Lục Ninh biết rằng những gì Triệu Hồng Di nói có lẽ là lời thật lòng.
Lúc này, cậu vừa tắm xong đang ngồi trên chiếc sofa nhỏ trong phòng khách, tóc tai bù xù che mất hai bên má, vẻ mặt có hơi rối rắm.
Trong điện thoại là phương thức liên lạc với đạo diễn Bạch Dương.
Cậu hiểu rõ tính khí của đạo diễn Bạch, giờ phút này lại gọi điện tới, sao có thể cho mình sắc mặt tốt được.
Tay cậu run lên, cuối cùng vẫn nghiến chặt răng quyết định gọi đi. Vết thương mà Hạ Đông Minh để lại cho cậu đến giờ vẫn còn đang chảy máu, nhưng Lục Ninh không có thời gian để đợi vết thương lành lại, dẫu sao cũng cần phải cố gắng một lần mới biết được kết quả.
Bạch Dương có lẽ đang ở trên phim trường, xung quanh khá là ồn ào.
Lục Ninh cũng biết bản thân như thế này đúng là không biết xấu hổ, cậu vừa mới nói với đạo diễn muốn rời khỏi, nhưng hiện tại lại nói rằng sẽ trở về. Lục Ninh nghĩ ngợi một chút, sĩ diện là cái gì, nếu như cần thì ban đầu cậu đã chẳng bò lên giường của Hạ Đông Minh.
“Đạo diễn… Cháu là Lục Ninh.”
Bạch Dương ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói của cậu, còn ngẩn ra một chút, sau đó mới hỏi: “Có chuyện gì?”. Ngay cả giọng điệu cũng nhạt nhẽo như kiểu không quen.
Lục Ninh cố nén chua xót trong lòng, lúc trước đạo diễn Bạch không phải như vậy, luôn miệng kêu Tiểu Lục Tiểu Lục với cảm giác thân thiết thay vì xa lánh như hiện tại.
“Vai diễn đó… Cháu còn có thể quay lại không ạ?”
Đầu dây bên kia dường như có tiếng cười nhạo vang lên, “Cậu Lục đã hết bận rồi sao? Đoàn phim này cậu muốn đi thì đi, nào có để trong mắt, giờ còn muốn quay lại nữa à?”
Có rất nhiều chuyện Lục Ninh không thể giải thích được, cậu nắm chặt điện thoại, lo lắng nói: “Đạo diễn Bạch, xin chú hãy tin cháu lần nữa… Cháu sẽ không để chú thất vọng đâu, thật sự là cháu có lý do không thể nào làm khác được.”
Cậu chưa kịp nói xong thì bên kia đã cúp điện thoại.
Lục Ninh không hề cảm thấy buồn vì thái độ này của đạo diễn Bạch, bởi cậu biết rõ, trước khi gọi điện thoại cũng đã đoán được kết quả.
Đổi lại là cậu, cũng sẽ xem thường loại người nói không giữ lời.
Bây giờ ngay cả đến người gần gũi nhất với Lục Ninh là Lâm Tuyết Như cũng đang giận cậu, Lục Ninh thực sự cảm thấy chính mình đã khiến cho cuộc sống của bản thân trở nên cực kỳ tệ hại, không tìm thấy nổi một lối đi nào.
Nhưng có một điều cậu biết chắc, mình không thể từ bỏ bất cứ điều gì nữa.
Thực ra con đường này cậu đã đi rất vất vả, dù có thể người khác nhìn vào thì trông có vẻ rực rỡ sáng lạn. Cậu đã từng coi trọng Hạ Đông Minh hơn cả sự nghiệp của mình, nhưng đến cuối cùng lại không nhận được điều gì cả.
Không đúng, Lục Ninh còn nhận được một lời nói dối.
Khi ấy, đạo diễn Vương Lôi cũng phải mất ròng rã ba tháng mới quyết định giao lại vai nữ chính của 《Trâm Hoa》cho Triệu Sênh. Chỉ là tin tức về việc bỏ vai của cậu chưa lan truyền trên mạng, đạo diễn Bạch Dương chắc là vẫn có sự cân nhắc của riêng mình.
Lục Ninh đoán không sai, Bạch Dương quả nhiên có sự cân nhắc khác.
Việc Lục Ninh làm thực sự đã khiến ông nản lòng, toàn bộ các cảnh diễn của nhân vật chính đều được gác lại, cũng may mà 《Mưu Giang Sơn》có rất nhiều nhân vật, nhân vật chính cũng không phải là tuyến nhân vật cần tập trung duy nhất, nên Bạch Dương mới có thể miễn cưỡng thở được một hơi.
Ông rất nóng lòng muốn tìm người khác, thật ra người thích hợp cũng có vài người, nhưng vẫn còn đang e dè chỗ Cận Minh Viễn cho nên mới không tung tin ra ngoài. Chiều nay có bữa cơm, cậu Cận cũng sẽ góp mặt, vừa hay có thể thăm dò xem ý tứ bên đó thế nào.
Nghe nói cậu Cận sắp kết hôn, chắc cũng sẽ rũ sạch những mối quan hệ thượng vàng hạ cám như thế này, ông còn đoán nói không chừng Lục Ninh sớm đã cắt đứt hoàn toàn với cậu Cận, bên đó chưa chắc đã bảo vệ cho cậu, xem chừng bản thân có cơ hội mở miệng đề cập đến chuyện này. Nếu mà như thế thật là có thể yên tâm tung tin đổi vai lên mạng rồi.
Nhưng đến bữa cơm buổi chiều, cùng Cận Minh Viễn dùng bữa còn có một vài giám đốc và ngôi sao khác, Cận Minh Viễn rõ ràng là đã uống hơi quá chén, mặt gã ửng đỏ, một đôi mắt đào hoa như cười như không nhìn vào người khác. Trong giới này đều đồn rằng, chỉ khi cậu Cận say mới dễ nói chuyện.
Bạch Dương bèn thử thăm dò, hỏi một câu: “Lục Ninh đã bỏ vai trong 《Mưu Giang Sơn》, cậu Cận xem bộ phim này…”
Hàng lông mày đẹp đẽ của Cận Minh Viễn nhíu vào, sau đó ngồi thẳng người dậy tuy là vẫn còn say, nhưng rõ ràng là đã tỉnh táo hơn một chút: “Sao lại thế?”
“Hình như là có việc.”
Cận Minh Viễn cười lạnh lùng đáp: “Có việc thì đợi thôi.”
Bạch Dương không nhịn được, vội vàng nói: “Tôi quay phim bao năm nay, chưa từng phải đợi một ngôi sao, một ảnh đế nào, Lục Ninh cậu ta là cái thá gì?”
Cận Minh Viễn