Mối Tình Đầu Của Tổng Tài Bá Đạo

Nữ chính là người trùng sinh (5)


trước sau

Kim chủ đại nhân muốn tìm ‘thủ phạm’, những người như bọn họ có thể không làm sao? Đương nhiên là phải tìm chứ sao.

Vì để tránh đánh rắn động cỏ, việc này chỉ có thể âm thầm tiến hành, thế là mấy ngày kế tiếp, Tô Nhược cẩn thận cảm nhận được bầu không khí bên trong đoàn làm phim trở nên khẩn trương lên, cô chỉ cho là do ở Lục Diệc Viễn ở lì một chỗ chịu không đi, không hề nghĩ nhiều.

Đúng thế. Không sai, Lục Diệc Viễn tên kia không biết trúng cái gì, công tử khỏe mạnh không đi bar, đua xe vung tiền như rác, mỗi ngày giống tiểu minh tinh, ngồi ở bên cạnh đạo diễn nhìn bọn họ quay phim, đừng đề cập nhiều tưởng thật rồi, thỉnh thoảng còn muốn đến tìm ngược một chút. So với bây giờ Lục Diệc Viễn ủy khuất ba ba nói: “Tô Nhược, em sẽ hối hận.”

Tô Nhược: “. . . Nha.” cô thái độ lãnh đạm rất tốt kϊƈɦ thích hắn nổi oán khí, đối phương nhếch khóe môi, không phục nói:

“Anh có nhan sắc, có tiền, có dáng người, còn đối với em trung thành đủ kiểu quan tâm, không tốn tâm không chơi trò mập mờ, em dựa vào cái gì mà không thích anh?”

Tô Nhược ngẩng đầu, lẳng lặng cùng hắn nhìn nhau, trong ánh mắt của cô phảng phất có tinh quang chiếu xuống, có thể xuyên thấu tất cả cùng che lấp dối trá, thẳng tới chỗ sâu nhất trong đáy mắt hắn.

Nhìn ánh mắt như vậy, Lục Diệc Viễn chẳng biết tại sao, theo bản năng tròng mắt né tránh.

“Phốc.” Tô Nhược khẽ cười một tiếng, mang theo đùa cợt cùng thương hại.

“Em cười cái gì?” Hắn giống như mèo xù lông lên.

“Anh thật sự. . . Thích tôi sao?” cô lấy phản làm công, bước tới gần, cho tới khi đem Lục Diệc Viễn ép đến góc tường, khiến hắn không thể lui về sau, Tô Nhược mới bỗng nhiên chống tay phải ra, hình thành một tư thế giam cầm hoàn mỹ.

. “Anh anh anh. . . Đương nhiên thích. . .thích.”

“Đừng giả bộ, kính dâng kim chủ đại nhân, ban đầu tôi cũng chỉ là hoài nghi, có thể thông qua khoảng thời gian này quan sát, tôi mới dám xác định.” Thanh âm của cô càng ngày càng châm chọc, giống như là một đóa hoa hồng xinh đẹp bén nhọn, đâm rách mặt nạ hắn,

“Anh yêu chính là tình yêu thấp kém, thống khổ, tự làm khổ sở chính mình, trong miệng anh nói yêu, nhưng sâu trong mắt của anh, tôi chỉ thấy được sự lạnh lùng.”

“Không phải như vậy. . .”

“Anh là muốn một cái Volkswagen* phù hợp thẩm mỹ nhất, người người đều thích, cho nên mới tìm đến ‘ mối tình đầu quốc dân ‘ là tôi à.” (@_@)

Volkswagen*: là hãng sản xuất xe hơi Đức, ra đời dựa trêи ý tưởng khá nhân văn “chiếc xe của toàn dân” ở đây Tô Nhược ám chỉ Diệc Viễn muốn tìm 1 bạn gái phù hợp với thẩm mỹ của tất cả mọi người ai ai cũng thích, có lẽ vậy m.n có suy nghĩ khác thì góp ý ha

Cho nên đời trước nguyên chủ thanh danh quét rác, lúc bị đám người giận mắng, Lục Diệc Viễn mới có thể không chút do dự chuyển dời mục tiêu, lựa chọn ‘Người bình thường’ càng phù hợp hơn, đó là thích Nhâm Tuyết Sinh, hắn một mực ý đồ bắt chước người khác, để cho mình dung nhập đám người.

