"Em biết rất rõ, trên đời này người đáng để em giao phó cả đời nhất chỉ có anh thôi.
Em đồng ý, em muốn ngày tháng sau này vẫn là công chúa nhỏ của anh."
Minh Thái và Thanh Nhi hạnh phúc ôm chầm lấy nhau, trong lòng Thanh Bách và Mỹ An cũng nhẹ nhõm.
Anh nắm tay cô bước đến dặn dò: "Nếu đã xác định thì nhanh chóng cử hành hôn lễ, dù sao bà nội cũng không tán thành.
Đoán không lầm cha tôi cũng rất nhanh sẽ trở về, tới đó lại sinh nhiều phiền phức."
Mỹ An rất tàn thành với ý định của Thanh Bách:
"Chỉ cần hai người kết hôn, Lưu gia muốn phản đối cũng làm được gì, chúng ta cứ dùng cách ván đã đóng thuyền đi."
"Em nghĩ thế nào? Nếu gấp gáp quá anh sợ sẽ không cho em được một hôn lễ trong mơ." - Minh Thái quay sang hỏi Thanh Nhi.
"Em không để tâm đâu, chỉ cần cô thể được sống một cuộc sống thuộc về mình.
Được quan minh chính đại ở cạnh người mình yêu là đủ."
Thanh Bách công môi:
£tyậy thì để rồi, hai người đừng lo, anh nhất định sẽ để em gái mình gả đi một cách vẻ vang nhất.
Minh Thái cũng là trợ thủ anh tin cậy nhất, nhà trai nhà gái, đểu tính phần anh đi."
Bốn người đứng trên sân thượng nhìn mặt trời đang xuống núi, hoàng hôn hôm nay bỗng dưng đểp đến lạ.
Tin tức kết hôn của Thanh Nhi và Minh Thái rất nhanh được truyền đi, báo chí chỉ biết Thanh Nhi là tiểu thư vẫn luôn được Lưu gia bao bọc che giấu, côn rốt cuộc cô từ đâu ra thì không ai biết.
Báo chỉ bắt đầu vẽ đủ thứ loại tiếu thuyết cấu huyết nhà giàu về thân phận của Thanh Nhi.
Việc Thanh Nhi gả cho giám đốc Bách Niên, cánh tay đẳc lực của Thanh Bách càng làm cho bọn họ sáng tạo ra thêm nhiều kịch bản khác nhau.
“Cậu giúp tôi không chế truyền thông một chút, đừng