Linh Chi sau khi đã bình phục gương mặt xuất viện liền nghe được những tin đồn về Thanh Bách và Mỹ An.
Không ngờ rằng chỉ trong thời gian ngắn mà giữa bọn họ lại ngày càng thân thiết như thế, Linh Chi ôm theo một bụng tức giận vội đi tìm Thanh Bách chất vấn.
Thanh Bách thấy Linh Chi da mặt đã đẹp trở lại chưa kịp mở miệng khen vài câu đã bị cô ta nói cho một tràn.
“Em ở bệnh viện mấy tuần anh đến xem chưa được ba lần vậy mà anh ở bên ngoài cùng Mỹ An dính lấy nhau.
Anh có còn xem em là gì không hả? Nghe nói anh còn đang ở cạnh căn hộ của cô ta, anh nói đi, anh có phải rung động với cô ta rồi không?”
“Em nói xong chưa?” - Thanh Bạch cau mày.
“Em nói chưa đủ đầu” - Linh Chi nóng nảy không hề cảm giác được sự lạnh nhạt từ Thanh Bách - “Anh quên hết những gì cô ta đã làm rồi đúng không? Cả gương mặt này bây giờ anh cũng thấy không hề gì rồi, em đáng lẽ không nên điều trị, em phải để nó ghê tởm xấu xí để anh không quên nó”
“Linh Chi, anh vẫn luôn dung túng em nhưng em không hề biết điểm dừng.” - Thanh Bách đứng dậy bước tới gần cô ta, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.
“Thanh Bách, em chỉ là không cam lòng chuyện anh đối xử tốt với Mỹ An thôi” - Linh Chi biết mình lại nói nhiều thành sai, hơi nhẹ giọng cúi mặt.
“Anh rất ghét người khác giở trò trước mặt anh, em theo anh bao năm, chẳng lẽ không hiểu?”
“Không có, anh phải tin em, em không có làm gì hết” - Linh Chi vội nắm lấy cánh tay anh khẩn trương nói.
Thanh Bách lắc đầu gạt tay cô ra:
“Căn hộ của Mỹ An bị đập phá ngày đầu tiên, em dám nói không phải mình làm không?”
Linh Chi ngây người, chuyện này đúng là cô ta làm, nhưng cô ta nhớ đã rất cẩn thận không ngờ được
vẫn bị Thanh Bách điều tra ra.
“Chuyện đó đúng là em làm, em tức giận anh chiếu cố cô ta nhưng ngoài cái đó ra em không có làm gì nữa hết.”
Thanh Bách nhìn cô ta muốn nói gì đó lại thôi, anh biết mấy vụ bưu phẩm đe dọa không phải Linh Chi làm, mấy vụ đó cùng với đám lưu manh tạt axit và theo dõi Mỹ An là một.
"Anh đừng giận em mà, em không làm vậy nữa đâu” - Linh Chi lại một lần nữa ôm lấy cánh tay anh, giọng điệu nũng nịu hối lỗi.
Thanh Bách thở ra một cái, nhàn nhạt đáp:
“Em đừng khiến chút kiên nhẫn cuối cùng của anh dành cho em cũng không còn”
Linh Chi biết đây là lời cảnh cáo Thanh Bách dành cho mình, xem ra việc đối phó Mỹ An không thể hành động quá lộ liễu được nữa.
Linh Chi cũng không đoán được quan hệ hiện tại của Thanh Bách và Mỹ An đã đến mức độ nào.
Cô ta cùng với Thái Hà bán tính nửa ngày, cuối cùng nghĩ ra một kế sách vô cùng độc.
Mỹ An sau khi khỏi bệnh liền trở lại công ty đi làm, không dám nghỉ thêm một giây phút nào.
Cô đã gánh rất nhiều danh không tốt rồi không thể lại bị nói là lười biếng bỏ việc.
“Em nghe chị bệnh, vốn muốn đến thăm chị nhưng anh Minh Thái không cho, anh ấy bảo đừng đi làm phiền chị” - Thanh Nhi ân cần hỏi thăm.
“Cảm ơn em, em nhìn chị đi, sức khỏe hay tinh thần đều tốt” - Mỹ An đáp.
“Chị nghe tin tức đồn khắp công ty chưa?”
Mỹ An giật mình một cái, không phải là lại đồn cô với Thanh Bách xảy ra chuyện gì nữa chứ, cô hơi dè dặt hỏi:
“Có liên quan tới chị không?”
Thanh Nhi ra sức lắc đầu:
“Không phải, lần này là chuyện tổng giám đốc và Linh Chi sắp đính hôn”
Đính hôn? Mỹ An có thể cảm nhận được tim mình vẫn trật đi một nhịp, biểu cảm trên mặt cô khó che giấu được sự bàng hoàng.
Thanh Nhi cũng tinh ý nhận ra vội giả lả cười:
“Mà này là đồn thôi, em cũng không tin đâu”.
“Đính hôn cũng...!tốt” - Mỹ An gắng gượng nói một câu rồi quay trở về làm việc không cùng Thanh Nhi tán gẫu nữa.
Mỹ An cảm thấy sức gõ phím của mình cũng không có, nói cô không thương tâm chính là nói dối.
Mới hôm trước Thanh Bách còn ở cạnh cô ân cần săn sóc hôm nay lại nghe tin anh sắp đính hôn.
Nói như thế nào cũng giống như anh đang xem cô làm trò cười, nếu đã sắp yên ổn bên Linh Chi thì còn dây dưa cùng cô làm gì.
Mỹ An hít sâu một hơi, cố gắng kiềm lại những cơn sóng cuồn cuộn trong lòng, cô đã quá xao nhãng vì anh cô nên tập trung cho công việc thì vẫn hơn.
Mỹ An cả ngày im im không nói, ai giao việc gì cũng làm rất nhanh, giống như không muốn để bản thân được nghỉ ngơi giây phút nào.
Thanh Nhi biết tâm trạng cô đang rất kém bước tới đè xuống cấp tài liệu trên tay cô xuống.
“Nếu đầu óc chị không thoải mái thì đi pha ly cà phê cũng được.” Mỹ An mỉm cười gật đầu đồng ý với Thanh Nhi.
Cô vừa bước đến chỗ pha cà