Trước những công kích huỷ thiên diệt địa kia mà ánh mắt cô gái chẳng hề nao núng, sợ hãi mà chỉ có sự bình tĩnh. Cô gái đó giơ cây nỏ lên phía trước, chĩa thẳng vào đợt công kích.
Cô gái xanh lại xuất hiện trong tầm mắt Thiên Tuệ. Cô ta nhìn Thiên Tuệ, thấy hai hàng nước mắt chảy xuống kia, cô gái đó quẹt quẹt.
“Khóc... Khóc kia”. Cô ta nói xong nhưng cũng không đoái hoài gì đến Thiên Tuệ, chỉ chăm chăm ôm thú nhỏ đi về phía trước. Cô nhìn thấy một cây nỏ dưới đất, cô ta cầm lên soi soi.
Thu lại cảm xúc, Thiên Tuệ lau nước mắt đi. Đi tới bắt lấy cây nỏ trong tay cô gái kia rồi thu vào trong.
Cô gái kia cũng không quan tâm lắm mà chỉ chỉ Thiên Tuệ về hướng phía trước. Đó là một chiếc bàn hình tròn, trên bàn có các khuôn giống hình dạng của những cuốn sách. Ở trên có năm khuôn, dưới năm khuôn đó có một khuôn.
Cô ta chỉ về cái khuôn ở dưới, miệng lờ lờ nói: “Mất... Trộm.” Rồi nhìn chằm chằm vào người Thiên Tuệ như thể cô là kẻ trộm không bằng.
“Hả, ta sao. Nhưng ta mới tới đây lần đầu mà, sao ta có thể lấy thứ gì được chứ?” Khoan đã, dường như có một ý nghĩ nào đó xẹt qua trong đầu Thiên Tuệ.
Năm cái khuôn sách, rất giống cuốn Toán, Lý, Hóa, Sinh, Tinh thần của Phong Nha. Còn cái khuôn ở dưới... Thiên di bộ pháp. Phải, là cuốn Thiên di bộ pháp kia.
Thiên Tuệ cười khổ vỗ trán, song cô nghĩ đến một chuyện. Đây chẳng lẽ là nơi của chủ nhân Phong Nha, mà Phong Nha luôn miệng gọi Minh Hoa là chủ nhân, kết hợp với tràng cảnh hồi nãy cô chứng kiến cô có thể đưa ra kết luận rằng cô gái hồi nãy là Minh Hoa.
Minh Hoa là luân hồi giả chuyển thế sao? Nhưng tại sao cây nỏ thần này lại ở trong tay cô chứ, có rất nhiều câu hỏi trong đầu Thiên Tuệ khiến cô liên tục vò đầu bức tóc.
Chứng kiến khuôn mặt liên tục thay đổi của Thiên Tuệ, thêm hành động cứ suy nghĩ chút lại vò đầu bức tóc của Thiên Tuệ khiến cô gái kia nghĩ cô bị bệnh gì đó.
“Thôi vậy, ta không có khả năng tìm hiểu hết được. Trước tiên phải trả lại đồ vật đã.” Nghĩ nghĩ Thiên Tuệ cũng thấy nhẹ đầu hơn.
Cô quay sang nói với cô gái kia: “Ta biết vật đó ở đâu, cô đi theo ta.”
Từ trong hư không hiện ra một thân ảnh to lớn mà vô cùng quen thuộc với Thiên Tuệ, Thanh Giang. Một cỗ khí lực từ cây nỏ phát kích ra, một luồng bạch quang nhắm thẳng vào đợt công kích, lực lượng của nó quét tan phá nát toàn bộ công kích của bọn chúng.
Bọn chúng muốn chạy nhưng không kịp. Mũi tên ấy chạm phải một tên, khiến nó nổ ra, tạo thành trận pháp mang bạch sắc vây hãm tất cả lũ còn lại. Những kẻ ở trong trận pháp ấy như những con mồi đang chờ mổ thịt vậy.
Từng khuôn mặt lạnh băng hiện lên vẻ không cam lòng, không chịu thua cuộc hay sợ hãi. Cô gái đó thấy hết những cảm xúc đó nhưng ánh mắt vẫn không hề dao động.
Cơ thể của những kẻ đó đang từ từ phân tán, triệt để vẫn lạc.
Cô gái ấy đưa nỏ ra ngắm, thanh nỏ tan biến dần đi. Cô nhắm mắt lại, ngửa đầu lên cao, thân ảnh của nàng cũng dần hóa thành những hạt sáng li ti rồi tan biến vào hư không theo người nam nhân kia, như chưa từng tồn tại.
Không hiểu sao chứng kiến một tràng cảnh như này hai hàng lệ của Thiên Tuệ đã ương ướt lúc nào mà cô còn không hay.
Mọi thứ trở lại bình thường, sinh vật xung quanh tiếp tục chuyển động, như không hề bị đóng băng.
…
Ngoài cánh rừng