Mỗi Lần Chạm Bóng Đều Vì Em

Chương 5


trước sau

“Carlos…”

Giọng nói đột nhiên vang lên nhưng không hề ảnh hưởng đến việc đá bóng của Carlos, cậu tiếp tục đá đổ lon. Đợi đến khi cậu quay đầu lại thì búp bê tóc đen đã xuất hiện trước mặt cậu.

Cậu có chút căng thẳng nên hơi ngây người ra.

"Tặng cho anh, cảm ơn anh hôm nay đã nói chuyện với em.” Tô Thanh Gia đưa đồ vật đang cầm trên tay cho Carlos, đương nhiên cô sẽ không vạch trần sự căng thẳng trong cậu.

Tâm hồn của trẻ con lúc nào cũng rất yếu ớt, cô phải bảo vệ sự thiện lương hồn nhiên của họ.

Tô Thanh Gia cố tìm một lí do để tặng quà cho Carlos, mặc dù hầu như là cậu im lặng không nói gì, để mình cố luyên thuyên.

Carlos muốn từ chối nhưng cậu không thể mở miệng được.

Đó là một quả bóng và một bình nước mới. Hai thứ đều màu trắng, trên mặt là lá cờ màu đỏ với mấy ngôi sao, là quốc kì, nhưng Carlos không nhận ra đó là quốc kì của đất nước nào.

“Em phải đi rồi, lần sau gặp lại nhé.” Tô Thanh Gia không đợi Carlos từ chối đã đẩy hai thứ đó vào ngực Carlos, bở vì ba ba đẹp trai vẫn còn đang đợi cô ngoài kia.

Lúc này, Carlos không vội quay lại tập bóng mà cúi người xuống, gỡ bao cát ra.

Hôm nay là lần đầu tiên có người nói với cậu: "Anh đá bóng rất tuyệt, rất có thiên phú, hãy tin em.”

Tiếng nói tự nhiên đến lạ nhưng mà là âm thanh hay nhất trên đời cậu từng được nghe.

Nữ tu sĩ Rosa đứng nói chuyện với Tô Tĩnh Khang. Hiện giờ Tô Tĩnh Khang là người đứng đầu lãnh sự quán, hoạt động lần này là do ông tổ chức, vì thế nữ tu sĩ Rosa bày tỏ sự cảm ơn với ông.

Tô Thanh Gia đi tới.

"Chào sơ” Cô gái nhỏ chào hỏi nữ tu sĩ, còn Tô Tĩnh Khang thì đứng giữa giới thiệu.

“Đây là nữ tu dĩ Rosa, còn đây là con gái tôi – Bella.”

Vì nữ tu sĩ đã lớn tuổi, nếp nhăn khắc sâu trên mặt không làm mờ đi sự cơ trí: “Oh, Vicente, con gái của cậu xinh quá, nhìn như một thiên sứ vậy.”

Tô Thanh Gia nở nụ cười ngọt ngào, giống như lớp đường phủ ngoài bánh mì “Cảm ơn bà đã khen, cháu là thiên sứ nhỏ của ba cháu đấy.”

Nếu có thể, bây giờ Tô Tĩnh Khang chắc chắn sẽ cười đắc ý, nhưng giờ không được, ông chỉ có thể bế con gái mình lên thôi.

Nói chuyện một lúc, Tô Thanh Gia bắt đầu nói rõ mục đích đến đây.

“Bà Rosa ơi, Carlos là người ở đây ạ?”

Nữ tu sĩ Rosa hơi kinh ngạc: “Đúng vậy, thiên sứ nhỏ, cháu nhìn thấy thằng bé sao?”

“Vâng ạ, cháu còn tặng anh ấy quả bóng ́ và bình nước nữa.” Tô Thanh Gia cố gắng làm cho giọng mình ngây thơ hết mức. "Sơ có thể nói cho cháu nghe một số chuyện về anh ấy được không? Cháu muốn làm bạn với anh ấy.”

