suy nghĩ nhiều đầu +2~

Bình luận hot nhất dưới bài thanh minh là chỉ có ba chữ:

—Chỉ như vậy???

Trác Dụ thấy còn khó hiểu: “Sao bình luận này được like nhiều vậy?”

Khương Uyển Phồn liếc qua, cạn lời: “… Đây là tài khoản phụ của Tiểu Thư đấy.”

Trác Dụ khiếp sợ: “Cô ấy có thời gian rảnh lên mạng luôn à?”

“Chứ sao. Đấu địa chủ, mạt chượt, phạm vi chơi của cậu ấy phải khỏi là cực rộng.” Khương Uyển Phồn đánh giá đúng sự thật: “Thiếu nữ nghiện mạng xã hội.”

Tài khoản phụ của Thịnh Lê Thư cũng không phải là bí mật gì, fan hâm mộ của cô ấy đều biết cả.

Trong tài khoản này đăng một số hình ảnh ăn uống thường ngày, không lộ mặt, chỉ thuần túy chia sẻ chuyện vui, tâm trạng tốt, vô cùng gần gũi. Những chuyện xảy ra vượt khống chế sau này là điều Yến Tu Thành hoàn toàn không ngờ được.

Lần này chiều hướng dư luận đã không còn thiên về anh ta nữa, anh ta cũng không thể làm người ngoài cuộc không dính nước bùn được nữa rồi. Thậm chí còn xuất hiện một số tin đồn. Tuy người ngoài không biết rõ thật giả nhưng anh ta lại biết rõ những lời lẽ trong đó chưa chắc là bịa đặt.

Thật sự đúng với câu nói của Trác Dụ, nếu đã dựng sân khấu sao có thể không có người diễn cùng được.

Bên phía ban tổ chức cuộc thi, bà Mạnh Viên đích thân đến, bà vừa tức vừa đau lòng.

“Hai ngày qua tôi với Dư Hải Lan đi Tô Cháu, chuyện này họ xử lý quá qua loa. Tối hôm qua đã họp đến hai giờ. Khương Khương à, hy vọng cháu sẽ không bị ảnh hưởng, bình tĩnh đến cuối cùng.

Bất kỳ sự công bằng nào cũng chỉ tương đối.

Đôi chút tư lợi và mối quan hệ riêng đã có thể khiến cán cân nghiêng lệch.

Mạnh Viên nói với cô rằng người phụ trách họ Hoàng kia có quan hệ tốt với Yến Tu Thành, không biết lợi ích qua lại thế nào nhưng thật sự họ có hợp tác với nhau.

Sau khi bà Mạnh rời đi, Trác Dụ bảo: “Không sao, không tham gia cũng được. Em xem em đi, mắt đỏ hoe hết lên rồi.”

“Nghĩ gì vậy?” Trong mắt Khương Uyển Phồn ánh lên vẻ kinh ngạc: “Sao em có thể không tham gia được!”

__

Chủ đề “Núi sông nước trong” của vòng hai, Khương Uyển Phồn đã làm nên một bức “Về Giang Nam”. Điều khác biệt chính là lần này cô sử dụng đường thêu tơ tằm, vải thêu được kết thành từ những lớp tơ tằm mỏng. Kết cấu này giống như vải nhung, mềm mại nhưng rất dày dặn, vừa vặn trong như đáy biển mênh mông.

Khương Uyển Phồn dùng kim làm bút, họa tiết không quá phức tạp, thêu phác họa ra khung cảnh Đan Trại. Cuối cùng lấy cuống của cỏ đuôi ngựa phác họa đường nét, nhìn một biết mười, trông vô cùng sống động.

Khi giám khảo thống nhất ý kiến về bức “Về Giang Nam” này, họ đã cho ra số điểm cao nhất vô cùng xứng đáng.

Sau khi đánh giá, tài khoản chính thức của cuộc thi đã đăng tải những tác phẩm xuất sắc lên. Họ cũng cố ý đặt tác phẩm hạng nhất và hạng hai bên cạnh nhau.

Tài khoản Weibo này vốn dĩ có độ hot cao, ngoại trừ đợt sóng gió chưa hoàn toàn lặn trước đó nó còn được các Weibo uy tín chia sẻ, thế là càng được chú ý nhiều hơn.

Hai ngày nay, tâm trạng Lữ Lữ cực kỳ tốt, rảnh rỗi là lại hát ngân nga, đến nỗi các thợ trong tiệm phải bịt tai bảo: “Đừng có hát nữa, đổi bài được không?”

Lữ Lữ cười hì hì bảo: “Tâm trạng bác không tốt ạ? Tâm trạng không tốt thì mở bình luận ra xem thử đi.”

Trong bài đăng về tác phẩm của Khương Uyển Phồn và Yến Tu Thành, sự thiên vị của đại chúng rất thắng thắn:

~Đúng! Hạng nhất đẹp hơn hạng nhì nhiều!

Khương Uyển Phồn không lên mạng xã hội nhiều, mỗi ngày đều thêu đến mức cổ sắp gãy tới nơi rồi, chỉ muốn nằm bất động thôi. Lữ Lữ vô cùng chu đáo, chụp màn hình đủ loại bình luận và gửi cho cô. Khương Uyển Phồn nhìn thấy chỉ trả lời một chữ: “Ồ.”

Lữ Lữ nói với Trác Dụ: “Bình tĩnh quá đi mất!”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Ai ngờ Trác Dụ còn bình tĩnh hơn cả Khương Uyển Phồn: “Tài năng của cô em phát huy vẫn luôn ổn định, cô ấy tự tin, có năng lực.”

OK, quả nhiên là vợ chồng.

Sau đợt chọn lọc hai, cuối cùng có 15 người tiến vào vòng chung kết.

Trận chung kết sẽ phát sóng trực tiếp trên mạng, tự mình đặt ra chủ đề, hoàn thành sáng tác tại chỗ. Trong thời gian có hạn sẽ càng thử thách kỹ thuật của thí sinh.

Mạnh Viên và Khương Uyển Phồn trao đổi, bà nói với cô: “Đây mới là sự kiện chính, mảng công nghiệp sáng tạo, bảo tàng quốc gia, cục văn hóa, đến lúc đó sẽ có một người phụ trách liên quan đến, khách quý là một phần, chủ yếu là khảo sát tuyển chọn. Cháu còn trẻ tuổi, kỹ thuật tốt, hãy phát huy hết mình nhé, tương lai xán lạn cũng xem như không phụ lòng tôi đã hứa hẹn với cô Kỳ.”

Bên này hai người trò chuyện với nhau vui vẻ, Trác Dụ yên lặng ngồi cách đó không xa một mực quan sát Khương Uyển Phồn.

Cô lễ phép, nụ cười dịu dàng nhưng sắc mặt không quá căng thẳng và gợn sóng.

Vòng chung kết sẽ diễn ra vào ngày 10 tháng sau.

Ngoài hai lần phối hợp với việc tuyên truyền, Khương Uyển Phồn vẫn luôn từ chối những cuộc hẹn phỏng vấn và lời mời tìm đến mình. Mặc dù vậy nhưng vẫn có một số phóng viên siêng năng cần cừ canh giữ trước cửa vào “Giản Yên”.

Khương Uyển Phồn bị chặn đến độ bất lực, ngày ấy cô đi ra ngoài, phát cho mỗi người một chai sữa dừa rồi bảo: “Thời tiết lạnh thế này, mọi người về làm việc đi. Tôi không có gì để phỏng vấn cả, dù có trả lời câu hỏi thì nói những thứ quá chuyên nghiệp mọi người cũng không hiểu. Đến hôm thi, mọi người nhìn tôi thêu trực tiếp là được rồi.”

Ngày hôm sau, Khương Uyển Phồn kéo Trác Dụ khăn gói trở về Lâm Tước.

Sau khi thấy cô, Hướng Giản Đan cau mày lâu ơi là lâu: “Sao sắc mặt uể oải thế này.”

Khương Uyển Phồn đáp qua loa: “Hôm nay con không trang điểm.”

“Mệt thì có.” Hướng Giản Đan lầm bầm: “Nếu biết cuộc thi hành con như này thì đừng tham gia cho rồi.”

Trác Dụ sợ Khương Uyển Phồn lại cãi vã với mẹ, bèn lặng lẽ nắm chặt tay cô: “Mẹ đang đau lòng em thôi.”

Khương Uyển Phồn nhìn anh chớp mắt mấy cái: “Anh chỉ dỗ được một người thôi, dỗ em hay dỗ mẹ em?”

“Dỗ em trước.” Trác Dụ cười cười.

Quả thật Khương Uyển Phồn rất mệt, làm việc trong trạng thái áp lực lớn mà bản thân không nhận ra, đã vậy khi làm gì cô cũng hăng hái và không dám thả lỏng. Sau khi thay đổi hoàn cảnh, cơ thể đã có phản ứng trước, rã rời buộc phải nghỉ ngơi.

Vừa ăn cơm tối xong, chưa đến bảy giờ mà cô đã lên phòng ngủ ngủ một giấc.

