Bánh bao sữa nhìn anh tư Lâm bị dọa mặt mũi trắng bệch, cười híp mắt ôm lấy anh.
"Anh tư Lâm, Tể Tể rất ổn nha.
"Hoắc tư Lâm: "! ! "Hoắc tư Lâm nhìn thấy vết máu trên mặt bà bắt cóc kia, trấn an sờ đầu bánh bao sữa, sau đó nhanh chóng kiểm tra tình huống của An An.
Xác định An An không có vết thương nào, chỉ là hôn mê mới thở phào nhẹ nhõm.
Đã có người gọi 110 và cả 120, trong lúc chờ họ đến, vội vàng kiểm tra chân của Tể Tể.
Trong lòng bàn chân của bánh bao sữa có lưu lại ấn ký của cha Minh Vương không nhìn kỹ sẽ không nhìn thấy rõ, nhưng nhìn điệu bộ này của anh tư Lâm! ! Bánh bao sữa cảm thấy không ổn lắm, vội vàng trốn về sau.
"Anh tư Lâm, sao vậy?"Hoắc tư Lâm vừa dịu dàng vừa đau lòng dỗ dành bé: "Tể Tể ngoan, để anh tư Lâm nhìn xem chân có bị thương không?"Một cước đá văng cửa xe, cửa xe đều bằng nhôm hợp kim mà bị đá không những mở ra mà còn rớt xuống, có thể thấy được bánh bao sữa vừa rồi dùng sức lớn đến đâu.
Bánh bao sữa rụt chân nhỏ lại giấu về sau, nhưng không có chỗ để giấu.
Bánh bao sữa lúng túng, khuôn mặt của bé đỏ lên.
"Anh tư Lâm, Tể Tể thật sự không có việc gì.
"Bánh bao sữa càng hiểu chuyện như vậy, Hoắc tư Lâm càng lo lắng.
Hắn từ chỗ tư Tước biết được tình huống của bánh bao sữa, biết bé trước khi được chú hai nhận nuôi thì là cô nhi ở cô nhi viện, hơn nữa còn thỉnh thoảng nhắc tới cha của mình ở Địa phủ, nghe nói người cha ở Địa Phủ kia còn không phải là người cha tốt, Hoắc tư Lâm cảm thấy đau lòng, tâm rối bời xoắn thành một đoàn.
Giọng nói dịu dàng ôn nhu đến khó tin, giống như là sợ hù dọa đến bánh bao sữa.
"Tể Tể ngoan a, anh tư Lâm sẽ không làm đau Tể Tể ~"Bánh bao sữa: "! ! "Được rồi!Xem ra, không cho anh tư Lâm nhìn, anh tư Lâm là sẽ không bỏ cuộc.
Bên cạnh đám người đang xôn xao bàn tán.
"Mức độ như thế này! ! chân đứa nhỏ này không gãy mới lạ?""Đúng vậy, cẩn thận một chút, 120 chưa tới thì đừng để bị đụng.
"! ! Bánh bao sữa cố hết sức giải thích: "Tể Tể ổn mà, thật sự không có việc gì! ! "Hoắc tư Lâm duỗi tay ra, lần nữa đem bánh bao sữa ôm được vào trong lồng ngực của mình.
Không đợi bánh bao sữa nói chuyện, vừa cẩn thận vừa nhanh tay tháo giày của bánh bao sữa ra.
Bánh bao sữa trốn tránh rụt chân!Vặn vặn!Hoắc tư Lâm sợ làm bị thương bé, không dám dùng nhiều sức, tháo giày bánh bao sữa ra rồi nhưng chân vẫn còn đi tất.
Tất nhỏ màu hồng, ở cổ chân có nơ con bướm màu trắng, ôm lấy mắt cá chân nhỏ của bánh bao sữa nhìn rất đẹp mắt.
Bánh bao sữa phản xạ co lại, Hoắc tư Lâm lại ôn nhu kiên nhẫn dỗ dành bé, một bên dùng hai chân kẹp lấy đôi chân bé, giữ cố định em gái bé nhỏ trong ngực mình.
Vừa muốn tháo tất ra bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nhanh chóng nhìn bốn phía xung quanh một chút.
110 và 120 đến rồi, cả em gái Hoắc An An và cả Giai Giai trước đó bị hắn đánh ngất xỉu cũng được đưa lên xe cứu thương.
Mà trước đó, xe của bà Giai Giai nãi nãi thì dừng ở bên cạnh, ở vỉa hè còn có không ít tảng đá nhỏ, những người dân vây xem trước đó bởi vì hiểu lầm Hoắc tư Lâm, lên có lẽ mọi người cảm thấy trong lòng xấu hổ, lúc này không cần ai nói gì, mỗi người đều cầm đá lên trọi vào chiếc xe.
Đá ném vào đầu xe, ba bốn cái tảng đá ném chung một chỗ, dù là xe đủ khỏe khi va chạm vào những tảng đá, thì đầu xe cũng bị lõm một lỗ khá lớn, bà của Giai Giai cũng không rõ bên trong xe sống chết thế nào.
Hoắc tư Lâm tranh thủ gọi điện cho cha ruột Hoắc Trầm Huy, ôm bánh bao sữa cùng nhau lên xe cứu thương.
110 đến kiểm tra xe thì trong xe chỉ còn lại bà của Giai Giai không rõ sống chết.
Bánh bao sữa nằm trong ngực anh tư Lâm, dùng minh ngữ để hai con ma lang thang ở gần đây đi địa phủ báo tin.
Sau khi nói xong, phát hiện anh tư Lâm đang nhìn chằm chằm đôi chân trần của bé.
Bánh bao sữa căng thẳng, những ngón chân hồng hào mũm mĩm giống như những ngọn lửa trên bàn chân nhỏ trắng nõn đang co vào.
Sau đó thuận thế giẫm lên đùi anh tư Lâm, không cho anh tư Lâm nhìn thấy gan bàn chân có ấn ký mờ mờ.
Làm sao biết được Hoắc tư Lâm đã sớm nhìn xem rồi, hơn nữa còn đang thắc mắc trong lòng.
Cũng không phải lo lắng trong lòng bàn chân bánh bao sữa có cái bớt giống như hình ngọn lửa, mà là lo lắng bánh bao sữa có thật