Nguy Dã đến viện nghiên cứu đã mấy ngày, dần dần thích ứng với công việc, hắn lớn lên đẹp, tính nết cũng hiền lành, Hàn Diệu cùng một ít người đều thực chiếu cố hắn.
Nhưng cũng không thiếu người bất mãn.
Nghiêm Vi Duyệt là người đứng đầu viện nghiên cứu, lại có quyền, hắn có thể đi theo phía sau Nghiêm Vi Duyệt, không khỏi bị người ghé mắt.
Có người cố ý lấy một ít vấn đề thâm ảo tới làm khó dễ hắn, Nguy Dã rốt cuộc chưa học xong đại học, so với những nghiên cứu viên đó còn kém xa, chỉ có thể ngượng ngùng mà cười cười: “…… Xin lỗi, ta không biết.”
Nhận được sự cười nhạo.
Hàn Diệu an ủi hắn đừng để ở trong lòng, những người đó là ghen ghét hắn.
“Chính là ta hiểu biết quá ít, hiện tại chỉ là vận may tốt mà thôi.” Nguy Dã thấu hiểu mà cười cười: “Ta còn có rất nhiều thứ muốn học.”
Hắn tự mình hiểu lấy, nhưng cũng có sự tự tin, không hề nhụt chí.
“Như vậy mới đúng.” Hàn Diệu thưởng thức mà vỗ vỗ bờ vai của hắn.
Hai người một trước một sau đi vào phòng thí nghiệm, Nguy Dã ở dưới sự chỉ đạo của cậu ta làm mấy cái thực nghiệm sinh vật cơ bản.
Sau khi làm xong thực nghiệm đang rửa tay, Hàn Diệu buồn bực mà lắc lắc bình thuốc khử trùng: “Sao lại hết nhanh như vậy.”
Nguy Dã: “Ngạch…… Ta có thể dùng tích phân đổi một lọ không?”
“Ngươi muốn một lọ thuốc khử trùng đem về nhà dùng?” Hàn Diệu trêu đùa: “Khó trách giáo sư Nghiêm nhìn trúng ngươi, ngươi cũng có thói ở sạch đi?”
“Cũng có? Còn có ai có thói ở sạch a.” Nguy Dã tò mò.
“Ha ha, đương nhiên là……” Hàn Diệu cười một tiếng, còn chưa dứt lời, chợt nghe cửa bị nhẹ nhàng gõ vang.
Nghiêm Vi Duyệt đứng ở cửa, mỉm cười nhìn cậu ta.
“Ngài tới từ khi nào vậy?” Hàn Diệu mặt nghẹn đỏ, cậu cười gượng vài tiếng, tìm cớ đi khỏi.
Nguy Dã tắt vòi nước.
Ánh mắt Nghiêm Vi Duyệt nhìn bàn tay trắng nõn của hắn: “Thuốc khử trùng ở nơi đó, lúc đi ngươi có thể lấy một lọ.”
Thanh âm vẫn ưu nhã êm tai.
Nguy Dã nhẹ nhàng “Oa” một tiếng, thẹn thùng tươi cười: “Cảm ơn giáo sư Nghiêm.”
“Ngươi không phải học sinh của ta, sao lại gọi ta là giáo sư?”
“Tuy rằng hiện tại không có thể đi học, nhưng ta cảm giác chính mình vẫn là một sinh viên…… Muốn học một ít tri thức từ ngài.” Nguy Dã nói: “Ngài không thích sao?”
Nghiêm Vi Duyệt thực hiền hoà mà mỉm cười nói: “Đương nhiên có thể.”
Làm trợ lý, Nguy Dã chủ yếu là dựa theo lời của Nghiêm Vi Duyệt mà làm việc.
Hắn đi theo Nghiêm Vi Duyệt vào văn phòng của y, Nghiêm Vi Duyệt cho hắn một xấp giấy báo cáo thật dày, làm hắn sao chép số liệu trong đó.
Bàn làm việc rất lớn, Nguy Dã lấy cái ghế ngồi đối diện y, bắt đầu nghiêm túc làm việc.
Ngòi bút sàn sạt rung động, vùi đầu viết trong chốc lát, lại ngẩng đầu, Nghiêm Vi Duyệt đã đứng dậy đi ra ngoài.
Trên bàn có cái mắt kính, viền bạc tinh tế ôn tồn lễ độ.
Đại đa số người mang mắt kính sẽ có thói quen đẩy mắt kính, nhưng ở chung mấy ngày nay, Nguy Dã chú ý tới Nghiêm Vi Duyệt chưa bao giờ như vậy.
Nguy Dã híp mắt nhìn nhìn mắt kính trên bàn, phát hiện là kính phẳng.
Thì ra là dùng để trang trí, còn tưởng rằng y bị cận đâu.
Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ở sau người, Nghiêm Vi Duyệt đã trở lại.
“Mệt sao?”
Nguy Dã làm bộ chính mình đang xem sách trên bàn, hắn chỉ chỉ một quyển trong đó, ngượng ngùng nói: “Ta đang xem cái này.”
“Ta cảm thấy chính mình cần học bù, giáo sư có thể cho ta mượn quyển sách này sao?”
Nghiêm Vi Duyệt mang mắt kính lên, tầm mắt dừng ở trên tay hắn, móng tay mượt mà trong sáng, vừa sạch sẽ lại đẹp, ngón tay thon dài.
Xuống chút nữa, trên trang giấy là chữ viết tuyệt đẹp, bút ký trật tự rõ ràng.
“Nếu ngươi muốn học tập, ta kiến nghị ngươi xem quyển này trước.” Y liền ôn hòa mà cười cười, rút ra một quyển sách khác: “Này là thần kinh sinh vật học cơ bản.”
“Cảm ơn giáo sư.” Nguy Dã cẩn thận nhận lấy, lộ ra nụ cười cảm kích: “Ta sẽ yêu quý nó.”
Hắn cúi đầu tiếp tục sao chép, nửa giờ sau giao lại tài liệu.
Nghiêm Vi Duyệt gật đầu nói cũng không tệ, nhìn trong chốc lát, ngước mắt hỏi hắn: “Trong khoảng thời gian này ở viện nghiên cứu thấy thế nào, có thích ứng chưa?”
Nguy Dã liên tục gật đầu: “Thực tốt, đãi ngộ khá hơn nhiều so với những công việc khác.” Hắn thành thật biểu hiện ra chính mình sợ chịu khổ: “Bên ngoài quá nóng, viện nghiên cứu còn có điều hòa.”
Nghiêm Vi Duyệt hơi hơi mỉm cười.
Nguy Dã ngay từ đầu còn không rõ ý cười này, sau lại phát hiện là chính mình vui quá sớm.
Buổi chiều, bên ngoài vận chuyển một con tang thi vào, người muốn vào phòng giải phẫu phải mặc đồ bảo hộ.
Không bao lâu, liền đổ đầy mồ hôi, còn phải tiếp tục công việc.
Nghiêm Vi Duyệt là mổ chính, thủ pháp thuần thục trầm ổn, Nguy Dã đi theo bên người y ghi lại số liệu, nghe thanh âm y xuyên thấu qua bộ đồ bảo hộ truyền ra tới, càng hiện vẻ thuần hậu từ tính.
Làm việc cũng vui sướng không ít đâu.
Sau khi kết thúc, tất cả mọi người đều có vẻ chật vật.
Hàn Diệu lau mồ hôi hỏi Nguy Dã: “Ngươi từng giết tang thi sao, khi giải phẫu, thấy ngươi cũng không sợ hãi.
Lần đầu tiên ta tiếp xúc thiếu chút nữa sợ tới mức chân mềm.”
Nguy Dã nói: “Ta là từ tỉnh thành phía nam tới, dọc đường đi gặp qua không ít tang thi.”
“Ngươi còn nhỏ, không dễ dàng a.” Hàn Diệu lắc đầu thở dài, một đội nhân viên nghiên cứu này, đến mạt thế vẫn luôn được bảo vệ rất khá.
Cậu ta hỏi: “Vậy ngươi có từng giết tang thi không?”
“Chỉ có một lần.” Nguy Dã nhấp môi cười cười: “Bạn của ta có dị năng rất lợi hại, y vẫn luôn bảo vệ ta.”
“Trách không được, vừa thấy ngươi liền biết, ngươi chưa từng chịu khổ.”
Người trong mạt thế phần lớn đều mệt mỏi mà sinh sống, mặc dù cơm áo không lo, sắc mặt cũng u ám.
Nhưng hắn không giống, sạch sẽ trong sáng, khí chất cùng dị năng của hắn rất giống.
Mọi người đều là miệng khô lưỡi khô, Nguy Dã dùng dị năng thả một chén nước cho chính mình uống, những người khác thấy thế cũng tới xin nước.
Cuối cùng hắn nhìn về phía Nghiêm Vi Duyệt, chủ động hỏi: “Giáo sư ngài cần dùng nước không?”
“Làm phiền ngươi.” Nghiêm Vi Duyệt đầu tiên là uống hết nước trong ly của mình, mới đem ly đưa tới trước người hắn.
Nguy Dã mời y một ly, lại không thấy y uống, mà là đậy nắp mang đi.
……Dựa, không phải là ngại nước của hắn không sạch sẽ đi.
Trời từ từ ngã về tây, phòng trong không bật đèn, Tịch Uyên ngồi ở chỗ tối tăm.
Đến khi tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa, một thanh âm nhẹ nhàng vang