Thủy An Lạc không đứng dậy, nhưng người ở ngoài đã tiến vào.Lý Tử ngẩng đầu nhìn qua, nhàn nhạt nói: “Anh ơi, thật xin lỗi nhưng vẫn chưa tới giờ khám bệnh.”Bạch Dạ Hàn như không nghe thấy lời của Lý Tử.
Anh ta đi thẳng tới trước mặt Thủy An Lạc: “Tôi tìm cô.”Bạch Dạ Hàn nói một cách ngạo mạn, như thể không xem Thủy An Lạc ra gì.Thủy An Lạc hơi cúi đầu, hai tay vô thức bấu chặt vào mặt bàn.Ánh mắt của Lý Tử trở nên sâu xa, cuối cùng anh đứng dậy, “Này anh...”“Bác sĩ Lý, tôi nghĩ giờ đang không phải là giờ làm việc, tôi tìm bạn tôi nói chút chuyện chắc không có gì quá đáng chứ nhỉ.” Bạch Dạ Hàn bỗng cắt ngang lời Lý Tử, như thể biết anh sắp nói gì.Lý Tử bị người ta chặn họng, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.Thủy An Lạc ngẩng lên, nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của Bạch Dạ Hàn, “Luật sư Bạch, chúng ta không phải là bạn, đừng nói dễ nghe như vậy.” Âm thanh của Thủy An Lạc không lớn, nhưng rất mạnh mẽ.Bạch Dạ Hàn không ngờ lại bị cô phản pháo như vậy, liền thu lại ánh mắt đang nhìn về phía Lý Tử, “Thủy An Lạc, cô vẫn luôn sợ tôi.”“Luật sư Bạch, tôi nghĩ anh nhầm rồi.
Tôi không sợ anh, chỉ không muốn khiến Sở Ninh Dực khó xử mà thôi.
Dù sao anh cũng là anh em của anhấy.
Nhưng luật sư Bạch lúc nào cũng hùng hổ với tôi như vậy có phải là quá đáng quá rồi không.” Thủy An Lạc đứng dậy, hai tay đặt lên bàn, vẫn nhìn thẳng vào mắt anh ta.Lý Tử đưa mắt nhìn cả hai người bọn họ, cuối cùng đành nói, “Tôi ra ngoài trước, hai người từ từ nói chuyện.
Anh ở ngoài cửa, Lạc Lạc có chuyện gì thì gọi anh.”“Cảm ơn sư phụ.” Thủy An Lạc thu lại vẻ lạnh lùng trên gương mặt mình, mỉm cười nhìn Lý Tử, cảm ơn ý tốt của anh.Lý Tử ra ngoài, trong phòng nhanh chóng yên tĩnh trở lại.Bạch Dạ Hàn vẫn đứng bên cạnh Thủy An Lạc.
Còn Thủy An Lạc lúc này đã khoác thêm một bộ chiến bào.
Cô không muốn nhận thua trước mặt anh ta.“Cô không hợp với Sở Đại.” Bạch Dạ Hàn nói thẳng.“Thế ai thì hợp? Viên Giai Di chắc?” Thủy