Mộng Chồng Mộng

Giấc mộng thứ mười bảy


trước sau

Edit by Kiera

Mối quan hệ của hắn và cô tựa như một dòng sông trong ngày đông giá rét, dưới lớp băng mỏng trong suốt yên tĩnh xinh đẹp là dòng nước chảy cuồn cuộn,

Có một ngày Trần Đồng đột nhiên hỏi Tô Mạnh: "Cậu có nghĩ mình giống con cóc không?"

Tô Mạnh cười đến mức thắt ruột, phi một tiếng vào microphone của điện thoại: "Cậu đang quay vô góc tường mà nói với mình, cậu là hoàng tử ếch sao?"

Trần Đồng nói: "Không phải."

Nghe được giọng điệu nghiêm túc lại bất đắt dĩ khiến Tô Mạnh cười càng lớn hơn.

Một lát sau, hắn lại hỏi Tô Mạnh: "Cậu cảm thấy con người của mình như thế nào?"

"Cậu sao vậy? Hoàng tử kiêu ngạo bắt đầu hoài nghi bản thân sao?"

"Không có, mình chỉ hỏi một chút." Trần Đồng nhìn về phía Triệu Đình Ân đang tưới hoa trong sân, váy Chiffon màu trắng, mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa, nhẹ nhàng đung đưa ở phía sau.

Ánh mặt trời dường như cũng ưu ái cho vẻ đẹp, đuôi tóc cùng làn váy đều được tô điểm bằng ánh sáng.

"Lớn lên rất tuấn tú, có tiền cũng rất hào phóng."

"Cậu nói... mình có xứng đôi với cô ấy không?" Trần Đồng nhìn chằm chằm bóng dáng của cô mà lẩm bẩm ra câu này, sau khi nói xong hắn mới đột nhiên phản ứng lại, không đợi Tô Mạnh ở bên kia lớn tiếng bát quái, hắn liền nhanh chóng ngắt điện thoại.

Triệu Đình Ân cũng vào lúc này xoay người lại, hắn thong thả ung dung chuyển động mắt.

Vòi sen trong tay Triệu Đình Ân không cầm chắc nên làm ướt đẫm đuôi váy của cô, cô cúi đầy vẫy vẫy, sợ dính đất nên liền kéo đuôi váy lên.

Cô thoát khỏi tầm mắt anh lên lầu thay quần áo, lộ ra mắt cá chân cùng bắp chân trắng nõn vụt qua trước mắt Trần Đồng.

Nhớ tới ngày ấy ngậm da thịt non mịn ở trong miệng, khiến hắn không khỏi uống chút nước, đè nén lại trái tim đang rung động.

Tô Mạnh gọi cho Trần Đồng hơn mười cuộc nhưng hắn đều không tiếp, điện thoại ở trên bàn trà pha lê vang lên ầm ĩ. Bây giờ đầu óc Trần Đồng đều phát đau, hận bản thân sao lại lanh mồm lanh miệng như vậy chưa.

Đến cuộc gọi thứ hai mươi hắn mới cầm điện thoại đi ra ngoài.

Người lớn đang ngồi trong sân uống trà chiều, hắn chào họ rồi đi vào rừng cây bên trong biệt thự.

Nơi đó râm mát, cũng không co ai.

Trong rừng cây có rất nhiều cây cối, không có con đường cho người khác đi vào, nên chỉ có thể dẫm lên, cỏ dại lớn lên vừa nhiều vừa dài, thi thoảng còn sẽ àm xước chân Trần Đồng.

Hắn dựa vào trên một thân cây, tiếp điện thoại, vừa mở miệng liền mắng: "Cậu có bệnh sao?"

"Thiếu gia, mình chỉ muốn hỏi một chút người cậu nói là ai, cậu không xứng vớ ai?" Tô Mạnh ở đầu bên kia dạt dào hứng thú.

"Chuyện không liên quan đến cậu, cậu cứ coi như là không nghe thấy lời mình nói lúc nãy...." Trần Đồng đang nói đột nhiên dừng lại, hắn nheo mắt lại, nhìn về phía người cách đó không xa đang từ từ tiến lại gần mình... Triệu Đình Ân.