Ngôn ngữ là một loại kỹ xảo, lúc này Tô Thanh Gia đang sử dụng khá tốt.

“Tất nhiên rồi, thiên sứ nhỏ, thằng bé cần một người bạn.” Nữ tu sĩ Rosa nghĩ ngợi một lúc rồi nói

“Để bà nhớ lại xem nào, thằng bé đến đây lúc bốn tuổi, ba mẹ nó qua đời vì tai nạn giao thông, lại không có thân nhân nào liên lạc với cảnh sát nhận về nên bị đưa đến đây. Lúc đó thằng bé rất đáng yêu như cháu bây giờ vậy.”

Nữ tu sĩ chìm trong dòng hồi tưởng, ánh mắt khi sáng khi tối, bà nói: "Lúc đó, rất nhiều người muốn nhận nuôi thằng bé nhưng nó không muốn, về sau càng ngày càng lớn không thích hợp để nhận nuôi nữa. Thằng bé…”

“Tính cách thằng bé hơi lầm lì nhưng rất mạnh mẽ, mấy bạn nhỏ khác thấy nó đáng yêu lại không thích nói chuyện nên suốt ngày trêu chọc…” Nữ tu sĩ Rosa đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Tô Thanh Gia.

“Thật ra thằng bé rất tốt, rất lương thiện, cháu chắc chắn sẽ trở thành bạn tốt của nó.”

Tô Thanh Gia chớp chớp đôi mắt trong suốt, dò hỏi: “Vậy cháu có thể đến đây thường xuyên không?”

“Tất nhiên rồi”

Tô Thanh Gia lại nghiên đầu dùng ánh mắt hỏi Tô Tĩnh Khang.

Tô Tĩnh Khang bị ánh mắt của cô làm cho mềm nhũn. Nếu ở đời sau, ông sẽ biết cái này gọi là “Moe” [*]

[*] Moe: người ta hay nói là đáng yêu

Ba Tô bị sự dễ thương của con gái mê hoặc đến mức không có thờ̀i gian hoạt động bộ não của nhà ngoại giao, thế nên gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Tô Thanh Gia biết phải báo đáp, lập tức “Bẹp” một cái lên má ông, “Ba là tốt nhất.”

Đợi chút, hình như đó là một bé trai??

Tô Tĩnh Khang: Ba muốn đổi ý rồi, phải làm sao đây? Còn kịp nữa không.

_______

Tô Thanh Gia vừa về nhà đã báo cáo thành quả hôm nay cho mẹ. Kể cả chuyện kết bạn với Lưu Mộng Nhã, tại bây giờ cô chỉ mới có tám tuổi mà.

Tất nhiên là có cả chuyện của Carlos nữa.

Minh Linh không có ý kiến gì về cậu bạn của Tô Thanh Gia, từ nhỏ con bé đã dịu dàng ít nói, nói chính xác là suốt ngày chỉ ở nhà. Vì vậy, nếu tìm được cơ hội để con gái ra khỏi nhà hằng ngày, Minh Linh cảm thấy thật sự rất tốt.

Vậy là từ sau hôm nay công việc hằng ngày của Tô Thanh Gia biến thành: buổi sáng luyện đàn dương cầm, buổi chiều ngủ trưa xong thì đọc sách, chờ Lưu Mộng Nhã và Carlos tan học thì đi tìm bọn họ chơi.

Cũng vào thời điểm đó, Carlos ở trong cô nhi viện với tâm trạng hết sức phức tạp.

Hôm qua nữ tu sĩ Rosa đã long trọng tuyên bố rằng hôm nay sẽ có người đến đây tặng quà. Không giống những đứa trẻ khác hi vọng nhận được quần áo đẹp, vui vẻ chờ quà đến. Carlos cảm thấy thay vì đi tranh quà với bọn họ không bằng cậu tự tập bóng một mình còn hơn.

Thế mà hôm nay, cậu lại nhận được món quà to nhất, vì ̀vậy khi trở về kí túc xá, tất cả các bạn nam đều dùng ánh mắt căm thù nhìn cậu…

Đều vì quả bóng trong ngực cậu.

Các cậu bé Tây Ban Nha thích đá bóng, đó là biểu hiện tốt đẹp của sức mạnh.

Cô nhi viện có ba quả bóng, hai quả là của chung, còn một quả là của Carlos.

Mấy cậu bé khác đều muốn có bóng, nhưng cứ muốn tranh là bị Carlos đánh cho một trận. Cuối cùng, không ai còn đến tranh bóng ́với cậu nữa, sân thể dục sau rừng cây nhỏ cũng biến thành lãnh địa của mình cậu.

“Ê, thằng bé xinh đẹp, ai cho mày quả bóng thế?” Mấy bạn nam hỏi, "thằng bé xinh đẹp" là biệt danh lũ con trai kia đặt cho cậu, ẩn chứa chút khinh bỉ.

Carslos không để ý tới bọn họ mà đi thẳng vào trong.

Mấy bạn nam không dám tranh bóng của cậu, mặc dù bọn họ nhiều người, nhưng nếu "thằng này" mà điên
lên thì chả ai yên với nó cả.

Bọn họ còn nhớ rõ mấy lần dạy dỗ trước.

Buổi tối, Carlos đặt bình nước và quả bóng cạnh gối, ban ngày hoạt động mạnh khiến cậu nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

Bầu không khí như ngập tràn hương vị của cô búp bê nhỏ.

Trong mộng, Carlos chép miệng một cái.

Cuộc sống bây giờ đối với Carlos quả thật giống như một giấc mộng.

Cậu không có tiền mua con búp bê trong tủ kính, nhưng hình như thượng đế đã nghe được tiếng lòng của cậu, cho cậu một cô búp bê hàng thật giá thật.

Cô ấy tên là Bella, là một cô bé người Trung Quốc.

Cậu không biết đất nước ấy ở đâu, nhưng điều này cũng không thể ngăn cản cậu yêu thích vùng đất đó.

Bởi vì đó là quê hương của búp bê Tây Dương với mái tóc màu đen.

Gần như chiều nào Tô Thanh Gia cũng đi tìm Carlos cùng cậu luyện tập. Cô nhi viện cách nhà Tô Thanh Gia tầm hai mươi phút đi xe, chỉ sau mấy lần. Carlos đã học được cách đợi cô ở trạm xe.

Không những thế, Carlos còn nói cho cô biết một lối đi bí mật, có thể đi thẳng tới sân thể dục nhỏ.

Tô Thanh Gia rất vui vẻ, bởi vì Carlos đã bắt đầu  chia sẻ bí mật của cậu với cô.

Hãy tha thứ cho tâm tư thánh mẫu của cô, mặc dù cô không hiểu biết nhiều nhưng rất muốn giúp cậu ấy.

Chỉ tại cậu bé Tây Ban Nha gầy teo này rất kiên cường và có khuôn mặt rất đẹp trai.

Còn cả đôi mắt xanh xám mà cô yêu thích nhất nữa.

Mấy hôm nay Tô Thanh Gia giúp Carlos tập luyện, kể từ đó cậu không còn đeo bao cát vào chân nữa, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Nguyên nhân lớn khiến cô trở thành fan bóng đá là bởi vì mê những anh chàng đẹp trai, bọn họ phát ra hormone nam giới, từng giọt mồ hôi rơi xuống, còn cả vòm ngực rắn chắc khi cởi áo đấu ra nữa.

Nhưng là một fan bóng đá có lí trí, Tô Thanh Gia còn biết rất nhiều kiến thức rèn luyện.

Hơn nửa tháng đó,  Carlos như biến thành miếng bọt biển hấp thụ hết kiến thức Tô Thanh Gia dạy.

Hôm nay, Tô Thanh Gia dạy cho cậu động tác làm nóng người mới.

Cô đỡ cánh tay Carlos, nâng chân trái lên rồi co lại trên không, giữ thẳng người, đùi phải từ từ hạ xuống, đến khi đùi và với bắp châṇtạo thành một góc khoảng chín mươi độ thì lại từ từ duỗi thẳng.

Sau đó lại cong rồi lại duỗi, lặp đi lặp lại mấy lần.

Carlos học theo Tô Thanh Gia, hai người giữ tay cho nhau, từ từ co chân, mỗi chân làm mười lần rồi đổi sang chân khác.

Đây là một động tác làm nóng người tương đối khó, yêu cầu chân phải giữ vững trạng thái cân bằng, hai người phải biết phối hợp, không được lôi kéo nhau, lúc nào cũng phải thẳng người.

Nhưng rõ ràng năng lực khống chế của Carlos rất tốt, mới làm lần đầu đã cực kỳ đúng chuẩn.

Không chỉ động tác này mà tất cả động tác Tô Thanh Gia dạy cậu, Carlos cũng có thể hoàn thành rất tốt, hơn nữa còn cố gắng tự tập lại rất nhiều lần.

Vừa rồi Tô thanh Gia giải thích với Carlos: “Động tác làm nóng người này tác động rất nhiều đến cơ thể, đặc biệt là các dây chằng.” Tô Thanh Gia giơ tay tỏ ý tạm dừng, có vẻ như sắp ngã.

Chờ đến khi hai chân đứng vững, Tô Thanh Gia chỉ vào phần sau bắp đùi mình: “Dây chằng kéo dài từ đây xuống, giống như một sợi dây thừng được vặn lên chủ yếu để khống chế đầu gối. Động tác này rất có tác dụng với các bó cơ, giúp anh rèn luyện các dây chằng khống chế đầu gối.”

“Nhưng nếu anh không giữ thẳng, duy trì sự cân bằng thì không thể đạt được kết quả như mong muốn, đôi khi còn làm dây chẳng đầu gối bị thương nữa.”

Vỗ vỗ bả vai Carlos, Tô Thanh Gia tươi cười rạng rỡ, mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên cái trán nhẵn nhịu, cô nói: “Nhưng động tác này cũng có́ thể tăng cường lực lượng ở chân, gia tăng sức bật.”

Mặc dù cô không đá bóng, nhưng đã từng tập mấy động tác yoga.

Carlos nhìn Tô Thanh Gia có chút xuất thần, nhưng do bình thường cậu ít nói chuyện cho nên Tô Thanh Gia cũng không phát hiện điều gì bất thường.

“Cậu bé xinh đẹp, cố gắng lên.” Tô Thanh Gia lại tiếp tục rèn luyện với cậu.

“Cậu bé xinh đẹp” là biệt danh của Carlos, cậu cực kỳ nhạy cảm với mấy chữ này. Lần thứ hai Tô Thanh Gia đến đây đã biết biệt danh này của cậu, mặc dù khi đó mặt Carlos đen sì, nhưng cô cảm thấy, biệt danh này vô cùng thích hợp.

Thật bất ngờ lại nghe thấy biệt danh này từ miệng Tô Thanh Gia.

Nhưng tại sao cậu lại cảm thấy thích thích thế nhỉ?

Carlos lại nhìn khuôn mặt cô một chút, trắng trẻo mịn màng như trân châu.

Đúng vậy, như trân châu, bởi vì cậu cảm thấy những thứ như sữa rất dễ dàng tan biến, không hợp với búp bê của cậu, thế nên đổi sang thứ khác để so sánh.

Nhất định là tại giọng nói của búp bê quá ngọt ngào, cho nên cậu mới bị mê hoặc và cảm thấy “cậu bé xinh đẹp” rất êm tai. Nhất định là như vậy rồi.

Lời tác giả: Càng ngày càng ngọt, ngọt như ngậm kẹo vậy. Các bạn ăn kẹo ngon không? À mà quên làm gì có ai mua kẹo cho các bạn. Haha....

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện