” Hai anh em cô muốn gia nhập vào mộ gia sao? Nhưng tiểu kiều đã có chủ, phàm ca cũng chưa lập gia đình, cô xuy xét một chút về việc trở thành bạn đồng hành, theo tôi được biết, phàm ca đối với nữ nhân vẫn rất có ý, đưa tiền tặng đồ vật vẫn rất hào phóng…… Tất nhiên là không liên quan đến cảm xúc phía dưới…. Nhưng cô giàu như vậy, phàm ca lấy cái gì tới bù đắp cảm xúc cho cô?”
Tống vi nói ra lời đúng tâm sự trong lòng, cô ấy là người hiểu rõ người khác nhất
Anh tôi sở dĩ cả ngày nói ngụy biên tà huyết, bởi vì ước có bạn đồng hành, anh tôi không cần tình cảm gánh nặng, tự do tự tại, không thích chịu đựng, không muốn gánh trêи lưng những thứ như vậy.
Mà lâm tiểu thư cái gì cũng không thiếu, về sau còn có một người cha khống chế vận mệnh quốc gia, lòng dạ thâm trầm, còn có người anh trai làm mưa làm gió, cô ấy không biết sinh ra còn có mục tiêu gì để theo đuổi.
Lâm tiểu thư méo miệng nói:”….. Bạn đồng hành? Hắn sẽ liếc mắt nhìn tôi một cái à”.
Cô ấy nói lời này ngữ khí thật khó xử, chẳng nhẽ cô ấy không tiếp thư được từ này sao?
Hơn nữa cô ấy đối với thần quái bắt quỷ thật hứng thú, còn có vẻ giống như yêu thích cuồng nhiệt, còn có bộ dáng của học sinh tiểu học, cuộc sống thật đơn điệu làm sao.
” Cô là ai? Có vẻ như quen với mộ tiểu kiều à?” Lâm tiểu thư nhìn tống vi, có vẻ bất mãn khi tôi và cô ấy rất thận mật.
” Tôi là ai ư? Tôi là bạn tốt của tiểu kiều”. Tống vi giận giữ nói.
” Bạn tốt thì ghê gớm sao? Tôi cũng là bạn tốt của cô ấy”.
” Tôi là bạn tốt! Bạn thân! Hiểu chưa? Có thể mua cho cô ấy nội y tình thú sao”.
” Hừ, tôi cũng từng xem ngực cô ấy, có gì đặc biệt hơn người……”
Tôi nhìn họ không nói lên lời, bất lực nhắc nhở:” tống vi, anh trai cô ấy là chủ nhân của nam thần kia ……”
Tống vi nghe xong lập tức câm miệng, sau đó tức giận nói:” tiểu kiều, cậu còn không biết nam nhân đó là gì, lạnh lùng đến muốn bệnh! Cả ngày cầm điện thoại chờ hồi âm đến ngủ gật, hắn liền hồi âm một chữ ừm, thiếu chút nữa làm tôi tức chết”
Tôi cười cười:” nam nhân không phải ai cũng tệ, cậu cố gắng lỗ lực, thuần phục nam thần độc quyền của cậu là được”
Lâm tiểu thư ngồi một chỗ nghe tôi và tống vi nói chuyện phiếm, tống vi phun trào tới miệng nói không ngừng nghỉ
Tôi hơi xấu hổ, có vẻ như đã bỏ rơi lâm tiểu thư
Nhưng cô ấy cũng không chen chân nói vào, liền ngồi một chỗ nghe chúng tôi nói chuyện phiếm, một giờ sau, tống vi bối rối nói:” cô không buồn à? Một câu cũng không nói?”
” Tôi không có chuyện để nói, hơn nữa nói nhiều sẽ thành nói nhảm, anh tôi nói tôi đừng nói chuyện lung tung”. Cô ấy bĩu môi.
Cuộc sống cô ấy thật sự buồn tẻ ….. Giàu có như vậy, nhưng bởi vì nhu cầu chính trị trong nhà, nên không dám khoe giàu, đi ra ngoài làm việc cũng không được
Cô ấy đơn thuần như vậy, nếu đi ra ngoài làm việc, sẽ bị người ta hãm hãi đối phó với bố cô ấy, cho nên lâm ngôn hoan không có cô ấy ra ngoài trải nghiệm cuộc sống.
Tôi còn đang cảm thán, anh tôi đột nhiên mở cửa phòng tôi nói:” tiểu kiều, đêm nay chúng ta …….”
Anh tôi nhìn thấy trong phòng còn có người, sửng sốt một lúc, anh tôi nửa thân trêи không mặc áo, có lẽ vừa mới tắm xong, tóc còn nước nhỏ giọt, nửa thân trêи lộ ra cơ bắp săn chắc khoẻ mạnh, anh tôi chỉ mặc một chiếc quàn sooc ngắn mỏng, ẩn ẩn còn nhìn thấy bộ phận kia hơi nhô lên.
Bộ dáng này, tôi đã quen, ngày cả khi anh tôi mặc chiếc quần sịp chạy đến, tôi cũng không ngạc nhiên.
Thậm chí nhờ tôi nấu đồ ăn khuya, anh tôi còn thò tay vào cào cào, một bộ dáng suy đồi.
Tống vi lập tức che mặt nói:” ôi, ôi, phàm ca, làm ơn đừng hϊế͙p͙ ɖâʍ đôi mắt em, anh mị lức lớn quá, em sẽ quên phản kháng”.
” Mẹ khϊế͙p͙! Anh biết em ở đó à!” Anh tôi lập tức chạy xuống phòng ở lầu hai mặc áo.
Anh tôi chạy lên lần nữa, vừa đẩy cửa liền nhìn đến lâm ngôn thấm ngây ngốc, dưới mũi