"Chuyện topic kia tôi sẽ công khai nói rõ." Sở Ninh Dực nói rồi lướt qua cô bước lên lầu.Thủy An Lạc chớp mắt, công khai nói rõ?Nói gì? Nói cô nhất thời không kiềm chế được nhào vào Sở tổng, thiếu chút nữa hủy hoại chuyện tốt đẹp giữa anh ta và "vợ nhỏ" nhà anh ta à?Mấu chốt là, đâu phải cô không nhịn được, cô mới là người bị vồ cơ mà.Sở Ninh Dực bước tới khúc quanh cầu thang, quay đầu lại nhìn cô gái vẫn đứng đờ ra đó: "Còn nữa, sau này đừng có dùng cái cách ngu ngốc như vậy, sẽ không có ai tin cô đâu."Thủy An Lạc bị nghẹn, tức tối nghểnh cổ nhìn Sở Ninh Dực: "Ai ngu ngốc hả?" Chẳng phải là vì cô không còn cách nào khác mới làm vậy hay sao? Nếu có cách thì việc gì cô phải nửa đêm nửa hôm đi tìm An Phong Dương?Thủy An Lạc ấm ức không thôi, rõ ràng tại anh ta mà chuyện này mới bị đăng lên, không giúp cô thì thôi còn mắng cô ngốc nữa.Sở Ninh Dực nhìn vành mắt đỏ lên vì ấm ức của cô nhưng lại bướng bỉnh không chịu thể hiện ra, anh bất đắc dĩ thở dài một tiếng rồi nói: "Nghỉ sớm đi."Thủy An Lạc đứng trên bậc thang mím môi nhìn Sở Ninh Dực quay người.
Cô nhất thời không hiểu nổi Sở Ninh Dực đang nghĩ gì, có điều ngẫm lại thấy cũng đúng, cô đã bao giờ hiểu được cái người tên là Sở Ninh Dực này đâu.***Thủy An Lạc ngủ một mạch đến sáu rưỡi, nửa đêm hình như cũng không nghe thấy tiếng khóc của con trai, chuyện này không hợp với tính tình đỏng đảnh khó chiều của thằng nhỏ thì phải.Thủy An Lạc cào cào mái tóc rối của mình ngồi dậy, bên cạnh cô lúc này nào có thấy bóng dáng của con trai đâu nữa."Tiểu Bảo Bối, Tiểu Bảo Bối à?" Thủy An Lạc không kìm được mà chạy vào toilet tìm, nhưng chợt ngẫm nghĩ lại thì thấy mình đúng là ngớ ngẩn thật, con trai cô mới bảy tháng tuổi sao có thể tự mình chạy vào trong toilet được.
Vậy chắc là lại bị Sở Ninh Dực bế đi mất rồi.Trong lúc Thủy An Lạc mơ màng gãi đầu không biết nên làm gì thì di động trên bàn đột nhiên vang lên.Cô vừa ngáp vừa cầm điện thoại lên: "A lô, em yêu, nhớ anh rồi hả?""Nhớ cái đầu mày ấy, mau xem topic bị gỡ mấy hôm trước của mày đi, Sở thị đã có thông báo rõ ràng rồi kìa.
Hơn nữa, Sở Ninh Dực còn đích thân xác nhận người trên bức ảnh chụp màn hình kia chính là mày và An Phong Dương nữa kìa." Kiều Nhã Nguyễn kích động nói một tràng.Thủy An Lạc sững lại một lúc rồi lập tức cúp máy mà mở máy tính lên.[#1: Tao đi chết đây, Thái tử gia lên tiếng rồi.][#2: Không ngờ có thể thấy được một ngày Thái tử gia đích thân mở miệng, oh my god, mau chụp ảnh màn hình, chụp lại ngay.][...][ #N: Nói đi nói lại, mấy người vẫn chưa nắm được ý của Thái tử gia à? Đó là QQ của vợ trước và QQ đương nhiệm thật kìa, đây là cuộc gặp gỡ bạn bè thân thiết giữa vợ trước và đương nhiệm đấy.][ #N+1: Thím bên trên nói chuẩn.].[#Q: Vậy ra là vợ trước vồ Thái tử gia à?][#Q+1: Cũng chẳng trách được, dù sao Thái tử gia cũng đẹp trai thế kiamà, có ai lại không muốn nhào tới cơ chứ.][#Q+2: Nhưng mà nếu vậy chẳng phải chứng tỏ cô vợ cũ kia đang ở chung với Thái tử gia hay sao? Vậy Vương gia phải làm thế nào?][...]Thủy An Lạc giật giật khóe miệng lướt xem các bình luận, từ lúc đăng bài đến giờ cũng chỉ mới nửa tiếng thôi mà đã có hơn mười ngàn bình luận.
Các anh chị em thành phố A à, mọi người đi vệ sinh không có việc gì làm nên đều lướt web cả sao?Thủy An Lạc lúc này chỉ biết mở trừng mắt nhìn topic này được đẩy một phát lên top.[Sở Ninh Dực: Vài ngày nữa tôi và Thủy An Lạc sẽ tái hôn.][Phong Trục Lãng Tử: Ố ồ ồ, chúc mừng chúc mừng.]Bên dưới là hàng loạt bình luận con tim đang vụn vỡ, nhưng Thủy An Lạc biết người bình luận đầu tiên là ai, chắc chắn chính là cái tên An Phong Dương cợt nhả kia.Tái hôn?Cái quái gì nữa vậy?Lẽ nào đây chính là cái "sẽ giải quyết" mà anh ta nói đấy sao?Thủy An Lạc nuốt nước bọt, cô nghĩ mình cần phải lên tiếng thôi.Thủy An Lạc phản hồi trực tiếp vào bình luận của Sở Ninh Dực, thật không biết liệu có bị những con tim tan vỡ kia vùi lấp không nữa.[Em là áo bông nhỏ của mẹ: Sở tổng, hôn nhân có bẫy đó, cẩn thận nha ~]Quả nhiên, Thủy An Lạc vừa bình luận xong lập tức bị đại quân "tan nát con tim" vùi xuống dưới.
Thủy An Lạc bĩu môi đi rửa mặt, mặc kệ anh ta vậy.Có điều, lúc Thủy An