Không khí bốn phía giống như là đột nhiên ngưng đọng lại, mùa hạ cực nóng, mưa to đột ngột rơi xuống, giọt mưa lốp bốp nện lên trêи thủy tinh trong suốt, ngoài phòng cuồng phong gầm thét, Lục Diệc Viễn mặt giấu ở trong bóng tối, khiến người khác không thấy rõ biểu cảm.

Tô Nhược thu tay lại, đem tất cả cảm xúc đều ẩn giấu đi, lại biến thành bộ dáng lễ phép xa cách trước đó.

“Trời mưa lớn như vậy, buổi chiều hẳn là chụp không được nữa, tôi về khách sạn trước, Lục tiên sinh.”

Cô mang giày cao gót, đạp ở trêи hành lang phát ra tiếng vang lanh lảnh, váy màu vàng nhạt vạch ra biên độ thật đẹp, thẳng đến khi cô muốn đi thật nhanh ra ngoài, sau lưng đột nhiên truyền ra thanh âm của Lục Diệc Viễn: “Em không sợ anh thẹn quá hoá giận trả thù sao?”

“Ngài sẽ không, Lục tiên sinh.” Cô quay đầu, bên mặt xinh đẹp ánh vào tầm mắt hắn, lông mi nồng đậm vểnh lên: “Cái dáng vẻ ngạo khí đó không cho phép anh làm ra chuyện như vậy.”

“Vạn nhất có thể?”

“Thói cao ngạo coi thường tất cả mọi người, sẽ quan tâm đến một câu nói xấu sao?”

“Ha ha ha ha ha.” Lục Diệc Viễn đột ngột cười lớn, không phải bình thường hững hờ cười yếu ớt, mà là vô cùng vui vẻ cười to, hắn nhìn ánh mắt cô, giống như là đang phát sáng

“Em cũng rất thú vị, ai có thể nghĩ tới tính tình em cường hãn như vậy.”

“Đầu năm nay, ai mà không có hai khuôn mặt.” Tô Nhược đi ra hành lang, tại cửa ra vào đụng phải Nhâm Tuyết Sinh cùng Thường Thiên Quân hai người chuẩn bị rời đi, ba người đối mặt ở giữa, Thường Thiên Quân trước tiên mở miệng, thanh âm ôn hòa: “Là dự định về khách sạn sao?”

“Ân.” cô gật đầu, không muốn nhiều lời.

Nhâm Tuyết Sinh gần nhất bởi vì Lục Diệc Viễn vẫn luôn ở lại đoàn phim, phần diễn một mực chụp không tốt lắm, hiện tại lấy cái mặt thối, nhìn thấy Tô Nhược ngoài cười nhưng trong không cười mở miệng nói: “Tô Nhược cô gần đây diễn tốt như vậy, sẽ không là vụng trộm báo danh trường luyện thi đi.”

Tô Nhược nghiêng người dòm Nhâm Tuyết Sinh một chút: “Trường luyện thi cần phải vụng trộm báo danh?”

Nhâm Tuyết Sinh: “. . .” Trong khi đang nói chuyện, Lục Diệc Viễn cuối cùng cũng từ bên trong hành lang bước ra, hắn vẫn bộ dáng như trước kia, không có biến hoá gì quá lớn, giống như vài phút trước đối chọi gay gắt căn bản không tồn tại.

Tô Nhược theo bản năng nhíu mày, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ dự cảm không tốt.

Nhâm Tuyết Sinh kém chút sắc mặt xanh mét: “Các người không phải đã chia tay sao?” Làm sao còn ở đến cùng một chỗ.

“Chỉ là ngoài ý muốn.”

“Chia tay cũng có thể quay lại a!” Hai người đưa ra hai đáp án hoàn toàn khác biệt.

Tô Nhược: “. . .” Lục Diệc Viễn cười hì hì, không cần mặt mũi muốn đi đến cạnh cô, bị Tô Nhược trực tiếp đẩy ra sau, hắn cũng không giận, vẫn như cũ ưỡn mặt tới: “Nhược Nhược em đừng như vậy, chúng ta tình cảm nhiều năm, anh cảm thấy còn có thể cứu giúp một chút.”

Tô Nhược: “Không! Từ suy nghĩ đó đi.”

“Nhược Nhược, anh là thật sự thích em a! Lần này là thật sự.”

Ánh mắt của hắn gắt gao khóa chặt ở trêи người cô, đáy mắt thiêu đốt lên ánh lửa, “Anh thật sự là. . . Quá khiến tôi cảm thấy ngoài ý muốn.” Tô Nhược trầm mặc nửa ngày, yếu ớt nói: “Thật có lỗi, tôi vẫn không thể ở cùng với anh.”

“Vì cái gì?” Lục Diệc Viễn như bị sét đánh.

“Bởi vì tôi không thích anh a!”

cô nghiêm túc nói: “Bề ngoài quá non, không thành thục; tính cách quá tùy tiện, không chân thành; phong cách ăn mặc quá kém, xấu; không có việc làm, ăn bám. Ai ở cùng với anh

chính là tự nhảy vào một cái hố to a!”

Lục Diệc Viễn: “? ? ?” Kẻ bị nói xấu trêи mặt hiện lên đầy dấu chấm hỏi?

Nhâm Tuyết Sinh: “. . .” ngay cả Thường Thiên Quân đều trầm mặc, còn Tô Nhược chững chạc đàng hoàng nói bậy.

“Trợ lí của tôi tới, tôi đi trước.” Tô Nhược nhìn về hắn, biểu hiện vô cùng thành khẩn, “Nhân sinh đắc ý đều cần vui mừng, ngài tuyệt đối đừng ủy khuất mình, mà thích tôi.” Dứt lời, không đợi đáp lại, Tô Nhược tranh thủ thời gian rút lui.

Lục Diệc Viễn trơ mắt nhìn cô rời đi, đem câu kia không ủy khuất nuốt trở lại yết hầu. Hiện tại là thật ủy khuất QAQ.

Hắn nhìn mình một thân hiện tại trong vòng giải trí rất được yêu thích, sờ sờ mặt mình, cái này… Rõ ràng mỗi lần đi ra ngoài đều có rất nhiều đàn bà cùng hắn bắt chuyện a! Vì cái gì bị Tô Nhược nói chuyện, liền cảm giác hắn giống như thật sự rất. . . Không còn gì khác. (╯‵□′)╯︵┻━┻

“Tô Nhược sao có thể nói như vậy? Thật sự là quá đáng.” Nhâm Tuyết Sinh nhìn Lục Diệc Viễn thần sắc khó coi nói giúp vào: “Coi như tuổi còn nhỏ, cũng không thể như thế tùy hứng a! Quá không tôn trọng người.”

“Ngậm miệng.”

“A?” Lục Diệc Viễn ở trêи cao nhìn xuống lạnh lùng nhìn cô, giống như đột nhiên biến thành người khác, khí thế lăng lệ, lại nói không lưu tình chút nào: “Đây là chuyện của tôi và Tô Nhược, còn chưa tới phiên cô xen vào.”

“Tuyết Sinh dùng từ có chút không phải rất thỏa đáng, Lục tiên sinh ngài chớ để ý.” Thường Thiên Quân ra hoà giải.

“Hừ.” Lục Diệc Viễn lạnh hừ một tiếng, sửa sang lại kiểu tóc rối loạn, không để ý bên ngoài còn mưa rào xối xả, trực tiếp cầm chìa khóa xe đi ra. Lưu lại hai người không nói gì.

Không biết qua bao lâu, Thường Thiên Quân mới chậm rãi nói: “Tuyết Sinh, em đối với Tô Nhược cùng Lục Diệc Viễn, có phải là quá quan tâm rồi không.”

Nhâm Tuyết Sinh sắc mặt trắng bệch, còn đắm chìm trong lời nói còn chưa thoát khỏi, nghe vậy ngẩng đầu mê mang

‘A’ một tiếng, chờ phản ứng lại, kém chút một hơi thở gấp, hai con ngươi không thể tin nhìn hắn: “em chịu ủy khuất, anh không an ủi, phản bác lại mà đã chỉ trích lên em rồi?”

“Anh không phải ý tứ kia, vừa rồi là em làm không đúng. . .”

“Đủ rồi, em không muốn nghe, anh đi đi.” Nhâm Tuyết Sinh bỏ qua một bên ,cố nén nước mắt, trong lòng cực kỳ khổ sở.

Lục Diệc Viễn gia thế xuất chúng, lại có tiếng thiếu gia ăn chơi, đều biết giữ gìn bạn gái của mình, vì cái gì Thường Thiên Quân làm không được như vậy? Rõ ràng cô chịu ủy khuất như vậy, vì cái gì còn muốn đổ lỗi lên cô.

Nhâm Tuyết Sinh đột nhiên có chút mờ mịt, cô trước đó nghĩ tới đến cùng phải hay không đối với Thường Thiên Quân ở cùng? Chẳng lẽ cô tuổi già, cứng nhắc, không hiểu ám chỉ, người con trai sẽ không biết nói lời dỗ ngon dỗ ngọt sinh sống tại chung một mái nhà, ngẫm lại liền kinh khủng, mẫu người cô thích rõ ràng là Lục Diệc Viễn. Thế nhưng, Thường Thiên Quân tình huống hiện tại không rõ ràng cho lắm, mẫn cảm phát giác được cô đột nhiên xuất hiện mâu thuẫn tâm lý.

Hắn thở dài một tiếng, không có nhiều lời, mang theo dù trợ lý đi lấy rời đi. Thường Thiên Quân gia cảnh, nhưng hắn xuất đạo sớm, những năm gần đây kiếm không ít tiền, đầu tư công ty. . . Coi như tương lai không đóng phim, những sản nghiệp kia cũng có thể tiếp tục duy trì sinh hoạt trong tương lai của hắn.

Chỉ là bởi vì kiến thức không nhiều lắm, cho nên mới muốn hiểu thêm giống như đại gia tộc của Lục Diệc Viễn, chỉ một chút thấy khó chịu, có thể trực tiếp tìm quan hệ đem người ta phong sát.

Nhưng lời nói thật, khó tránh khỏi sẽ có chút chói tai. Hắn lòng tràn đầy mỏi mệt dựa vào cửa sổ xe, về sau có cơ hội, lại cùng Tuyết Sinh nói một chút đi.

Một bên khác, Tô Nhược từ phòng tắm ra, thổi khô tóc, liếc nhìn trong tay kịch bản, câu được câu không cùng hệ thống nói chuyện phiếm: “Ta hoài nghi Lục Diệc Viễn có bệnh thiếu thốn tình cảm, đồng thời nhân cách nhất định sẽ quấy rối xã hội.”

Hệ thống: “. . . Hắn nhìn không giống a!”

Tô Nhược: “Cẩn thận cân nhắc, đời trước nguyên chủ cùng Lục Diệc Viễn tình cảm vốn là không hợp, tại sao có thể có người bị quăng ba lần, đùa bỡn ba lần, còn không oán không hối tiếp tục theo đuổi, xem như bị người bình thường đùa nghịch hẳn sẽ tức giận đi.”

“Vạn nhất là chân ái thì sao.”

Tô Nhược: “A.”

Hệ thống: “. . .”

” Tình cảm có tốt giữ gìn lâu cũng sẽ từ từ bị hao mòn, chỉ có lợi ích mới là vĩnh hằng.” ( Thiên: edit ko sát nghĩa lắm đâu nhưng đại khái là vậy, riêng mình thấy câu này đúng thực tế nè)

Hệ thống: “. . .” Ngọa tào! Đại lão ta cảm thấy tình cảm của cô giá trị quan cũng rất có vấn đề a uy!

(không edit lời tác giả đâu)

Cắm vào phiếu tên sách Tác giả có lời muốn nói:

Lục Diệc Viễn: Nguy rồi, xác nhận xem qua Thần, là người tâm động.

Tô Nhược: . . . Lăn, không hẹn. Nhìn! Ám Hương trước đó nói qua a, nam chính từ đầu tới đuôi chỉ thích một người nữ chính. Còn sự tình đời trước. . . Khả năng này đến cực kỳ lâu về sau mới có thể nói, dù sao mỗi cái thế giới nam chính cùng nguyên chủ đều một mao tiền quan hệ đều không có rồi ~ Cảm tạ kẹo bạc hà cùng? Nhảy vọt s tương? Năm hai vị tiểu thiên sứ địa lôi, a a kít (*  ̄3)(ε ̄ *) Cầu tiểu thiên sứ nhóm vung Hoa Hoa đát, ban đêm nói không chừng sẽ có canh hai quân ~~ Vẫn như cũ ngẫu nhiên đưa tặng ba mươi hồng bao ~~ # bệnh thiếu thốn tình cảm: Đối với ngoại giới kϊƈɦ thích khuyết thiếu tương ứng tình cảm phản ứng, kết thân bạn lãnh đạm, đối người hoặc sự tình khuyết thiếu hứng thú, không tinh thần trách nhiệm, sẽ không đóng tâm người, không có đồng tình tâm, cự tuyệt cảm động. # —— nơi phát ra Baidu bách khoa.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện