Khi Vân Chiêu vừa nảy ra ý nghĩ Đại Minh còn thuốc để chữa thì triều đình Đại Minh đưa ra chính sách ngu xuẩn.
Triều đình bây giờ ngoài trừ Liêu thuế lại tăng thêm "tiễu thuế" và "trưng thuế", hai thứ thuế này tổng cộng muốn gom 280 vạn lượng.
Đây chính là quốc sách mới " tứ chính lục ngung thập diện võng" của tân nhiệm binh bộ thượng thư Dương Tự Xương.
Trong đó tứ chính là Thiểm Tây, Hà Nam, Hồ Quảng, Giang Bắc, không tiêu diệt mà chuyên môn phòng ngự tặc khấu làm chủ.
Lại lấy Duyên Tuy, Sơn Đông, Sơn Tây, Giang Nam, Giang Tây, Tứ Xuyên làm lục ngung, sáu vị tuần phủ này phòng ngự hiệp trợ tiêu diệt tặc khấu, gọi là lưới phủ mười mặt.
Dương Tự Xương đề xuất, tăng binh 40 vạn, tăng thuế 280 vạn, do Hùng Văn Xán làm tổng quản quân vụ năm tỉnh, vừa vỗ về vừa tiêu diệt tặc khấu, chia ra để trị.
Nghe nói sách lược gom tiền là nhân lương, đật địa, sự lệ, dịch lệ.
Nhân lương tức là mỗi một mẫu đất tăng thêm thuế sáu thành, mỗi gánh lương tính tám tiền, từ lương quy ra tiền mà nộp.
Dật địa là quan phủ đi tìm nhà có đất đai vượt quá hạn ngạch để thu thuế lần nữa.
Sự lệ là để nhà có tiền bỏ tiền ra mua hạn ngạch giám sinh, cái lợi của giám sinh là không cần nộp thuế.
Dịch đệ tức là loại bỏ bưu cục, nghe nói như thế tiết kiệm được 20 vạn lượng bạc.
Ngoài ra còn có tông thất quyên góp, Tần vương phủ quyên 600 lượng bạc, chẳng đáng là gì, song tính vào mười hạng đầu của danh sách phiên vương quyên góp rồi, đủ thấy tấm lòng các phiên vương với hoàng đề bệ hạ ra sao.
Quan Trung tất nhiên cũng phải tăng thuế, có điều dưới sự an bài của viên quan lọc lõi quan trường như Lao Như Ý, huyện Lam Điền tổng cộng mua 71 hạn ngạch giám sinh, đồng thời bỏ chín nghìn lượng bạc mua dịch trạm Quan Trung tới kinh sư, bảo lưu dịch tốt.
Vân Chiêu còn muốn mua cả dịch trạm từ Quan Trung tới Nam Kinh, không ngờ bị chậm chân, khi hỏi giá Lao Như Ý mới biết, bị diêm thương đông nam mua mất rồi.
Một giám sinh tốn 106 lượng, 71 giám sinh, Vân Chiêu tiêu mất gần 8000 lượng.
Gộp cả hai đằng, một mình huyện Lam Điền đã hoàn thành hạn ngạch thuế tăng thêm của toàn bộ Quan Trung.
Sau khi một đám chưởng quầy Vân thị tính toán, Vân Chiêu mới biết, mình chẳng những không lỗ, mà còn kiếm hơn 3000 lượng.
Mỗi một danh sách giám sinh có 100 mẫu đất không cần nộp thuế, nói cách khác, chỉ cần thao tác thỏa đáng, huyện Lam Điền có 7100 mẫu ruộng tốt không phải nộp một đồng thuế nào cho triều đình.
Từ phủ Tây An tới kinh sư hơn 2000 dặm, theo thông lệ của Đại Minh, cứ 50 dặm thiết lập một dịch trạm, Vân Chiêu chỉ tốn chín nghìn lượng mua được gần 50 trạm trung chuyển hoàn chỉnh.
Các chưởng quầy kiến nghị, đem toàn bộ dịch trạm làm khách sạn, chỉ cần hai năm, bọn họ tự tin lấy lại cả vốn lẫn lãi ! “ Vì sao huynh tiêu tiền vì nước mà lại còn kiếm được tiền?” Gần đây Phùng Anh cái gì cũng hứng thú, vì đạt được một số mục đích nho nhỏ, thậm chí không tiếc lóng ngóng dùng mỹ sắc của nàng để dụ hoặc Vân Chiêu:“ Trong chuyện này có vấn đề trọng tổ tài chính, cũng có vấn đề quan viên bản rẻ sản nghiệp quốc gia, cộng hai thứ lại, không muốn phát tài cũng khó.
” Vân Chiêu nói một chuyện làm người ta cao hứng với giọng lạnh băng, trong sáu dịch đạo bị loại bỏ lần này, con đường từ Quan Trung tới kinh sư là có giá thấp nhất.
Bán hạn ngạch giám sinh gom tiền, không khác nào khoét thịt để tẩm bổ vết thương.
Phùng Anh nghe Vân Chiêu phân tích xong liền vỡ lẽ:” Người đưa ra kiến nghị này phải giết mười tộc, hoàng đế trước kia giết mười tộc của Phương Hiếu Nhụ là sai rồi, rốt cuộc là ai đưa ra kiến nghị này?”“ Binh bộ thượng thư Dương Tự Xương.
” Vân Chiêu thở dài: “ Sách lược muốn chống ngoài phải an trong của ông ta về cơ bản là không hề sai, nhưng ông ta không nên đưa lòng riêng mình vào trong đó.
Dịch lộ chúng ta mua một, theo Lao Như Ý nói, diêm thương có quan hệ với ông ta mua ba cái, loại người như ông ta không nên làm quan, mà sinh ra để làm thương nhân.
”Phùng Anh cũng cảm thán: “ Nếu võ quan không sợ chết, văn quan không tham tiền thì thiên hạ này đâu ra loạn