Người nằm nghiêng, cuộn tròn lại hệt như phiến lá cuộn lại, mái tóc đen óng xõa tung trên gối giống như hoa sen. Nhịp thở của Khương Uyển Phồn đều đặn, nhưng
ấn đường lại cau có. Trác Dụ ngắm hồi lâu, sau đó nhẹ nhàng chỉnh chăn cho cô.

Ở nhà, tất cả mọi người đều không nhắc đến chuyện thi, cũng không chỉ tay năm ngón bảo cô làm thế này thế kia. Mỗi ngày Khương Uyển Phồn chỉ ăn rồi ngủ, thức dậy lại đi leo núi với Trác Dụ, còn câu cá trong không gian núi non trong lành, cuộc sống trôi qua nhàn nhã và tự tại.

Hôm ấy, hai người tay không trở về nhưng suốt đường đi lại cười nói vui vẻ. Sau khi vào nhà cũng không chú ý có khách đến.

“Chị ơi.”

Khương Uyển Phồn kinh ngạc kêu lên: “Tiểu Thủy đến à.”

Đây chính là cậu bé trai chỉ còn nửa thân trên mà Khương Uyển Phồn đã cứu trong trận thiên tai lũ lụt cực kỳ lớn tại Lâm Tước năm ngoái.

“Em cao lên rồi!” Khương Uyển Phồn cười đưa đồ ăn vặt cho cậu.

Tiểu Thủy ngượng ngùng sờ đầu, nói: “Bà Ba cũng đến ạ.”

Đang nói chuyện thì thấy Kỳ Sương đỡ một cụ già đến.

Bà Ba không có tên, thuở xã hội cũ, bà bị bán cho nhà địa chủ làm con dâu nuôi từ nhỏ, sau hai năm hiu quạnh lại bị bán cho một nhà khác, vì gặp gỡ một số người không tốt nên phải cắt tử cun9. Bà một thân một mình, không có con cái, mười mấy năm trước phải dựa vào việc nhặt rác mót đồ mà mưu sinh. Sau này chính phủ tiếp quản, tuy thu nhập thấp, cuộc sống nghèo khổ nhưng chí ít cũng có nơi nương thân.

Khương Uyển Phồn vội vàng tiến lên đỡ tay con lại của bà Ba.

Họ nói chuyện với nhau bằng giọng địa phương đặc sệt và chính gốc, cộng thêm việc cụ già nói năng có chút ậm ừ không rõ nên Trác Dụ nghe không hiểu gì. Nhưng anh thấy được sắc mặt Khương Uyển Phồn có kinh ngạc, có ngơ ngác.

Hầu hết các sản phẩm thêu ở thị trấn đều bán cho ông chủ ra giá cao kia, còn ký kết hợp đồng lâu dài. Điều khoản cụ thể của hợp đồng thế nào thì không rõ, sau khi cô đi khuyên nhủ không có kết quả gì thì cô không hỏi đến những chuyện này nữa.

Không phải không muốn quan tâm mà càng gần quê hương lại càng yếu đuối, và hơn hết là cô đã mất đi sự thương xót.

Bà Ba ra dấu tay, nói với cô từng câu từng chữ: “Cháu ơi, cháu có thể bán đồ thêu giúp bà không?”

Tiểu Thủy cũng nói: “Chị ơi, còn có em nữa.”

Kỳ Sương nói với bà ấy: “Cháu biết tay nghề bà Ba rồi đấy, không hề thua kém gì bà. Bà ấy lại thêu những món lớn, có khi mất một hai năm mới làm xong. Ông chủ kia thích màn mừng Hỉ do bà Ba thêu, ra giá cao lắm. Nhưng bà Ba không đồng ý.”

Khương Uyển Phồn cúi thấp đầu: “Tại sao ạ.”

“Bà ấy bảo bà ấy chỉ tin tưởng cháu. Bất kể người khác lựa chọn thế nào thì bà ấy cũng chỉ muốn đưa cho cháu thôi.

Không liên quan đến giá cao hay giá thấp, đó là một sự phó thác gửi gắm.

Sau khi tiễn khách đi và trở về phòng, Khương Uyển Phồn đã ôm Trác Dụ khóc một lúc lâu.

Trác Dụ không hỏi gì cả, vuốt v3 nhè nhẹ lưng cô, kiên nhẫn như dỗ dành em bé vậy. Chờ khi cảm xúc cô dịu lại, anh mới dịu dàng nói: “Những gì em làm đều có ý nghĩa, đó là… Báu vật trân quý nhất trên trời. Em đừng tự nghi ngờ bản thân, hãy làm chuyện em cho là đúng đắn. Trời cao sẽ dõi theo em, che chở cho em và cùng sẽ phù hộ em.”

Mắt Khương Uyển Phồn đỏ hoe: “Ừm, nên anh mới xuất hiện.”

Cả gia đình cũng cảm nhận được cảm xúc của Khương Uyển Phồn đã trở nên tốt hơn một cách rõ ràng. Mỗi ngày cô luôn tràn trề nhiệt huyết lật xem tài liệu, xem đồ thêu, thời điểm có linh cảm, cô sẽ cầm bút lên vẽ ra ngay lập tức.

Cô tán gẫu với Kỳ Sương, gọi bà Ba với Tiểu Thủy đến nhà ăn cơm. Có lúc cô sẽ hỏi ý kiến của hai bà, nếu ý kiến trái ngược nhau, cô sẽ hỏi Tiểu Thủy: “Em thấy tấm nào đẹp hơn?”

Bên trái họa tiết cối xoay mặt trời, bên phải là ban đô của người dân tộc miền Bàn Dao.

Tiểu Thủy lắc đầu: “Xấu quá.”

Khương Uyển Phồn chống nạnh, tức giận bảo: “Chị thích sự thành thật và hòa nhã của em đấy.”

Tiểu Thủy còn tưởng mình được khen thật, vui vẻ nói: “Không chỉ hai cái này xấu đâu, mấy cái phía trước cũng xấu cơ.”

Khương Uyển Phồn: “…”

Trác Dụ nhịn cười, đẩy cô ra sau lưng mình: “Còn so đo với một đứa trẻ nữa à.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Mãi một lúc sau Tiểu Thủy mới ngờ ngợ, bèn nhỏ giọng hỏi Trác Dụ: “Anh ơi, có phải em nói sai không?”

“Không sai.” Trác Dụ vỗ vỗ bờ vai gầy gò của cậu: “Chỉ là phải đối xử khéo léo với con gái, lần sau thử chút có được không?”

Hiện tại Tiểu Thủy đang học cách dùng gậy, cậu bé chống gậy dậm hai cái rồi mới đi tìm Khương Uyển Phồn, cười ngây ngô bảo: “Chị ơi, chị định dùng nó đi thi ạ?”

Linh cảm của Khương Uyển Phồn tạm thời chạm mạch, cô không mấy hào hứng “ừ” một tiếng: “Bị em bác bỏ hết rồi, bây giờ chị buồn ngủ lắm.”

Da Tiểu Thủy ngăm đen nên càng khiến đôi mắt cậu bé sáng ngời hơn, hệt như rừng nho sau cơn mưa vậy.

Khương Uyển Phồn nhìn cậu hỏi: “Em có sáng kiến gì?”

Tiểu Thủy hỏi: “Chị ơi, chị biết múa rối chứ?”

Trác Dụ nhìn một lớn một nhỏ đang trò chuyện hăng say, họ lại dùng giọng địa phương đặc sệt.

Sau bữa cơm trưa, Tiểu Thủy lễ phép chào tạm biệt anh.

Cậu bé 14, 15 tuổi, khuôn mặt thanh tú. Không đành lòng nhìn xuống nửa phần chân đã mất đi một nửa của cậu, bên dưới trống rỗng, mỗi bước đi của cậu đều lay động mạnh như xích đu. Ai nhìn cũng phải cảm thán số mệnh thật bất công.

Trác Dụ vốn muốn lái xe đưa cậu về nhưng nghĩ lại có lẽ cậu đã quen rồi, lòng tốt của mình trái lại sẽ khiến cậu bé suy nghĩ nhiều.

“Vừa nãy có chuyện gì vậy? Cười vui thế.” Trác Dụ thôi nhìn, đi đến chỗ Khương Uyển Phồn.

“Tiểu Thủy sáng tạo thật đó.” Khương Uyển Phồn nói với sắc mặt sinh động: “Được em ấy dẫn dắt, bây giờ em biết lúc thi vòng chung kết sẽ thêu gì rồi.”



Bên này, Tiểu Thủy về đến nhà. Trong mảnh sân nhỏ tồi tàn, có hai người đàn ông đang nói chuyện với mẹ cậu.

Cậu biết hai người này, họ là người đến thị trấn Lâm Tước thu mua sản phẩm thêu, trước kia cũng từng bán cho họ một số đồ lặt vặt.

Hàng thêu ở đây thường được mọi người yêu thích, có công ty đến mua cũng chẳng có gì lạ.

Tiểu Thủy lắc đầu nói: “Tạm thời không có hàng nữa, đã nhờ người khác bán rồi.”

Người đàn ông mặc đồ màu xanh lá cây tiếc nuối nói: “Không để lại cho chúng tôi sao?”

Người còn lại hỏi thử: “Hay là lấy về đi? Chúng tôi trả tiền mặt, bây giờ đưa luôn.”

Tiểu Thủy vẫn lắc đầu: “Không lấy về được, đưa rồi là đưa rồi, không thể đổi ý.”

“Được rồi.” Người đàn ông đồ xanh cười: “Nhóc con biết giữ chữ tín, sau này làm ăn lớn đấy.”

Tiểu Thủy im lặng không nói gì. Cậu đã như vậy rồi còn làm ăn lớn gì nữa chứ, ngay cả thị trấn Lâm Tước bé nhỏ này cậu còn chưa ra khỏi.

“À đúng rồi, ở khu này có phải có một người tên Khương Uyển Phồn đúng không?” Người đàn ông áo xanh chợt hỏi.

Tiểu Thủy ngẩng đầu lên: “Sao anh biết? Tôi gọi chị ấy là chị.”

“Bây giờ đang tổ chức một cuộc thi mà, rất hot, hầu hết người trong nghề đều chú ý theo dõi. Cô gái Khương Uyển Phồn này khá có tiếng, tôi nhớ cô ấy là người Lâm Tước.” Người đàn ông áo xanh khen ngợi liên tục: “Tác phẩm vòng hai của cô ấy thật sự rất đẹp, nhóc từng xem chưa? Đến đây, tôi cho nhóc xem thử, có đăng lên mạng xã hội rồi.”

Tiểu Thủy cảm thấy mới lạ, bèn đến gần họ xem cẩn thận.

Người còn lại hỏi: “Sắp đến vòng chung kết rồi nhỉ? Cô ấy thêu cảnh núi và sông rất giỏi, chắc chắn đến vòng chung kết cũng sẽ thêu tranh phong cảnh, vậy thì tỉ lệ thắng sẽ cao hơn.”

Tiểu Thủy đang xem Weibo kỹ nên thuận miệng nói: “Không phải tranh sơn thủy đâu, chị ấy thêu chân dung nhóm người dân tộc Miêu.”



Theo dự báo thời tiết nói thì tối nay sẽ có mưa.

Một cơn mưa thu lạnh rét đổ xuống, luống khí lạnh cũng ập đến, mùa đông đã gần trước mắt. Ở vành đai xanh bên cạnh thỉnh thoảng lại có mèo hoang nhảy ra, đen trắng hay màu tro đều có đủ cả, đuôi chúng lắc lư, cái bóng dưới đất cũng chậm rãi chuyển động theo. Gió thổi qua, bóng cây chập chờn, cái bóng của chúng bị cắt xẻ nhỏ vụn ra. Đám mèo kêu một tiếng rồi giải tán, chỉ còn lại gió đêm lạnh buốt giá.

Người đại diện gọi điện thoại đến, nụ cười lan tận khóe mắt, bước chân vội vàng tiến vào: “Mau lên, vòng chung kết này Khương Uyển Phồn sẽ thêu chân dung người.”

Trên ghế xoay, Yến Tu Thành ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm.

“Tôi biết cậu không giỏi thêu hình người nhưng nếu đã biết thì chắc chắn cậu có đủ thời gian để chuẩn bị. Chỉ cần cậu hoàn thành trước cô ta thì tôi sẽ dặn dò bên kia, ưu tiên chấm điểm tác phẩm cậu trước.”

Yến Tu Thành vẫn không nói tiếng nào như cũ.

Giọng điệu người đại diện chợt thay đổi, mép nhếch lên đầy khinh thường, trơ tráo nói nghiêm túc: “Bên trụ sợ chính ở Ý đã nói rồi, trừ khi cậu được giải nhất, nếu không việc hợp tác thiết kế quốc tế cậu đừng mơ mộng đến. Còn nữa, sự kiện kia công ty đã đập không ít tiền vào việc marketing, kết quả ra sao chắc không cần tôi nhắc lại nữa nhỉ? Lần này mà không thắng, không đạt được điều kiện thỏa thuận đã đặt với nhau ban đầu thì tiền vi phạm hợp đồng cậu lãnh đủ.”

Ngón tay Yến Tu Thành co rúc lại chặt chẽ, khớp xương gồng dùng sức đến đỏ bừng. Dù anh ta cười nhưng xương quai hàm lại vô thức run rẩy: “Được, tôi biết rồi.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện