Lâm Dịch không muốn thỏa hiệp, cha mẹ cô cũng sẽ không thỏa hiệp như vậy. Hai tháng, tài khoản của Lâm Dịch vẫn còn đóng băng, lần này Dịch Nhàn cùng Lâm Vân rất quyết tâm. Có vài lần gặp họ hàng thân thích, ai cũng hỏi cô rút cuộc là xảy ra chuyện gì với ba mẹ, vì sao cả nhà đều cảnh báo không được giúp đỡ cô?!
Lâm Dịch cười khổ, cũng không thể nói cho họ biết nguyên do mọi chuyện, chỉ có thể nói do mâu thuẫn với người trong nhà mà thôi.
Tuy gia đình bây giờ vẫn không đồng ý cho cô ở cùng Thiển Ngữ, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm thấy rất may mắn là cha mẹ cô không phải thuộc dạng người không biết nói đạo lý. Nếu hai người thuộc dạng ba mẹ như vậy, gặp loại chuyện này liền đòi sống đòi chết, cắt đứt quan hệ, lấy tính mạng ra uy hiếp, hoặc là trực tiếp nhốt cô lại, không từ thủ đoạn chia rẻ hai cô, nếu đúng là như vậy Lâm Dịch thật sự không biết phải làm sao cho tốt.
Dịch Nhàn cùng Lâm Vân đều nhân vật tinh anh của xã hội, dù rất tức giận nhưng cũng không làm mấy chuyện như giam lỏng Lâm Dịch lại. Hơn nữa Dịch Nhàn cũng là luật sư, chuyện trái pháp luật như vậy bà chắc chắn sẽ không làm. Về phần nói với họ hàng thân thích không được trợ giúp Lâm Dịch, Lâm Dịch đoán đại khái đây là do ông nội cô làm, có lẽ Lâm ba Lâm mẹ cũng đồng ý
Tháng sáu này, Lâm Dịch rốt cục tốt nghiệp đại học.
Ngày 18 tháng sáu, đại học N tổ chức lễ tốt nghiệp cho sinh viên năm cuối. Sân trường đại học N đều tràn ngập các học viên mặc lễ phục tốt nghiệp màu đen sọc đỏ, trên đài đang đọc tên những sinh viên tốt nghiệp và cả những người tốt nghiệp dẫn đầu. Từ đầu đến cuối buổi lễ, hiệu trưởng trường thì đọc diễn văn còn sinh viên bên dưới thì tán gẫu. Trước mặt gần cả ngàn sinh viên sắp ra trường, ông khó nén được tiếc nuối, có chút kích động nói một câu " Cả đời thầy hạnh phúc cùng giấc mộng lớn nhất chính là có thể bồi dưỡng ra một lần lại một lần sinh viên N đại tốt nghiệp, chính bản thân thầy lại từ từ già đi....." khiến cho học viên toàn trường rưng rưng mắt.
Trưởng giáo đứng trên đài phát biểu hài hước, khiến cho toàn thể sinh viên liên tục bật cười, cười cười lại nghĩ đến sau này phải rời khỏi ngôi trường mà mình đã học bốn năm này, mắt liền có chút đỏ.
Phát biểu kết thúc, gọi tên từng sinh viên rồi trao giấy tốt nghiệp. Kế tiếp chính là học viên cùng phụ huynh tham gia buổi tiệc, ở giữa còn một chút thời gian rãnh là lúc cho sinh viên nói lời chia tay với bạn bè thầy cô.
Lâm Dịch lên đài nhận lấy bằng tốt nghiệp, ánh mắt lại nhìn xuống bên dưới tìm kiếm, một lần lại một lần, ánh mắt cô ảm đạm lan tràn.
Xuống khỏi khán đài, Chương Thiển Ngữ cùng Tô Thanh Nghiên đang ôm hai đứa nhỏ đứng đợi. Hai đứa bé đã bốn tháng tuổi, ngũ quan cũng rõ dần, không giống như lúc mới sinh nhăn nheo trắng bệch tròn tròn một khối, nay bộ dáng hai đứa bé đã rất cân xứng, khuôn mặt nho nhỏ rất tinh xảo, lông mi dài đậm, làn da mềm mại hồng hào, thật đúng là phấn điêu ngọc trác, ánh mắt nhìn thấy Lâm Dịch đang đi tới đằng sau liền giơ giơ tay nhỏ lên muốn cô ôm.
Nhìn thấy hai bảo bối, ảm đạm trong Lâm Dịch nháy mắt tan biến, đưa tay ôm lấy Chương Cẩn Huyên mà Tô Thanh Nghiên đang bế, khuôn mặt nhỏ bé kia được cô ôm liền lập tức hé miệng cười. Lâm Cẩn Du đang ở trong lòng Chương Thiển Ngữ, thấy Lâm Dịch không ôm mình thì cái miệng nhỏ liền nhếch lên, giống như bị ủy khuất lắm vậy.
" A, Tiểu Vô Ưu thật sự là vong ân phụ nghĩa, dì ôm con nữa ngày, con vừa thấy Talia liền chạy qua đó !" Tô Thanh Nghiên nhìn thấy đứa bé kia chu mỏ vui vẻ nằm trong lòng Lâm Dịch liền bất mãn nói.
Lâm Dịch cười hôn hôn hai má mũm mỉm của Tiểu Vô ưu, đắc ý nói: " Con gái của mình dĩ nhiên phải gần gũi với mình rồi !" Như là đáp lại lời của Lâm Dịch, Tiểu Vô Ưu hai tay nhỏ bé liền 'chụp' một phát lên mặt Lâm Dịch. Lâm Dịch nụ cười nháy mắt cứng đờ, đổ mồ hôi hột.
" Ha ha....." Tô Thanh Nghiên vui sướng khi người gặp họa cười nói: " Tiểu Vô Ưu thật ngoan, đến đây, Tô tỷ tỷ mang con đi mua kẹo ăn." Nói xong đưa tay muốn ôm Chương Cẩn Huyên, nhưng mà Chương Cẩn Huyên cũng rất biết giữ mặt mũi cho cô, lập tức quay đầu chui vào lòng Lâm Dịch.
Tô Thanh Nghiên buồn bực, chu miệng nổi giận nói: " Không được, tớ cũng muốn làm mẹ của Tiểu Vô Ưu "
Lâm Dịch mang hai đứa bé tới tham dự lễ tốt nghiệp, khiến cho đám bạn đại học đều vây lại, mỗi người lại sờ sờ vuốt vuốt khuôn mặt hai đứa nhỏ. Hơn nữa mấy bạn học nữ mẫu tính dâng trào, mỗi người đều phải ôm bọn trẻ một chút. Tuy Lâm Dịch cũng thật sự nói cho mọi người đây là con của cô, nhưng không ai cảm thấy đây là con của Lâm Dịch, chỉ là với việc một mỹ nhân như Chương Thiển Ngữ lại sớm làm mẹ như vậy mọi người đều thấy đáng tiếc. Ngoại trừ ôn Văn, không ai cảm thấy giữa Lâm Dịch cùng Chương Thiển Ngữ có gì kỳ lạ, họ chỉ nghĩ một người bạn của Lâm Dịch mang con đến dự lễ tốt nghiệp của cô mà thôi.
Bạn cùng ban hội họp lại, ở một góc sân trường Lâm Dịch đặc biệt nhờ người ta chụp rất nhiều ảnh cho cô, Chương Thiển Ngữ cùng bọn trẻ. Trong ảnh, Lâm Dịch ôm Chương Cẩn Huyên, Chương Thiển Ngữ ôm Lâm Cẩn Du, hai đứa bé một đứa nắm áo, một đứa lại nắm chiếc nón cử nhân của cô lắc qua lắc lại. Khoảnh khắc ấy, vừa chụp xong nón của Lâm Dịch cũng rơi xuống, tóc dài buông xõa.
Chụp ảnh xong liền tới năm giờ chiều, bảy giờ tiệc tốt nghiệp liền bắt đầu. Nhìn thấy Lâm Dịch hay lơ đãng nhìn vườn trường, ánh mắt tìm kiếm gì đó, Chương Thiển Ngữ hiểu tâm sự của cô, quay đầu nói: " Chú dì chắc là quên mất thôi, có cần gọi cho hai người thêm lần nữa không ?"
Nghe vậy vẻ mặt Lâm Dịch liền th lạc: " Không cần, ba mẹ chắc chắn còn rất giận chị."
Sáng sớm Lâm Dịch đã gọi điện thoại cho Dịch Nhàn, chỉ là chỉ một lát điện thoại liền tắt cuộc gọi, Lâm Dịch gọi lại lần nữa thì đã tắt máy. Bất đắc dĩ Lâm Dịch đành phải nhắn tin cho bà, hi vọng bà và Lâm Vân có thể tới tham gia lễ tốt nghiệp của cô. Đương nhiên, Lâm Dịch cũng muốn nhờ vào lần này cơ hội có thể làm dịu mối quan hệ một chút, nhưng mà có vẻ như ba mẹ vẫn còn rất giận a.
Lâm Dịch không biết rằng, hôm nay Dịch Nhàn cùng Lâm Vân là ở bên cạnh Lâm Thiên, lúc cô gọi điện thoại tới vừa đúng lúc để cho Lâm Thiên thấy được. Nhớ đến ngày đó Lâm Dịch không thèm để ý lời uy hiếp của ông mà rời đi Lâm Gia, Lâm Thiên vẫn không quên được. Nên khi thấy cuộc gọi đến của Lâm DỊch, ông trực tiếp bắt Dịch Nhàn cắt điện thoại, hơn nữa còn bắt bà tắt máy. Dịch Nhàn cũng không dám cãi lời ông.
Đến bảy giờ tối, vẫn không thấy Dịch Nhàn cùng Lâm Vân đến, Lâm Dịch cũng không ôm hi vọng nữa. Có hai đứa bé bên người, nên Lâm Dịch cũng không tính tham gia bữa tiệc tốt nghiệp, chỉ không ngờ lúc cô vừa định rời đi thì liền đụng mặt người đã lâu