Không còn mặt váy trắng nữa, mà là một chiếc váy màu đen cô rất ít khi mặc.

Bắp chân cùng bàn chân vẫn trắng nõn, cô đi về phía mình, Trần Đồng cũng không nghe thấy Tô Mạnh nói gì trong điện thoại.

"Thiếu gia! Thiếu gia!"

"Hả?" Hắn siết chặt điện thoại, ánh mắt nghi hoặc nhìn

về phía Triệu Đình Ân.

Thay đổi quần áo, trái tim lại giống như co rút lại, giống như là một con vật nhỏ đang thử ló đầu ra, khí chất dịu dàng cũng ngoan ngoãn cũng thiếu đi một ít.

Một đoá hoa yếu ớt nhưng lại có gai.

Một câu nói như vậy đột nhiên hiện ra trong đầu Trần Đồng một cách khó hiểu.

"Cậu gặp được tiên nữ ở chỗ nào sao?" Tô Mạnh ở đầu điện thoại bên kia hỏi.

Trần Đồng không trả lời, môi mím chặt, nhìn cô đã gần trong gang tấc.

Hắn che microphone của điện thoại lại, hỏi cô: "Làm sao vậy?"

Triệu Đình Ân không dám nói lời nào, chỉ là không tiếng động mà dùng khẩu hình: 【 Em khẩu giao cho anh. 】

Dưới hàng lông mi cong và dày là đôi mắt sáng như hai ngôi sao.

Trần Đồng ngay từ đầu không đọc hiểu được cô đang nói cái gì, cau mày vừa muốn hỏi lại, thì đột nhiên im lặng ——

Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, váy đen ở trên cỏ xanh nở thành một một đóa hoa, cô ở giữa đoá hoa đó, ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong mắt là e dè cùng sợ hãi.

Trần Đồng nhìn cô nghĩ, những chiếc gai mà cô mọc thực ra rất mềm.

Cô duỗi tay ra gãi gãi mép quần đùi của hắn, lúc này hắn mới hiểu được cô nói cái gì, đáy mắt hiện lên cảm xúc khiếp sợ.

Hắn lại cúp cuộc điện thoại ồn ào, trực tiếp tắt máy, nhét điện thoại vào trong túi sau rồi nắm lấy cổ tay trắng nõn kéo cô lên.

Động tác nhu nước chảy mây trôi, Triệu Đình Ân còn chưa kịp phản ứng, sau đó lắc lư bị hắn túm lên, đột nhiên không đứng vững ngã vào người hắn. Khuôn mặt nhỏ của cô đập trong lòng ngực hắn, tay phải cầm lấy bàn tay của hắn, kêu rên một tiếng.

Lòng bàn tay của Trần Đồng ôm lấy eo cô.

Hai người cứ như vậy ôm một lúc lâu, hô hấp của Triệu Đình Ân chậm lại, nhưng tim lại không ngừng đập nhanh hơn.

Bên mặt Trần Đồng là mái tóc mềm mại của cô, hương thơm ngọt ngào của thiếu nữ đi vào mũi hắn, ngọt đến choáng váng, Bầu trời bị che phủ bởi những bóng cây to lớn khiến mọi thứ đều trở nên mơ hồ, hắn đột nhiên cái gì cũng không thấy rõ, trong mắt chỉ có mình cô.

Triệu Đình Ân ở trong lòng ngực hắn cũng không dám động, thật cẩn thận tham luyến[1] mà dựa vào hắn, cô sợ mình vừa động, hắn liền phải đẩy cô ra.

[1]: Tham lam cùng luyến tiếc.

Ở trong mắt cô, cái ôm này mỏng manh yếu ớt như là một cái bong bóng nước, chỉ cần cô khẽ chạm vào thì nó liền sẽ biến mất không còn tăm hơi.

Trần Đồng mở miệng hỏi cô câu đầu tiên: "Tại sao em lại mặc váy màu đen?" Màu trắng tương đối đẹp hơn.

Câu thứ hai là: "Tại sao em muốn khẩu giao cho anh?" Ngón tay cầm lấy vài sợi tóc bên thái dương vén ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện